Hỏa Vân Ca - Chương 116: Giao phó

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghỉ ngơi trọn một ngày, hôm nay Vân Hỏa lên đường. Sáng tinh sương, dậy săn, làm sạch con mồi, bắt thêm ba con cá. Ăn xong điểm tâm Vân Tiêu làm, mang theo thịt nướng cùng bánh nhân, liền . Hôm nay đến bình nguyên Răng Cưa xem thử Thực Nhân Ma thú tấn công bộ lạc Thú Nhân , nếu , sẽ chuyển hướng sang đó để điều tra cẩn thận hơn.

Lúc Vân Hỏa săn, Hồng Tể, Hắc Tể cùng Đại Tể đến. Không còn sợ Vân Hỏa, chúng dĩ nhiên tới sớm . Vừa đến nơi, chuyện đầu tiên là mở miệng đòi ăn thịt ngũ vị hương. Ăn thịt xong, cùng Vân Hỏa dùng điểm tâm, đợi Vân Hỏa , ba Đại Tể tử mới hái rau dại và trái cây. Món hoàng đống đống hôm qua ăn ngon, Hồng Tể chỗ nào , nên hái. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể cũng tỉnh, tiễn Vân Hỏa và bọn Hồng Tể , Vân Tiêu liền nấu cháo cho ba tiểu tể tử ăn. Tinh thần của lũ nhỏ rõ ràng hơn một ít so với lúc mới đưa tới.

Hôm nay trời lắm, Vân Tiêu ôm ba tể tử ngoài vệ sinh, tắm rửa cho chúng, cho ăn cháo trứng gà nấu nấm. Xong xuôi, y để ba tể tử trong sơn động giặt quần áo. Da thú thích hợp để may quần áo cho ba tể tử chỉ thể lấy từ quần áo mặc sát của Vân Tiêu và Vân Hỏa. Hai vốn mang nhiều đồ, mỗi dùng mất một bộ, nên còn da thú dư để may cho chúng. Vân Tiêu đành mỗi sáng giặt một , hong khô bên đống lửa cho chúng mặc .

Vân Tiêu đang giặt quần áo bên bờ sông, phía thượng nguồn xa xa, một mảng “sáng trắng” bỗng bay đến bầu trời. Y giống đực Thú Nhân, nên sự cảnh giác nhạy bén . Mãi đến khi một tiếng kêu buốt giá vang vọng giữa trời, tựa tiếng chim muông, như tiếng dã thú, y mới để ý. Từ khi đến khu rừng Xương Sườn, Vân Tiêu thấy vài , nhưng vẫn là tiếng kêu của con vật gì. Lần nữa thấy, Vân Tiêu bất giác ngẩng đầu quanh, ngẩng lên, y hít một ngụm khí lạnh, quần áo trong tay rơi tuột xuống sông, dòng nước cuốn .

Một con Thực Nhân Ma thú trắng muốt nhanh chóng bay đến bờ sông, nhặt lên bộ quần áo . Vân Tiêu hề chú ý đến cảnh đó, da đầu y run lên, lùi mấy bước, huyết sắc mặt biến mất. Thực Nhân Ma thú, Thực Nhân Ma thú trưởng thành, khắp núi đồi dường như đều biến thành một màu trắng toát.

Vân Hỏa, Vân Hỏa, Vân Hỏa… Triệu Vân Tiêu gào thét trong lòng, nhưng y dám phát một âm thanh nào, chỉ thể ngừng lùi , trốn về sơn động. Ba tiểu tể tử trong sơn động cũng thấy Thực Nhân Ma thú trưởng thành xuất hiện, chúng kêu “yêu yêu yêu” ngớt, giọng đầy lo lắng thể che giấu.

Lùi một , Triệu Vân Tiêu dừng , bốn năm con Thực Nhân Ma thú đáp xuống ngoài động, chặn mất đường lui của y. Một nỗi bi ai dâng lên trong lòng Triệu Vân Tiêu, hai tay y ôm lấy bụng, lẽ nào trốn thoát ? Nếu Vân Hỏa và bọn Hồng Tể trở về, phát hiện y… y xảy chuyện… Vân Tiêu dám nghĩ tiếp.

