Hỏa Vân Ca - Chương 121: Nếp sống nơi sơn động

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:32:01
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ ngày đó, giữa Vân Hỏa, Vân Tiêu và bầy Thực Nhân Ma thú hình thành một mối quan hệ lạ lùng, dẫu rằng nó thường khiến Vân Hỏa sa sầm mặt mày. Mỗi sớm tinh mơ, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể, ba con mèo tham ăn, kéo đến. Đi cùng chúng còn ba giống cái đang mang thai, cộng thêm một đội hộ vệ hơn mười con Thực Nhân Ma thú trưởng thành, và dĩ nhiên, thể thiếu hồng mục thủ lĩnh. Kế đó, cả bầy “ hết sức tự giác, tiện thể dùng luôn bữa sáng trong sơn động.

Dùng bữa xong, hồng mục thủ lĩnh sẽ để năm đến sáu con Thực Nhân Ma thú canh gác quanh sơn động gọi Vân Hỏa cùng. Cả hai thẳng tiến tử vong sâm lâm. Dường như hồng mục thủ lĩnh Vân Hỏa tìm hiểu tường tận về khu rừng , nên hễ dùng xong bữa sáng và thu dọn thỏa là gọi Vân Hỏa . Gần đến giữa trưa, một đội Thực Nhân Ma thú khác sẽ mang các loại con mồi săn về sơn động, Vân Hỏa và xích mục thủ lĩnh cũng sẽ về. Tiếp theo là chuẩn cơm trưa, dùng bữa. Ăn uống no nê, hồng mục thủ lĩnh liền tìm một góc trong động nghỉ. Hắn , Vân Hỏa cũng thể . Dù đối phương cũng là một giống đực cường đại, Vân Hỏa thể nào an tâm để Vân Tiêu ở “một ” cùng , nên đành ở .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đợi đến chạng vạng, bầy Thực Nhân Ma thú hùng hục kéo về, mang theo chiến lợi phẩm phong phú. Một bữa tiệc nướng thịt quy mô lớn bày , lửa trại rực hồng. May mà bầy Thực Nhân Ma thú xử lý con mồi cũng thuần thục, Vân Hỏa cũng sẵn lòng thêm chút muối và gia vị khi nướng thịt, nhưng khẩu phần cho ba bốn trăm con Thực Nhân Ma thú chung quy chuyện đơn giản. Bất quá Vân Hỏa cũng chẳng bận tâm liệu chúng ăn no , chỉ riêng việc nướng chín tất cả con mồi là một công trình đồ sộ. Khi màn đêm buông xuống, bộ thịt nướng xử lý sạch sẽ, bầy Thực Nhân Ma thú hùng hục rút hết, Vân Hỏa và Vân Tiêu mới thể tìm sự yên tĩnh.

dẫu Vân Hỏa thể làm nhiều việc, bầy Thực Nhân Ma thú và các ấu tể cũng thể phụ giúp, Vân Tiêu vẫn vô cùng vất vả. Suy cho cùng, y đang mang thai, bụng cũng bắt đầu nhô lên. Vân Tiêu nghĩ cách làm những món ăn bổ dưỡng để chăm sóc ba giống cái Thực Nhân Ma thú đang mang thai, lo cho sáu ấu tể, còn nấu cơm cho y, cho Vân Hỏa và xích mục thủ lĩnh – những kẻ sức ăn kinh . Vân Hỏa xót bạn lữ của , nhưng Vân Tiêu cam lòng. Y vất vả một chút, đổi bầy Thực Nhân Ma thú còn bắt giống cái và ấu tể của Thú Nhân nữa, thì còn gì quý hơn.

Trong thời gian , Vân Tiêu mạnh dạn đặt cho xích mục thủ lĩnh một cái tên – Hồng Xích – vốn biến tấu từ tên của Hồng Tể. Sau khi Vân Tiêu gọi vài , xích mục thủ lĩnh tỏ rõ là chấp nhận cái tên đó, Vân Hỏa cũng thuận theo mà gọi.

Chừng một tuần , Vân Hỏa thể nhịn nữa, Vân Tiêu quá vất vả . Hôm , khi dùng xong bữa sáng, thẳng với Hồng Xích rằng ngoài, đến tối mới về. Mấy con Thực Nhân Ma thú trưởng thành bình thường ăn gì thì hôm nay cứ ăn nấy, bạn lữ của cần nghỉ ngơi.

