Hỏa Vân Ca - Chương 114: Quả Mạch và tiếng gọi “ba ba”
Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:46
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Vô Nguyệt kỳ đến cuối tháng là mùa hoa nở rộ, ong mật cũng vì thế mà nhiều. Vân Hỏa tìm hai tổ ong lớn, dùng khói hun lũ ong thuận lợi gỡ cả hai tổ xuống. Sau đó, sâu trong rừng để tìm thứ gì đó thể dùng làm lương thực chính. Là bạn lữ của y, lẽ nào Vân Tiêu thèm lương thực chính đến nhường nào.
Sau một hồi ngừng tìm kiếm, cuối cùng cũng phát hiện tung tích của quả đầu đá, chúng mọc trong một khe núi. Vân Hỏa vô cùng mừng rỡ, ít nhất Vân Tiêu cũng thể nấu chút cháo mà ăn. Quả đầu đá ở đây quả nào quả nấy cũng to, Vân Hỏa lựa năm quả cả lớn lẫn nhỏ. Trong nhà thêm sáu miệng ăn, nồi bát đều thiếu, chúng cũng cần vỏ quả đầu đá để dùng.
Gói ghém tất cả túi da thú lớn vắt lưng, Vân Hỏa bay về phía hang núi. Vừa bay bao xa, đột ngột dừng , ban nãy trong khóe mắt dường như lướt qua thứ gì đó. Bay ngược vài bước, Vân Hỏa lượn một bụi cây rậm rạp ở phía bên, đập mắt là từng quả đầu đá màu đen tuyền đang treo lủng lẳng cây. Vân Hỏa đến gần kỹ, phát hiện đó là một loại quả màu đen hình dạng giống quả đầu đá. Hắn bóp thử lớp vỏ, thấy mềm hơn quả đầu đá. Đây là thứ gì? Vân Hỏa ghi nhớ vị trí , hái hai quả. Cứ đem về cho Vân Tiêu xem , nếu là đồ ăn thì sẽ hái tiếp. Dọc đường, hái thêm táo tím, hồng cùng vài loại quả chín mọng khác mới về, nơi còn cách hang núi xa.
Bay về đến hang, rửa tay sạch sẽ bên bờ sông, Vân Hỏa mới bước trong, vén rèm lều lên. Vân Tiêu và sáu cái bóng đèn nhỏ đều đang ngủ say. Vân Hỏa cởi áo khoác và giày cũng lều. Hắn xách Hắc Tể đang ngủ cạnh đầu Vân Tiêu ném sang một bên, đoạn vén chăn xuống, ôm lấy Vân Tiêu lòng. Vân Tiêu ngủ say, hề thấy tiếng rên hừ hừ đầy tủi của Hắc Tể. Hắc Tể chui trong chăn, rúc giữa chân Vân Tiêu và Hồng Tể, móng vuốt nhỏ ôm lấy chân y nhắm mắt. Tuy con dã thú xí gầm lên đáng sợ, nhưng dường như nó ý định ăn thịt bọn chúng, Hắc Tể vì thế cũng **mạnh dạn hơn**.
※
Buổi chiều, lúc Vân Tiêu tỉnh giấc, y trông thấy những thứ Vân Hỏa mang về mà mừng rỡ vô cùng. Y bổ một quả đầu đá [quả màn thầu] nhỏ nhất, bẻ một miếng thịt quả cho miệng. Nhấm nháp vị ngọt thơm xa cách từ lâu, Vân Tiêu thấy bụng đói cồn cào. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể tất nhiên bỏ qua cơ hội thỏa mãn trí tò mò. Chúng xổm mặt Vân Tiêu, há miệng chờ. Vân Tiêu bẻ “màn thầu” đút cho chúng, ba đứa ấu tể ăn xong liền hứng thú nữa mà ngậm miệng , quả nhiên ngon bằng đồ ăn “a ba” làm.
Vân Hỏa lấy hai quả đầu đá mềm , : “Thứ mọc cây, trông giống quả đầu đá. Ta mang về hai quả, ngươi xem thử. Vỏ của nó mềm hơn quả đầu đá.”
“A? Ta còn tưởng đây cũng là quả màn thầu chứ.” Vân Tiêu vẫn quen gọi quả đầu đá là quả màn thầu.