Từng con Thực Nhân Ma thú cao chừng hai mét, thấp bé hơn giống đực Thú Nhân trưởng thành một chút, lượt hạ xuống. Bờ sông, cửa động, cây, thậm chí sườn núi xa xa đều là Thực Nhân Ma thú. Triệu Vân Tiêu thoát .

Lại một tiếng kêu buốt giá nữa vang lên, một con Thực Nhân Ma thú hình vô cùng cao lớn sà xuống, đáp ngay mặt Vân Tiêu. Khi Vân Tiêu rõ con Thực Nhân Ma thú , tim y như thứ gì bóp nghẹt, mồ hôi lạnh túa . Giờ khắc , y tin , Thực Nhân Ma thú thật sự ăn thịt giống cái và ấu tể, cặp mắt băng lãnh lộ vẻ tàn nhẫn tuyệt đối. Vân Tiêu thậm chí còn hoài nghi bọn Hồng Tể căn bản ấu tể của Thực Nhân Ma thú. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể đáng yêu, thông minh, hoạt bát như , thể là hậu duệ của những con Thực Nhân Ma thú lạnh lẽo ?!

Con Thực Nhân Ma thú đáp xuống đất một đôi mắt đỏ rực toát ánh băng giá. Tấm da thú màu đen quấn bên hông cùng cặp mắt đỏ rực khiến dễ dàng nổi bật giữa những con Thực Nhân Ma thú khác. Triệu Vân Tiêu cố gắng thẳng, cắn chặt môi, hai tay ôm bụng. Tiếng kêu của Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể nhỏ dần, dường như chúng càng kinh hãi con Thực Nhân Ma thú xuất hiện hơn.

Hôm nay, sẽ ăn mất… Vân Tiêu nhắm mắt , mở . Nhìn quanh bốn phía, y đột nhiên thấy chút may mắn, may mà Vân Hỏa ngoài. Vân Hỏa từng , sức tấn công của Thực Nhân Ma thú mạnh, nhiều Thực Nhân Ma thú như , dù Vân Hỏa lợi hại đến cũng sẽ thương.

Con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ từng bước tiến gần Vân Tiêu, những con khác đều im lặng yên hoặc bay lượn . Theo bước chân đến gần, thể Vân Tiêu kìm mà run rẩy. Đi đến mặt y, con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ dùng cặp mắt băng lãnh đó đánh giá y cẩn thận từ đầu đến chân. Trong mắt Vân Tiêu, đối phương đang cân nhắc xem nên hạ miệng từ .

Từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, tầm mắt của con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ cuối cùng dừng mặt Vân Tiêu. Dù chết, Vân Tiêu cũng c.h.ế.t quá thảm hại, y cố gắng ngẩng đầu lên, con thú trưởng thành vóc cao lớn tương đương Vân Hỏa, hình cũng ngang ngửa Vân Hỏa, cơ bắp cuồn cuộn ẩn chứa sức mạnh đáng sợ tuyệt đối . Y đoán đối phương hẳn là thủ lĩnh của bầy Thực Nhân Ma thú.

Ngay lúc Vân Tiêu đang chờ đối phương há miệng ăn thịt , con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ giơ tay lên, bàn tay móng vuốt dài nhọn như của Vân Hỏa nắm thành quyền, trong tay dường như thứ gì đó. Tiếp đó, bàn tay lật ngửa, trái tim đang đập điên cuồng của Vân Tiêu như ngừng trong giây lát. Trong lòng bàn tay trắng muốt là một viên đá đen theo quy tắc nào, một viên đá đen giống hệt viên Vân Hỏa đang đeo cổ. Chỉ điều, viên đá lỗ xỏ, là một viên mới.

“Cô.” Con Thực Nhân Ma thú phát một tiếng kêu trầm thấp.

Đây là… làm gì? Sợ đến bủn rủn, đầu óc Vân Tiêu chút trì độn. Bàn tay trắng muốt đưa về phía , móng tay chạm đến n.g.ự.c y.

… cho y ? Vân Tiêu cặp mắt đỏ băng lãnh , run rẩy đưa tay lên, do dự một lát cầm lấy viên đá. Ngay khoảnh khắc Vân Tiêu nắm viên đá, đối phương liền thu tay về.