Hồng Xích tỏ thái độ gì, nhưng khi Vân Hỏa rời , cũng dẫn theo một đám Thực Nhân Ma thú hùng hục bám theo. Đến giữa trưa, chỉ còn sáu con Thực Nhân Ma thú trưởng thành vẫn canh giữ bên sơn động, con nào khác kéo đến. Vân Tiêu quả thực thời gian nghỉ ngơi tử tế, buổi chiều y còn ôm sáu ấu tể ngủ một giấc.

Tình hình của ba giống cái mang thai vẫn chuyển biến rõ rệt, nhưng ngày nào chúng cũng ăn rau củ, sức ăn cũng dần tăng lên, đó chính là một dấu hiệu . Điều khiến Vân Tiêu vui mừng nhất là Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể cuối cùng cũng lật, bò, cũng thể ăn cơm ăn thịt như bình thường. Lần đầu tiên ba ấu tể nhỏ dùng sức của chính bò lên Vân Tiêu, y xúc động đến mức cả ngày khép miệng. Ba ấu tể nhỏ cuối cùng cũng bắt đầu da thịt, móng vuốt nhỏ cũng ngày một thêm sức lực. Mà đổi rõ rệt nhất chính là Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể. Ba con mèo tham ăn khẩu vị cực lớn cao lớn hơn, cũng khỏe mạnh hơn! Quần áo của chúng đều chật cả .

Gương mặt Đại Tể sắc hồng nhuận nhàn nhạt, môi Hắc Tể cũng ửng hồng, tiếng kêu của Hồng Tể thì càng trong trẻo vang xa, bụng của ba ấu tể lớn ngày nào cũng tròn căng. Người vui mừng nhất ai khác ngoài Vân Tiêu, tỉ mỉ chăm sóc cho chúng. Y lập tức lấy một chiếc áo ngủ nữa của , may quần áo mới cho ba ấu tể lớn. Giờ đây, y chỉ còn đúng một bộ áo ngủ .

Thấy các ấu tể những biến chuyển , Vân Tiêu thở phào nhẹ nhõm. Y chỉ sợ rằng cuối cùng, bầy Thực Nhân Ma thú vẫn chỉ thể ăn thịt giống cái và ấu tể của Thú Nhân mới thể thuyên giảm căn bệnh bẩm sinh trong cơ thể chúng. Sự đổi của sáu ấu tể chứng minh rằng thức ăn của Vân Tiêu tác dụng giúp chúng hồi phục. Chỉ là cho đến tận bây giờ, Vân Tiêu vẫn rõ đó rốt cuộc là căn bệnh bẩm sinh gì, điều duy nhất y là giống cái mang thai và ấu tể sẽ suy yếu. Bây giờ, chỉ cần ba giống cái mang thai thể thuận lợi sinh hạ ấu tể và sống sót, thì lẽ cục diện Thực Nhân Ma thú ăn thịt giống cái và ấu tể của Thú Nhân để bổ sung dinh dưỡng sẽ thể phá vỡ .

Mãi đến tối mịt Vân Hỏa mới trở về, theo là một chuỗi “bạch điểu”. Vừa về đến nơi, với Vân Tiêu: “Bọn chúng ăn cơm xong , cần lo cho chúng .”

Thế nhưng lời Vân Hỏa còn dứt, con “bạch điểu” đầu đàn đáp xuống, hết sức tự giác tiến về phía phần thức ăn Vân Tiêu để dành cho Vân Hỏa. Vân Hỏa nổi giận: “Bạn lữ của mệt c.h.ế.t !”

Hồng Xích lạnh lùng kêu lên hai tiếng, cùng đám “thuộc hạ” đang định ké miếng ngon của lượn lờ ngoài cửa động, vẻ bực bội giang cánh chuẩn rời .

Vân Tiêu , vẫy tay với chúng: “Ở ăn cùng .”

“Vân Tiêu!” Vân Hỏa nỡ để bạn lữ của mệt nhọc, huống chi Vân Tiêu còn đang mang thai ấu tể!

Bầy “bạch điểu” định bay lập tức thu cánh , bộ dạng trong mắt Vân Hỏa là vô hết chỗ chê. Vân Tiêu trấn an Vân Hỏa: “Thịt đều sẵn cả , ngươi bảo chúng chặt thịt thành từng miếng, chúng hầm lên là . Nồi bây giờ đủ dùng, cũng cần làm gì. Hồng Tể hôm nay tìm về nhiều muối mỏ. Mọi đều là bằng hữu mà.” Huống chi còn là những bạn đặc biệt như .