Vân Hỏa dùng d.a.o xương gắng sức bổ lớp vỏ , ngờ bên trong là thứ bột màu vàng nhạt. Vân Hỏa ngửi thử: “Không độc.”
Hồng Tể tò mò, là đứa đầu tiên thò móng vuốt quệt một ít l.i.ế.m thử, lè lưỡi , ngon. Hắc Tể và Đại Tể cũng quệt một ít nếm thử, phản ứng y hệt, ngon.
Vân Hỏa chấm một ít nếm thử, : “Không vị gì cả, nhạt lắm.”
Cuối cùng, Vân Tiêu chấm một chút bột vàng, l.i.ế.m liếm, mắt chợt sáng lên, lập tức : “Lấy cho chút nước ấm.”
Vân Hỏa lấy nửa bình gốm nước ấm. Triệu Vân Tiêu đổ hết bột vàng trong hai quả đầu đá mềm một cái bát nhỏ, cho thêm chút nước ấm dùng ngón tay khuấy đều. Bột vàng dính kết với , Triệu Vân Tiêu càng nhào nặn, ánh mắt càng rạng rỡ.
Khi nhào một cục bột nhỏ, y kinh ngạc vui mừng về phía Vân Hỏa: “Thứ … hình như là bột mì!”
Bột mì?! Vân Hỏa rõ bột mì ý nghĩa thế nào! Hắn lập tức : “Ngươi thử xem.”
Vân Tiêu lấy một viên bột nhỏ, vê thành sợi dài kéo . Chỉ vài động tác thuần thục, mấy sợi mì thành hình. Vân Tiêu bỏ chúng nồi nấu. Hồng Tể, Nhị Tể và Đại Tể im lặng xổm một bên, tò mò vô cùng.
Hồi hộp chờ đợi một lát, Vân Tiêu vớt một sợi mì lên thổi nguội, vội vàng cho miệng. Nhai vài cái, y kích động nắm lấy tay Vân Hỏa: “Là bột mì! Đây chính là bột mì! Vân Hỏa, Vân Hỏa! Chúng cần tìm lúa mạch nữa, đây là bột mì, là bột mì!” Sau khi nấu chín, nó nhạt hơn một chút so với loại mì y quen thuộc, nhưng cảm giác , chính là mì!
Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể chớp chớp mắt, a ba thế nhỉ? Hồng Tể giật giật áo a ba, Vân Tiêu liền gắp một sợi mì đút cho nó ăn. Hồng Tể nếm thử, rụt cổ , vị gì, ngon. Hắc Tể và Đại Tể cũng đòi nếm, phản ứng y như Hồng Tể.
Vân Tiêu tạm thời để ý đến việc giải thích cho chúng, y níu lấy Vân Hỏa, thẳng: “Ta thứ , thứ !”
“Ta hái.”
Đã lâu lắm bạn lữ “cần” như . Vân Hỏa cắn nhẹ lên môi bạn lữ một cái cầm túi da thú lớn rời .
Vân Hỏa , Vân Tiêu véo mũi ba con mèo tham ăn nhỏ, : “A ba làm bánh trứng gà cho các con ăn nhé.”
Hồng Tể chớp chớp mắt, bò lòng Vân Tiêu, mở miệng gọi: “Yêu yêu, ba, ba, ba ba.” Nó nhớ a ba dạy nó gọi như thế.
Đầu óc Vân Tiêu thoáng chốc trống rỗng, y ôm chầm lấy Hồng Tể, giọng cũng run rẩy: “Hồng Tể, con thế mà gọi ba ba! Gọi nữa , gọi ‘ba ba’, ‘ba ba’.” Ở thế giới đây của Vân Tiêu, ba ba chính là a ba!
Hồng Tể thấy y vui mừng, liền há miệng: “Ba, ba ba.”
Dù âm thanh là “ba ba”, nhưng đối với Triệu Vân Tiêu, đây là một phép màu, còn khiến y xúc động rơi lệ hơn cả khi Kì La gọi là a ba.
“Hồng Tể, Hồng Tể…” Nước mắt hạnh phúc của Vân Tiêu tuôn rơi, y hôn lên má, lên mắt Hồng Tể. Giờ khắc , Thực Nhân Ma thú đối với y chỉ là một nhánh của Thú Nhân, loài dã thú m.á.u lạnh đáng sợ. Không loài dã thú nào gọi “ba ba”.