Đây là… ý gì? Vân Tiêu viên đá trong tay, ngẩng đầu lên. Giữa lúc y còn đang nghi hoặc khó hiểu, con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ cất lên một tiếng kêu buốt giá. Ánh mắt Vân Tiêu mở lớn, thì đây là tiếng kêu của Thực Nhân Ma thú! Mà chuyện khiến y kinh ngạc hơn còn ở phía . Không lâu khi con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ kêu xong, ba con Thực Nhân Ma thú từ phía thượng nguồn bay tới, trong lòng mỗi con đều ôm một Thực Nhân Ma thú khác với cái bụng nhô lên rõ rệt.

Vân Tiêu nắm chặt viên đá trong tay, chân mềm nhũn suýt nữa bệt xuống đất. Xem bộ dạng của con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ , dường như sẽ ăn thịt y. dọa quá thảm, di chứng bây giờ mới xuất hiện, thể y lảo đảo, chân mềm nhũn. Một cánh tay hữu lực đỡ lấy y, tiếp đó, Vân Tiêu kinh hãi kêu lên một tiếng, y con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ bế ngang lên!

Chuyện , chuyện … quá kinh hoàng!

Triệu Vân Tiêu dám nhúc nhích, đối phương ôm y đến một tảng đá đặt xuống. Ngồi tảng đá, đầu óc Vân Tiêu như một mớ hồ dán. Lúc , ba con Thực Nhân Ma thú bay tới, đáp xuống ngay mặt y, chúng đặt những con Thực Nhân Ma thú trong lòng xuống đất, ngay mặt Vân Tiêu. Tim y ngừng đập một nhịp.

“Cô cô.” Giọng trầm thấp, băng lãnh, toát vẻ uy nghiêm, nhưng nguy hiểm. Con Thực Nhân Ma thú mắt đỏ Vân Tiêu, ý tứ quá rõ ràng.

Vân Tiêu xoa xoa cái đầu choáng váng, xoa đôi chân mềm như bún, kinh nghiệm từ Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể, y nên làm gì. May quá, may quá, chỉ cần ăn thịt y là , hẳn là nguy hiểm đến tính mạng.

Cố gượng dậy, Vân Tiêu về phía sơn động, ba con Thực Nhân Ma thú ôm những con thú yếu ớt mặt đất lên, theo . Lũ Thực Nhân Ma thú chặn ngoài cửa động liền tránh khi Vân Tiêu đến gần. Vào sơn động, Vân Tiêu vội rót một bát nước lớn uống cạn. Ra quá nhiều mồ hôi lạnh, y cần trấn tĩnh và bổ sung chút nước.

Đặt bát xuống, y ôm ba tiểu tể tử cũng đang sợ hãi trong lều, đó bảo ba con Thực Nhân Ma thú trưởng thành đặt ba con thú yếu ớt góc tường.

Khi Vân Tiêu sơn động, con Thú Nhân mắt đỏ cất một tiếng kêu buốt giá, một đám Thực Nhân Ma thú trưởng thành nhanh chóng bay về các hướng khác trong rừng. Ngay đó, con Thú Nhân mắt đỏ cũng sơn động, im lặng xuống một góc, Vân Tiêu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dưới ánh mắt băng lãnh, Vân Tiêu tháo vòng tay hạt châu thú vô cổ tay xuống, cắt đứt sợi gân thú, lấy hai viên châu, phần còn nhét túi áo. Y đập vỡ hạt châu, bỏ bình gốm đựng nước ấm đặt lên lửa đun. Đợi bột châu tan hết, y nhấc bình gốm xuống, rót một bát nước, đến gần một con thú yếu ớt. Con thú yếu, hề phản ứng căng thẳng hoảng sợ gì khi Vân Tiêu gần.

Vân Tiêu đưa tay định đỡ con thú dậy, nhưng một con Thực Nhân Ma thú trưởng thành canh giữ bên cạnh nhanh hơn một bước đỡ nó dậy. Có con Thực Nhân Ma thú giúp, Vân Tiêu cũng tiện hơn. Y múc một thìa nước, thổi cho nguội bớt đưa đến bên miệng con thú, nó liền há miệng uống. Trong lúc cho uống nước, Vân Tiêu mới cơ hội quan sát kỹ giống cái Thực Nhân Ma thú bụng lớn . Sắc mặt nó còn tệ hơn cả bọn Nhị Tể lúc mới đến, môi xám trắng, cả khuôn mặt phủ một tầng u ám của sinh mệnh sắp lụi tàn. Trừ cái bụng nhô cao, hai má và tứ chi đều gầy gò dị thường.