Bên , Hồng Xích, với sự tự giác của một bạn, dùng một chiếc đũa xiên miếng thịt hầm và bắt đầu ăn. Gân xanh trán Vân Hỏa nổi lên. Kể từ khi đám , , kể từ khi đám “tiểu bạch điểu” xuất hiện, tần suất nổi gân xanh trán Vân Hỏa tăng vọt theo đường thẳng, và đạt đến đỉnh điểm khi “đại bạch điểu” xuất hiện. Vân Tiêu ghé tai ba ấu tể đang rúc bên y thì thầm vài câu. Ba ấu tể ngẩng đầu ba ba, Vân Hỏa, im nhúc nhích. Vân Tiêu thì thầm hai câu với Hồng Tể, xoa đầu nó, vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ. Hồng Tể chút miễn cưỡng dậy, vỗ đôi cánh nhỏ, chậm rãi bay đến mặt Vân Hỏa.

Vân Hỏa trừng mắt Hồng Tể, xem nó định làm gì. Hồng Tể kêu “yêu yêu” hai tiếng, vươn móng vuốt níu lấy áo Vân Hỏa, sáp gần, l.i.ế.m mấy cái lên mặt . Xong xuôi, nó thu vuốt , xoay bay nhanh về bên Vân Tiêu. Vân Tiêu lập tức thưởng cho Hồng Tể một nụ hôn, mấy ấu tể lớn bây giờ ngày càng thông minh. Mi tâm Vân Hỏa nhíu , nhưng gân xanh trán lặn xuống. Hồng Tể làm , Hắc Tể và Đại Tể cũng ngoan ngoãn theo. Hai ấu tể lớn bay đến mặt Vân Hỏa, ôm một cái, l.i.ế.m liếm, bay về bên ba ba đòi hôn.

Vân Hỏa thở hắt một dài, tỏ vẻ bất mãn nữa, trực tiếp với Hồng Xích bắt đầu ăn: “Gọi của ngươi đến phụ một tay! Ngươi cũng đến đây!” Dứt lời, bước khỏi sơn động. Hồng Xích kêu lên mấy tiếng, đó ăn hết miếng thịt xiên, cũng ngoài. Ngày nào Vân Tiêu cũng những màn tương tác giữa Vân Hỏa và Hồng Xích làm cho bật , hai họ thật sự giống như em ruột thịt. Vân Tiêu thường nghĩ, giá như Hồng Xích và mấy ấu tể đều chuyện thì mấy.

Mấy ấu tể lớn đều ăn no, vốn đang rúc bên Vân Tiêu hưởng thụ sự vuốt ve của ba ba. Giờ thấy thủ lĩnh “làm việc”, vốn là những ấu tể chăm chỉ, ba đứa cũng phụ giúp. Những con Thực Nhân Ma thú trưởng thành ăn cơm, sự chỉ huy và phân công thống nhất của Vân Hỏa, đứa thì nhặt củi, đứa thì dùng tay xé thịt, chia thịt, rửa sạch, ném nồi. Vân Hỏa phụ trách bắc bếp, nhóm lửa. Ba ấu tể thì theo yêu cầu của Vân Tiêu, mang hành củ, gừng cỏ, muối và các loại gia vị đến.

Ba con thư thú mang thai bên đống lửa trong động nhắm mắt nghỉ ngơi, ba ấu tể nhỏ cũng ngủ say. So với hùng thú, trí thông minh của giống cái Thực Nhân Ma thú tương đối thấp hơn, ít nhất cho đến bây giờ Vân Tiêu vẫn thể trực tiếp giao tiếp với chúng, việc đều thông qua giống đực hoặc Hồng Tể để trò chuyện. Mấy con thư thú mỗi ngày chỉ ăn, uống nghỉ ngơi, hùng thú sẽ bế chúng ngoài để bài tiết. Quan sát mấy ngày, Vân Tiêu cũng để ý thấy những hùng thú chăm sóc ba con thư thú cố định, bây giờ y thể phân biệt mặt của vài con Thực Nhân Ma thú trưởng thành. Mỗi ngày sẽ những hùng thú khác đến chăm sóc ba con thư thú, dường như bầy Thực Nhân Ma thú trưởng thành sẽ cùng chăm sóc cho giống cái mang thai, dĩ nhiên là bao gồm Hồng Xích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-121-nep-song-noi-son-dong.html.]