“Ba, ba ba.” Hồng Tể l.i.ế.m nước mắt của a ba, ngừng gọi.
Hắc Tể và Đại Tể một lúc lâu, cuối cùng cũng hiểu . Hai đứa ấu tể bò lên Vân Tiêu, cũng cố gắng gọi: “Ba, ba.” Khả năng ngôn ngữ của Hắc Tể và Đại Tể bằng Hồng Tể, chỉ gọi một tiếng “ba”, gọi liền.
thế là đủ , quá đủ . Triệu Vân Tiêu ôm ghì ba đứa trẻ lòng, hôn lên chúng: “ , là a ba của các con. Con ngoan của , con ngoan.”
“Yêu yêu, ba ba.”
“Yêu yêu… ba.”
Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể gọi hết tiếng đến tiếng khác. Có lẽ cả đời chúng cũng thể thực sự thấu hiểu ý nghĩa của tiếng gọi “ba ba”, nhưng niềm hạnh phúc và xúc động của giờ phút , Vân Tiêu sẽ vĩnh viễn thể nào quên. Có thể , từ khi Hồng Tể cưỡng sự cám dỗ của mỹ thực mà xuất hiện mặt Vân Tiêu, định sẵn cả đời của y và Vân Hỏa sẽ gắn liền với Thực Nhân Ma thú. Mà lúc Vân Tiêu vẫn , y đối với ba đứa trẻ nửa nửa thú quan trọng đến nhường nào, thậm chí còn vượt xa cả a ba sinh chúng.
Lúc Vân Hỏa trở về, thấy Vân Tiêu đang sáu ấu tể Thực Nhân Ma thú vây quanh, mãn nguyện. Dù bất mãn với sáu cái bóng đèn , nhưng thấy nụ hạnh phúc của bạn lữ, Vân Hỏa cũng chỉ đành chấp nhận. Vân Tiêu xem sáu ấu tể như con của , chỉ cần chúng gây tổn hại đến y, sẽ tôn trọng quyết định của bạn lữ.
Vân Hỏa về, Vân Tiêu vội vàng kể cho tin vui . Nghe tin ba đứa Hồng Tể thế mà gọi Vân Tiêu là ba ba, Vân Hỏa một nữa kinh ngạc mặt. Vân Tiêu xoa đầu sáu đứa ấu tể, : “Hồng Tể và các em nó thông minh như , giúp làm việc nhà, tìm đồ ăn thích, bánh mì kẹp thịt rơi sẽ , còn gọi là ba ba. Ta cảm thấy chúng chính là Thú Nhân, chỉ là mà thôi.”
Vân Hỏa sáu đứa ấu tể, trầm ngâm. Vân Tiêu lẩm bẩm: “ tại chúng ăn giống cái và ấu tể nhỉ?” Thắc mắc gần đây vẫn luôn làm y phiền lòng. Y đoán: “Ngươi xem, Thực Nhân Ma thú cần ăn giống cái và ấu tể để bổ sung một chất dinh dưỡng cần thiết ? Giống như nhện bọ ngựa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-114-qua-mach-va-tieng-goi-ba-ba.html.]
Nhờ học hỏi, Vân Hỏa nhện và bọ ngựa là gì, cũng nhện cái và bọ ngựa cái khi giao phối sẽ ăn thịt con đực để tăng dinh dưỡng nuôi dưỡng đời .
Hồng Tể và các em nó thể trả lời, Vân Hỏa và Vân Tiêu chỉ thể phỏng đoán. Vân Tiêu : “Lúc Đại Tể và Hắc Tể mới đến, sắc mặt chúng tái nhợt vô cùng, giờ nghĩ , chính là do suy dinh dưỡng. Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể còn nghiêm trọng hơn, chúng đến sức lật cũng , ăn đồ dầu mỡ một chút là sẽ nôn. Chỉ Hồng Tể là thể khỏe mạnh hơn một chút.” Nói đến đây, y hỏi: “Vân Hỏa, ngươi Thực Nhân Ma thú sinh ấu tể lúc nào ?”
Vân Hỏa lắc đầu: “Thực Nhân Ma thú và lông dài đối với thú nhân đều vô cùng bí ẩn. Giống cái và giống đực của Thực Nhân Ma thú gì khác cũng ai . Mỗi tấn công bộ lạc Thú Nhân xong, chúng sẽ mang bộ t.h.i t.h.ể đồng loại. Ta chỉ thủ lĩnh Thực Nhân Ma thú một đôi mắt đỏ.”