Kết hợp việc bọn Hồng Tể ôm Nhị Tể bọn họ đến, thêm hành động của những con Thực Nhân Ma thú , Vân Tiêu càng lúc càng cảm thấy chúng sẽ ăn thịt , mà là cần y cứu chữa cho ba giống cái sắp qua khỏi . Nghĩ , Vân Tiêu cũng bớt hoảng sợ hơn. Chủ yếu là vì ngoại hình của ba con thú giống giống cái Thú Nhân, chỉ là hình nhỏ hơn nhiều, chiều cao cũng chỉ một mét rưỡi, trong lòng Thực Nhân Ma thú trưởng thành chỉ thể dùng từ “bỏ túi” để hình dung.

Trên giống cái tương đối nhẵn nhụi, lông rậm, nhưng tóc, lông mày và lông mi đều màu trắng. Ngón tay và ngón chân cũng móng dài, nhưng nhọn và dài như của giống đực. Đặc điểm rõ rệt nhất là ba con thú đều cánh, da dẻ trắng bệch, một màu trắng khỏe mạnh. Nhanh chóng thu tâm tư, Vân Tiêu nhẹ nhàng đặt một tay lên cái bụng tròn căng của đối phương, bụng cứng, kiểu mềm mại của béo. Chỉ cần hai má và tứ chi của nó cũng cái bụng tròn vo do béo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-116-giao-pho.html.]

Cẩn thận cảm nhận một chút, mi tâm Vân Tiêu chau , y cảm nhận những cú đạp nhẹ bên , đó là cú đạp của ấu tể. Xem ba giống cái quả nhiên đều đang mang thai tể tử. một giống cái yếu ớt như liệu thể sinh hạ tể tử ? Chẳng lẽ bọn Nhị Tể cũng sinh trong tình huống như thế ?

Vân Tiêu tài nào thả lỏng . Y múc thêm một thìa nước, chuyên tâm cho giống cái uống. Cho uống hết một bát, y rót bát nữa cho giống cái thứ hai. Không cần xác nhận thêm, ba giống cái bụng tròn vo hiển nhiên đều tể tử.

Cho ba giống cái uống hết mỗi con một bát rưỡi nước hạt châu, Vân Tiêu bắt đầu hầm cháo. May mà hôm qua Vân Hỏa tìm quả màn thầu. Nước sôi, Vân Tiêu thấy tiếng “yêu yêu” quen thuộc, căng thẳng, sốt ruột. Lòng Vân Tiêu nhói lên từng cơn, y dậy khỏi sơn động.

“Yêu yêu yêu yêu… Ba ba ba ba ba…”

Hai tay trống trơn, nhưng túi vải n.g.ự.c căng phồng, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể gào thét bay về phía . Nhìn thấy Vân Tiêu, ba Đại Tể tử kêu càng to, càng khẩn trương. Rất thể ba Đại Tể tử thấy “tiếng kêu” nên mới vội vã về.

Chỉ trong vài cái chớp mắt, Hồng Tể nhào lòng Vân Tiêu, Đại Tể đáp xuống lưng y, giang rộng đôi cánh, còn Hắc Tể mặt y, cánh đập liên hồi. Ba Đại Tể tử hướng về phía thủ lĩnh mắt đỏ trong sơn động mà “ô ô” kêu. Hắc Tể và Đại Tể dường như đang cầu xin, Hồng Tể ý cầu xin, “yêu yêu” đe dọa, như thể đang cảnh cáo đối phương bắt nạt a ba của nó.

Thủ lĩnh mắt đỏ dậy, Vân Tiêu thấy rõ lông ba Đại Tể tử dựng lên, nhưng một tể tử nào rời . Hồng Tể ôm càng chặt hơn, cánh Hắc Tể đập càng gấp gáp, Đại Tể thì dốc hết sức dùng che chắn lưng Vân Tiêu. Sống mũi Vân Tiêu cay cay, nhưng y bật .

“A ba , cảm ơn các con.”