một điều Vân Tiêu khó hiểu. Lẽ đối với một chủng tộc quá trình sinh sản còn gian nan hơn cả Thú Nhân như Thực Nhân Ma thú, chúng càng yêu thương, trân trọng ấu tể hơn mới . sự thật là bất kể giống cái giống đực trưởng thành, thái độ của chúng đối với ấu tể đều lãnh đạm. Ít nhất cho đến bây giờ, Vân Tiêu từng thấy con giống đực nào ôm Hồng Tể đút cho chúng ăn. Sáu ấu tể cũng gần gũi với giống đực và giống cái trưởng thành, hơn nữa còn đặc biệt sợ Hồng Xích. Vân Tiêu nghĩ nát óc cũng hiểu tại . Mỗi khi đoán già đoán non về cuộc sống của mấy ấu tể đáng yêu khi gặp y, Vân Tiêu khỏi đau lòng. Kết quả là y càng cưng chiều mấy ấu tể đến vô pháp vô thiên, thường xuyên khiến Vân Hỏa sa sầm mặt mày.

Vân Tiêu ngoài động một đám “” bận rộn. Thịt cho cả nồi hầm, mấy con Thực Nhân Ma thú trưởng thành bắt cá. Hồng Xích sơn động, cầm lấy chiếc đũa ban nãy, tiếp tục xiên thịt ăn. Nhìn động tác của Hồng Xích, Vân Tiêu một nữa nghĩ rằng, đợi khi chuyện định, y bảo Vân Hỏa làm một ít trường mâu cho Hồng Xích và đồng loại của dùng. Bầy Thực Nhân Ma thú thể nào học dùng đũa . Hồng Tể và đồng bọn thông minh, nhưng ngay cả thìa chúng cũng dùng thạo, huống chi là đũa. Có thể giống như Hồng Xích, dùng một chiếc đũa để xiên thịt ăn là biểu hiện của sự thông minh phi thường , ba ấu tể lớn nhiều khi vẫn dùng móng vuốt bốc trực tiếp.

Có lẽ , bầy Thực Nhân Ma thú, đúng hơn là mấy con Thực Nhân Ma thú đặc biệt thông minh , thể dùng d.a.o nĩa để ăn cơm. Ít nhất thì khi Hồng Tể và đồng bọn lớn lên sẽ lúc nào cũng ăn uống đến nhem nhuốc cả . Vân Tiêu thật sự hy vọng chúng thể ngày càng giống Thú Nhân, như chúng mới thể tự chăm sóc bản hơn.

Mùi thịt lan tỏa, một đám Thực Nhân Ma thú hôm nay xuất hiện, cũng cùng Hồng Xích, từ trong bóng tối ló đầu . Cái mũi của chúng cấu tạo thế nào mà thính đến lạ. Bất quá, tuy rằng những con Thực Nhân Ma thú trưởng thành ngày nào cũng nhịn mà mò đến ăn chực, nhưng chúng giống như Hồng Tể và Hồng Xích, ăn no thì chịu . Về cơ bản, chỉ cần ăn là chúng sẽ đòi hỏi gì thêm, ngược còn thỏa mãn. Vì Vân Hỏa cũng quản chúng no , còn Vân Tiêu tạm thời cũng lực bất tòng tâm. Chăm sóc mấy ấu tể và ba giống cái mang thai chiếm hết phần lớn tâm sức và tinh thần của y – chủ yếu vẫn là vì xung quanh những kẻ sức ăn kinh .

Gần đây, trứng chỉ nhiều về lượng mà còn phong phú về chủng loại. Nói cũng lạ, những quả trứng mà bầy Thực Nhân Ma thú trưởng thành mang về đều dấu hiệu ấp. Đủ loại biểu hiện của chúng khiến Vân Tiêu thể nghi ngờ rằng chúng âm thầm quan sát từ lâu, nhưng y phát hiện cho Vân Hỏa, sợ nổi giận. Bất kỳ một thú nhân cường đại nào cũng thể chịu đựng việc khác âm thầm quan sát mà hề .