Vân Tiêu về phía Hồng Tể, xoa bụng nó suy tư: “Hắc Tể và Đại Tể quả thật sợ Hồng Tể. Mỗi ăn cơm đều đợi Hồng Tể ăn chúng mới dám ăn. Sức của Hồng Tể hình như cũng lớn.”
mà… Hồng Tể sẽ là thủ lĩnh Thực Nhân Ma thú ? Trong đầu Vân Tiêu chỉ hình ảnh Hồng Tể chảy nước miếng thèm thuồng đồ ăn và làm nũng với y, thật sự thể tưởng tượng bộ dạng của nó khi trở thành thủ lĩnh.
“Vân Hỏa, đến lúc Thực Nhân Ma thú xuất hiện ?”
Vân Hỏa gật đầu: “Bây giờ chính là thời điểm Thực Nhân Ma thú thường lui tới, sẽ kéo dài đến khi Vô Nguyệt kết thúc. Lực tấn công của chúng mạnh, cho dù là đại bộ lạc cũng khó lòng chống đỡ. Đây là Khang Đinh .” Khi còn ở bộ lạc, Vân Hỏa từng gặp cuộc tấn công nào của Thực Nhân Ma thú. Sau khi rời , chỉ thấy chúng bay lướt qua đầu, chứ từng thực sự chạm mặt.
Tâm trạng Vân Tiêu chút nặng nề. Vân Hỏa hiểu ý, : “Ngày mai sẽ đến bình nguyên Răng Cưa xem Thực Nhân Ma thú qua .”
Triệu Vân Tiêu do dự hồi lâu, cuối cùng gật đầu: “Nếu ngươi gặp Thực Nhân Ma thú, mà chúng tấn công bộ lạc Thú Nhân, ngươi cứ tránh . Có Hồng Tể và các em nó ở đây, thật sự thấy thú nhân và Thực Nhân Ma thú nổi lên xung đột.”
“Chúng là đối thủ của , cũng sẽ tùy tiện tay.”
Triệu Vân Tiêu gật đầu, thở một .
Sáu đứa ấu tể tự nhiên hiểu nỗi lo của a ba. Chúng đang đắm chìm trong hạnh phúc a ba cưng chiều, nhất là Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể. Ba đứa ấu tể tuy cướp mất bánh mì kẹp thịt, nhưng cũng nhờ cơ hội mà chúng còn hoảng sợ con dã thú lớn màu đỏ lửa nữa. Hơn nữa, vì chúng chịu ấm ức, a ba chỉ làm bánh mì kẹp thịt, mà còn chiên thịt viên, làm cá viên cho chúng, còn đút cho chúng ăn sữa ong chúa, thậm chí cả món nhộng ong chiên ngon tuyệt. Đương nhiên, vui nhất là Vân Hỏa, nhộng ong vốn nhiều, còn ba đứa ấu tể khẩu vị cực lớn cướp mất một nửa. Cả lúc chiên thịt viên nữa, Vân Tiêu bên chiên xong, bên ba con quỷ tham ăn vơ sạch. Vân Hỏa nhịn nữa gầm lên hai tiếng, ba tên tham ăn mới chịu ngoan ngoãn. xét thấy ba con quỷ tham ăn giúp Vân Tiêu băm thịt, giã cá, Vân Hỏa dù vẫn chia cho chúng một nửa viên chiên.
Vân Hỏa mang về hơn mười quả mạch – cái tên do Vân Tiêu đặt. Vân Tiêu thu thập hết bột mì bên trong, giữ một phần, phần còn đều nhào thành bột. Phát hiện thể là phát hiện lớn nhất trong năm nay. Không chỉ , Vân Tiêu còn nhận lớp vỏ ngoài của quả mạch khi gọt lớp vỏ mỏng màu đen bên ngoài, phần còn cũng thể làm lương thực chính. Nấu với nước xong cảm giác mềm mềm, dai dai, tựa như thịt mực, đương nhiên vị của nó ngọt, chút mùi tanh nào.