Hôn Hồng Tể một cái, Vân Tiêu đưa tay sờ đầu Hắc Tể, vòng tay sờ đầu Đại Tể. Thủ lĩnh mắt đỏ tới, một vệt sáng trắng lóe lên, Hắc Tể rơi tay .

“Đừng làm hại nó!” Vân Tiêu sợ hãi hét lên.

Đôi mắt đỏ băng lãnh liếc Hắc Tể trong tay, tiện tay vung một cái, Hắc Tể ném bay ngoài. Lộn mấy vòng , Hắc Tể lắc lắc đầu, vội vàng bay về bên cạnh Vân Tiêu, nhưng dám kêu to nữa, chỉ “ô ô ô” khe khẽ.

“Hừ!” Thủ lĩnh mắt đỏ hiển nhiên thích thái độ của ba ấu tể đối với , nhe răng gầm gừ. Thân nhỏ bé của Hồng Tể run lên, Vân Tiêu đau lòng vô cùng. Hôn lên trán Hồng Tể, y ôm nó, cõng Đại Tể sơn động, Hắc Tể liếc thủ lĩnh, cũng nhanh chóng đuổi theo. Nhét ba Đại Tể tử trong lều, Vân Tiêu tiếp tục nấu cháo. Nào ngờ, ba Đại Tể tử chạy , nép sát Vân Tiêu, rõ ràng yên tâm về đồng tộc, hoặc là của .

Trong mắt thủ lĩnh mắt đỏ ánh lên tia sáng lạnh lẽo, Vân Tiêu sợ sẽ làm hại ba tể tử. Từng bước một, với tiếng bước chân đặc trưng chạm đất, thủ lĩnh mắt đỏ sơn động, một nữa đến mặt Vân Tiêu. Y vội kéo ba tể tử lưng, che chở cho chúng. Khí thế của Thực Nhân Ma thú trưởng thành và ấu tể quả thực là một trời một vực, nếu vì hình dáng của mấy ấu tể , ai cũng sẽ cho rằng chúng là hai loại sinh vật khác .

Vân Tiêu kinh hãi lo sợ thủ lĩnh mắt đỏ sẽ làm hại ba Đại Tể tử. Dù trong lòng đối phương sẽ ăn thịt , nhưng khi thủ lĩnh mắt đỏ đến gần, hai chân Vân Tiêu vẫn kìm mà run lên. Nào ngờ, thủ lĩnh mắt đỏ giơ tay lên, trong ánh mắt kinh hoàng của Vân Tiêu, cắn nát ngón trỏ của chính , đưa bàn tay tới, ấn ngón tay rớm m.á.u giữa trán y. Vân Tiêu chỉ cảm thấy đầu óc “oanh” một tiếng, mất hết tri giác.

Trạng thái vô thức kéo dài chừng năm sáu giây, đến khi Vân Tiêu tỉnh , Hồng Tể đang l.i.ế.m giữa trán y, dường như còn căng thẳng hoảng sợ như . Hắc Tể và Đại Tể bên chân y, ngẩng đầu y, còn thủ lĩnh mắt đỏ vẫn ở chỗ y .

Đã xảy … chuyện gì? Vân Tiêu day day thái dương chịu đủ giày vò hôm nay. Hắc Tể và Đại Tể kêu “yêu yêu, ba, ba” mấy tiếng. Bàn tay đang day thái dương của Vân Tiêu chợt khựng . Y hình như… đột nhiên hiểu ý của Hắc Tể và Đại Tể. Không kiểu cụ thể hiểu ngôn ngữ của hai tể tử, mà là thể cảm nhận chúng đang an ủi y, bảo y đừng sợ.

Rốt cuộc… là thế ?! Cảnh tượng khi bất tỉnh ồ ạt tràn đầu, Vân Tiêu về phía thủ lĩnh mắt đỏ. Đối phương chỉ đơn giản “cô” một tiếng, Vân Tiêu kinh ngạc đến nín thở. Y thế mà cảm nhận một cách vô cùng mãnh liệt rằng đối phương sẽ ăn thịt , chỉ là cần y giúp đỡ. Lẽ nào là vì…!

Vân Tiêu sờ lên vầng trán ướt đẫm của .