Vân Tiêu đem trứng còn từ mấy hôm luộc hết, chỉ giữ những quả tươi nhất. Hai con gà hoa ban y nuôi mỗi ngày cũng đẻ năm sáu quả, bây giờ trứng đủ ăn. Mỗi ngày sáu ấu tể và ba giống cái đều ăn trứng. Vân Tiêu vì nghén nên đặc biệt ăn, thỉnh thoảng sẽ tự làm cho món trứng sữa hấp. Theo mùi thịt ngày càng đậm, Thực Nhân Ma thú ló đầu cũng ngày một nhiều. Thực Nhân Ma thú trưởng thành khả năng bắt chước mạnh hơn ấu tể. Hồng Xích dùng đũa xiên thịt ăn, chúng liền bẻ cành cây để xiên thịt. Thịt trong nồi còn hầm nhừ, bầy Thực Nhân Ma thú vây quanh mấy nồi thịt hầm thơm nức, bắt đầu xiên ăn, cũng chẳng quan tâm thịt nhừ . Dù răng nanh của chúng đến xương cốt còn cắn , thịt chín năm phần đối với chúng xem là chín .

Bầy Thực Nhân Ma thú bắt đầu tụ tập, chắc chắn sẽ kẻ ăn, tranh chấp là điều thể tránh khỏi. Đây là một loại hình sinh tồn bẩm sinh giữa các “dã thú”. Hồng Xích quản, Vân Hỏa để ý, Vân Tiêu cũng tiện nhúng tay, chủ yếu là y nhúng tay cũng vô dụng. Y bảo Vân Hỏa bưng cả nồi trứng luộc chín chỗ nước cạn bên bờ sông, dùng nước sông lạnh để trứng nhanh nguội. Vân Tiêu cầm lấy một quả trứng, gõ lên vỏ mặt một đám Thực Nhân Ma thú đang nhanh chóng vây , bóc sạch vỏ. Vân Tiêu còn đang nghĩ xem nên đưa quả trứng cho con nào , Vân Hỏa cầm lấy tung lên trung.

“Ào ào!”

Lông vũ trắng bay lả tả.

Tiếp đó, Vân Tiêu chứng kiến khả năng bắt chước siêu phàm của bầy Thực Nhân Ma thú. Hễ con nào cướp trứng, đều bóc vỏ mới một miếng bỏ miệng. Dĩ nhiên, chúng cần gõ cho vỏ trứng nứt , chỉ cần dùng móng vuốt mạnh tay một chút là vỏ trứng vỡ nát.

Thịt hầm thêm mấy chục quả trứng, còn mấy nồi canh thịt, cũng tạm ứng phó với đám Thực Nhân Ma thú . Theo một tiếng lệnh của Hồng Xích, bầy Thực Nhân Ma thú bộ rời , cũng mang theo cả giống cái. Hồng Xích ăn uống no đủ cũng điều mà , chỉ Hồng Tể và đồng bọn ở quấn quýt bên Vân Tiêu một lúc nữa mới chịu rời. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể vẫn ở đây. Ba ấu tể nhỏ ngủ say sưa trời đất, Nhị Tể sấp, Tam Tể ngửa, Tứ Tể nghiêng. Từ khi lật và bò, ba ấu tể hoạt bát hơn nhiều, ngay cả khi ngủ cũng lăn lộn lung tung. Mỗi ngày Vân Tiêu đều cho chúng ngoài động tập bò, chỉ là đôi cánh của chúng vẫn sức, thể mở , nhưng thể bay. Bất quá điều cũng dẫn đến việc Vân Hỏa kịch liệt phản đối cho Vân Tiêu ôm chúng ngủ, sợ chúng sẽ đá ấu tể trong bụng y.

Sau khi rửa mặt, trong lòng Vân Hỏa, Vân Tiêu nhắm mắt hỏi: “Hôm nay phát hiện gì ?”

“Có.” Tay Vân Hỏa theo thói quen đặt lên chiếc bụng nhô lên của Vân Tiêu, : “Phía cực nam của bình nguyên đó hai ngọn núi đá cao, con sông lớn nhất bình nguyên chảy qua giữa hai ngọn núi , xa xa là rừng rậm. Phía tây một dải rừng hẹp, qua nữa là đầm lầy. Một trong hai ngọn núi đá đó kéo dài đến sơn mạch Xương Sườn, ngọn còn kéo dài đến rừng đầm lầy, là một bình phong thiên nhiên. Hồng Xích đến bìa rừng đầm lầy thì chịu nữa, cũng cho , nguy hiểm. Ta ở trung xuống, cuối rừng đầm lầy là núi, sương mù.”