Vỏ quả mạch và quả màn thầu dùng để nấu cháo, còn phần bột nhào, Vân Tiêu định làm một món ngon, tạm thời giữ bí mật. Y giao cho Vân Hỏa nhiệm vụ băm thịt, giao cho Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể nhiệm vụ tìm rau dại, rễ hành, cỏ gừng, lá tương du và các loại gia vị khác. Ba đứa ấu tể phấn khích bay rừng, Vân Hỏa thì cần mẫn băm thịt. Vân Tiêu hết nấu cháo gà nấm cho ba ấu tể nhỏ. Ba đứa nhỏ mỗi ngày ăn nhiều bữa.
Phần bột nhào đối với Vân Tiêu đủ ăn mấy ngày, nhưng bên cạnh là những cái dày đáy, chắc chắn đủ, nên buổi tối vẫn làm nhiều thịt. Nồi bát cũng thêm, nếu ba đứa Đại Tể thể tìm đủ gia vị y cần, Vân Tiêu định tối nay làm món thịt ngũ vị hương, Hồng Tể và các em nó cũng nếm thử. Hôm nay là một ngày đáng để ăn mừng, Vân Tiêu làm vài món từng làm.
“Vân Hỏa, băm thịt xong ngươi tìm cho một phiến đá mỏng một chút, làm thịt nướng đá phiến, hái thêm ít rau dại lá to nhé.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Được!”
Vân Hỏa l.i.ế.m môi, thèm lắm .
Ba đứa Đại Tể phụ lòng mong đợi, tìm về đủ nguyên liệu Vân Tiêu cần. Vân Tiêu cảm thấy nào chúng cũng dùng lá cây để bưng đồ về vất vả, liền may cho mỗi đứa một cái túi lớn áo, từ n.g.ự.c xuống đến bụng. Như mang đồ ăn cho chúng cũng sẽ rơi xuống nước nữa. Vân Tiêu nào , bánh mì kẹp thịt vốn là cướp .
Trên áo thêm một cái túi lớn, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cảm thấy mới lạ, vây quanh Vân Tiêu gọi “ba ba”, “ba”. Đột nhiên ấu tể Thực Nhân Ma thú gọi “ba ba”, Vân Hỏa cảm thấy phức tạp, kỳ quái.
Đút cho Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể mỗi đứa một bát cháo gà nấm nhỏ, Vân Tiêu bế ba đứa ấu tể về lều dỗ ngủ. Lúc , y liền thấy một lớn ba nhỏ, bốn “con mèo tham ăn” mỗi đứa bưng một cái bát đang l.i.ế.m sạch, Vân Tiêu tức thì bật . Lại gần , chà, trong nồi cháo gà nấm chỉ còn một ít cháy, mà trong bát của bốn con mèo tham ăn rõ ràng còn lưu “chứng cứ phạm tội”.
“Ngon lắm.” Vân Hỏa l.i.ế.m môi, “Ngày mai cũng ăn.”
“Yêu yêu~” Ba đứa Đại Tể l.i.ế.m mép, ngày mai chúng cũng ăn~ Ba đứa ấu tể phát hiện món ngon !
Vân Tiêu hỏi Vân Hỏa: “Ngươi múc cho Hồng Tể và các em nó ?”
“Chúng dùng thìa.” Vân Hỏa trả lời ngầu, Vân Tiêu thưởng cho một nụ hôn.
“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể chịu, nó cũng !
“Ba~”
Vân Tiêu hôn lên ba đứa con trai mới của mỗi đứa một cái, con dã thú lớn màu đỏ đồng ý: “Vân Tiêu, ngươi đừng hôn chúng suốt thế, chúng là giống đực!”
“Chúng chỉ là con của , là con của chúng .” Vân Tiêu hôn lên môi Vân Hỏa, dập tắt sự bất mãn của bạn lữ.
“Yêu yêu yêu!” Hồng Tể chịu thua.
Vân Hỏa buông Vân Tiêu , xách ba cái bóng đèn mà thể chịu đựng nổi ném lều, Vân Tiêu đó ha hả. Y xoa xoa bụng, chút lo lắng. Nếu ấu tể trong bụng cũng bám a ba như Hồng Tể và các em nó, thì a cha của chúng làm đây?
“Yêu yêu yêu! Ba ba!”
“Vân Tiêu là bạn lữ của ! Không để y hôn ngươi nữa!”
“Yêu yêu yêu!”
“Ha ha ha…”
Tiếng của Vân Tiêu vang vọng.