“Yêu yêu, ba ba…”

Y ôm chặt lấy Hồng Tể, chớp mắt. Hồng Tể, Hồng Tể , nó sẽ bảo vệ y, nó sẽ bảo vệ “ba ba”. Vân Tiêu nhắm chặt mắt, ôm Hồng Tể từ từ xuống, y cần tiêu hóa chuyện . Hắc Tể và Đại Tể đều đến l.i.ế.m y, trong tiếng “yêu yêu” trong trẻo của chúng, Vân Tiêu ý tứ chúng sẽ bảo vệ .

“Bảo bối ngoan… Bảo bối ngoan của a ba…” Y uổng công thương ba tể tử .

Còn ba giống cái mang thai yếu ớt cần Vân Tiêu chăm sóc, y cho quá nhiều thời gian để bình tĩnh và tiêu hóa. Vân Tiêu lượt hôn lên ba tể tử, đó buông Hồng Tể , tiếp tục nấu cháo.

Y cho quả màn thầu nghiền nát nồi, cho thêm nấm, thịt gà thái hạt lựu và vỏ mạch qua thái nhỏ. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể lấy chiến lợi phẩm hôm nay từ trong chiếc túi lớn của chúng . Gia vị, táo tím, nấm, rau dại… Đại Tể và Hồng Tể “ô ô” kêu, trứng vỡ mất … Lúc hai tể tử nhào Vân Tiêu, lực mạnh, làm vỡ mất trứng.

Vân Tiêu sờ đầu ba tể tử, cởi quần áo cho chúng, dẫn chúng bờ sông rửa tay, tiện thể giặt luôn quần áo và rửa sạch nguyên liệu dính lòng trắng trứng. Đi đến bờ sông, Vân Tiêu sững , chiếc áo nhỏ y làm rơi xuống sông thế mà đặt một tảng đá. Y đầu con Thực Nhân Ma thú trưởng thành đang im lặng trong sơn động, hít một thật sâu, từ từ thở .

“Ô ô ô…” Hồng Tể và Đại Tể vẫn còn buồn bực, trứng ngon vỡ mất .

Có thể cảm nhận rõ ràng ý tứ của ba tể tử, tình yêu thương của Vân Tiêu gần như tràn . Hôn lên ba Đại Tể tử, y : “Các con cố ý, các con là vì bảo vệ a ba nên mới làm vỡ trứng. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể là lợi hại nhất, ngoan nhất. Lát nữa a ba sẽ làm đồ ăn ngon cho các con.”

Ba tể tử dường như cũng thể hiểu rõ hơn ý của Vân Tiêu. Ba tể tử đang buồn bực lập tức vui vẻ trở , l.i.ế.m mặt a ba. An ủi xong ba Đại Tể tử, Vân Tiêu rửa vuốt cho chúng, giặt sạch quần áo phơi tảng đá bên bờ sông. Y dẫn ba tể tử trở sơn động. Lấy thịt ngũ vị hương dùng làm đồ ăn vặt cho ba tể tử, Vân Tiêu xé một miếng nhỏ, đưa đến bên miệng một giống cái, y xem thử chúng ăn thịt .

Giống cái há miệng ăn. Vân Tiêu đút cho hai con còn . Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể lúc đòi ăn nữa, đôi mắt to tròn xoe, chằm chằm những giống cái đang mang thai tể tử. Đợi một lúc lâu, cả ba giống cái đều nôn , Vân Tiêu nhẹ nhàng thở phào, trong tình huống thể ăn thịt thì còn gì hơn.

Vân Tiêu xé một miếng thịt ngũ vị hương thành từng sợi, đó kéo Hồng Tể , đưa cho nó một cái bát: “Con cho chúng ăn , a ba nấu cơm.”

Hồng Tể chớp chớp mắt, ngoan ngoãn cầm hai sợi thịt đút cho chúng, hề dáng vẻ của một con mèo tham ăn sức ăn kinh thường ngày. Vân Tiêu hôn Hồng Tể một cái, yên tâm giao nhiệm vụ cho nó. Ngước mắt lên, y liền thấy thủ lĩnh mắt đỏ đang chằm chằm mấy miếng thịt ngũ vị hương trong một cái bát khác. Vân Tiêu mím môi, cầm lấy cái bát đó, lấy hết dũng khí qua.

Loading...