Vân Tiêu lập tức hỏi: “Vậy chúng định cư ở đó ? Có rừng đầm lầy nguy hiểm.”

Vân Hỏa mấy lo lắng đáp: “Nơi nào rừng rậm thì nơi đó nguy hiểm. Ý của Hồng Xích dường như là chỉ cần tiến rừng đầm lầy thì sẽ nguy hiểm. Vị trí của bình nguyên đó , vượt qua ngọn núi phía bắc là tử vong sâm lâm, vượt qua ngọn núi phía đông là xương sườn sâm lâm, phía nam hai ngọn núi đá và con sông là một bình phong . Nếu nguy hiểm thì cũng chỉ rừng đầm lầy phía tây, an hơn ở núi đá nhiều.”

Tử vong sâm lâm và xương sườn sâm lâm thể là địa bàn của Thực Nhân Ma thú. Với mối quan hệ hiện tại giữa Vân Hỏa, Vân Tiêu và chúng, nơi đó giống như sân nhà . Hai ngọn núi đá sừng sững cùng dòng sông rộng lớn thể ngăn cản những mãnh thú thể tồn tại trong khu rừng xa hơn về phía nam. Nếu nguy hiểm, cũng chỉ còn phía rừng đầm lầy. Mà ý của Hồng Xích truyền đạt cho Vân Hỏa là chỉ cần thì nguy hiểm, nghĩa là mối nguy hiểm bên trong sẽ ngoài.

Với tốc độ và sự cảnh giác của bầy Thực Nhân Ma thú, chúng chắc chắn dò xét qua mảnh bình nguyên sát cạnh tử vong sâm lâm . Hồng Xích ở bình nguyên tỏ vô cùng bình tĩnh, thậm chí nhàn nhã, cộng thêm ý tứ mà tiết lộ cho Vân Hỏa, Vân Hỏa càng thêm kiên định với quyết định di dời bộ lạc đến đây. Một bình nguyên lớn ba mặt giáp núi, một mặt giáp rừng, thế nào cũng là một nơi định cư nhất. Bình nguyên chỉ sông ngòi, mà còn ba bốn cái ao hồ nhỏ, nguồn nước phong phú, quả thực là một bảo địa trời ban.

Nghe Vân Hỏa phân tích, Vân Tiêu cũng nghĩ đến, y khỏi mong mỏi: “Bình nguyên dường như dành riêng cho chúng . Sau các tộc nhân thể an cư lạc nghiệp, cần lo lắng về mối đe dọa từ Thực Nhân Ma thú nữa, thật quá.”

Vân Hỏa mấy xem trọng việc tộc nhân thể an cư lạc nghiệp , tất cả những gì làm đều là vì cho Vân Tiêu một cuộc sống hơn. Bên núi đá cũng là rừng rậm và núi cao, kỳ thực cũng thích hợp để định cư, những lúc săn, Vân Tiêu cũng cách nào rời khỏi sơn động. Chuyển đến đây, bầy Thực Nhân Ma thú bảo vệ, cảnh và địa thế nơi vô cùng , đợi nhà cửa dựng lên… Hắn sẽ khiến cuộc sống của Vân Tiêu ngày càng hơn.

“Chúng cất một ngôi nhà thật lớn, cảm thấy ít nhất hai tầng, trong nhà quá nhiều trẻ con. Ừm, còn sân, trồng rau. Chúng đào một cái giếng, như uống nước sẽ tiện hơn. Ừm, đúng , một gác xép, thể gác xép phơi nắng. Bếp của chúng nhất định lớn, ngươi làm cho một cái lò nướng, nướng bánh mì, làm điểm tâm cho ngươi và các con ăn… Phía nhà hầm, hầm băng… Lò sưởi trong tường lớn một chút, mùa đông chúng và các con thể lò sưởi sưởi ấm, cùng uống chiều, trò chuyện…”

Vân Tiêu bất giác phác họa nên ngôi nhà mới của họ, Vân Hỏa mà cũng khỏi tâm sinh mong mỏi – ngôi nhà của và Vân Tiêu, của và các ấu tể của Vân Tiêu.

Giọng Vân Tiêu ngày một nhỏ dần, khóe môi cong lên nụ chờ mong về cuộc sống tương lai. Bàn tay Vân Hỏa vuốt ve bụng Vân Tiêu cũng dần dừng . Ngoài lều trại, đống lửa vẫn cháy, hai yêu đang âu yếm tựa chìm giấc ngủ say.

Loading...