Hỏa Vân Ca - Chương 109

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:41
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong vòng tay Hồng Tể và Đại Tể, mỗi đứa đều ấp ôm một Thực Nhân Ma thú nhỏ bé. Vân Tiêu còn đang thắc mắc liệu hai Thực Nhân Ma thú nhỏ còn bay , nhưng khi Hồng Tể và Đại Tể bay đến mặt, sắc mặt y chợt ngưng trọng. Y vươn tay, trực tiếp đón lấy hai ấu tể trông vô cùng yếu ớt từ lòng Hồng Tể và Đại Tể, vội vã bước sơn động. Hồng Tể và Đại Tể kêu lên hai tiếng, đoạn xoay bay , Hắc Tể thì theo y trong.

Hai ấu tể Thực Nhân Ma thú nọ trông như hai hài nhi sơ sinh của loài , còn là sinh non. Gương mặt chúng trắng bệch một giọt máu, gò má hóp , bế tay cũng thể cảm nhận rõ từng dẻ sườn. Tiếng kêu của hai tiểu gia hỏa cũng yếu ớt lí nhí, thể nhỏ bé lòng bàn tay nhiệt ấm áp bình thường như của Hồng Tể. Dù Hồng Tể , Vân Tiêu vẫn thấy rõ hai Thực Nhân Ma thú nhỏ chẳng những khỏe mạnh, mà khi còn đang mang trọng bệnh.

Hắc Tể theo Vân Tiêu, vẻ sốt ruột mà kêu “yêu yêu”, “ha ha”. Vân Tiêu đặt hai tiểu gia hỏa trong lều, đoạn xoa đầu Hắc Tể vội vàng bước . Hắc Tể bám riết lấy y, miệng vẫn ngừng kêu, dường như cho y hai tiểu làm . Vân Tiêu bèn lấy một chén thịt cho Hắc Tể ăn, nhưng há miệng ăn ngay như , mà cứ trong lều. Cũng thể vì Hồng Tể ở đây, nên dám ăn .

Vân Tiêu đành tạm thời mặc kệ Hắc Tể, y múc một chén canh thịt lều. Hai tiểu gia hỏa yếu đến độ dậy nổi, chỉ yên một chỗ, nhưng khi ngửi thấy mùi canh thịt, chúng liền rên rỉ chằm chằm cái bát trong tay y, rõ ràng là cũng ăn. Hắc Tể vẫn theo sát gót Vân Tiêu, kêu ngớt. Y ôm một tiểu gia hỏa lên, múc một thìa canh thịt đút cho nó. Tiểu gia hỏa vội vàng nuốt xuống, tựa hồ đói khát lắm .

Ngay khi Vân Tiêu đút thìa thứ hai, tiểu gia hỏa khó chịu kêu lên hai tiếng nôn thốc . Chén canh thịt uống nôn sạch, nhưng thứ nôn ngoài canh thịt thì chẳng còn gì khác.

Vân Tiêu dám đút canh thịt nữa. Y lấy một tấm da thú lau vết bẩn nó, đoạn đặt tiểu gia hỏa xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng nó. Bụng tiểu gia hỏa xẹp lép, thở cũng lộ rõ vẻ suy yếu.

Tiểu gia hỏa , chỉ khẽ kêu lên vì khó chịu. Vân Tiêu thể phán đoán rốt cuộc nó làm . Y sờ khắp tiểu gia hỏa một lượt, phát hiện nó thật sự chỉ thể dùng từ da bọc xương để hình dung. Nhìn về phía chén canh thịt, Vân Tiêu trầm tư, lẽ nào vì đói khát lâu ngày nên dày tiếp nhận món canh thịt quá nhiều dầu mỡ?

Vân Tiêu sờ sang tiểu gia hỏa còn , cũng là một bộ da bọc xương. hai tiểu gia hỏa dường như đói, cứ chằm chằm chén canh thịt mà ngừng kêu “yêu yêu”. Hắc Tể cuống quýt đến vò đầu bứt tai.

Vân Tiêu suy xét một hồi, đoạn cầm bát canh thịt khỏi lều. Y đổ canh thịt nồi, ngoài tìm đá, rửa sạch trong sông, tìm thêm một phiến đá lớn và bằng phẳng. Trở sơn động, Vân Tiêu đặt bình gốm đựng nước suối lên bếp, đó tháo viên thú châu vô cổ xuống.

Đặt viên thú châu lên phiến đá lớn, Vân Tiêu dùng một hòn đá nhỏ hơn nghiền nó thành bột mịn, đó cho bột bình gốm đang đun bếp. Đợi bột tan hết trong nước, y nhấc bình gốm xuống, múc một chén lều. Hai tiểu gia hỏa ăn thịt, cứ chằm chằm nồi thịt bên ngoài mà kêu yêu yêu, nhưng tiếng kêu yếu ớt của chúng lọt tai Vân Tiêu khiến y thêm sầu lo.

Y ôm tiểu gia hỏa nôn lúc nãy lên, đút cho nó một muỗng nhỏ nước thú châu. Đợi một lát, thấy tiểu gia hỏa nôn, Vân Tiêu mới đút thìa thứ hai. Nước thú châu vô một mùi lạ, nhưng tiểu gia hỏa hề kén chọn. Nó ngoan ngoãn uống từng thìa một, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy mà u ám vẫn dán chặt nồi thịt.

Đút cho tiểu gia hỏa uống hết một chén nước, Vân Tiêu rót thêm một chén nữa để đút cho tiểu gia hỏa thứ hai chờ đến sốt ruột. Tiểu gia hỏa cũng nôn. Xem dày của chúng quả thật yếu, chịu nổi sự béo ngậy của canh thịt. Đút cho hai tiểu gia hỏa mỗi đứa một chén nước thú châu vô xong, Vân Tiêu cũng rót cho Hắc Tể một chén. Giờ nghĩ , sắc mặt Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể nhợt nhạt như , nhất là dáng vẻ của Hắc Tể và Đại Tể lúc mới xuất hiện trông như thể khỏe, hẳn là ảo giác của y.

Trong thời gian cho ăn , Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể đều da thịt, tinh thần của Hắc Tể và Đại Tể cũng hơn hẳn lúc mới gặp. Lẽ nào Thực Nhân Ma thú nhỏ ở đây đều mắc bệnh gì đó? Đến giờ vẫn thấy một Thực Nhân Ma thú trưởng thành nào, Vân Tiêu khỏi đoán rằng nơi đây chỉ mấy ấu tể thôi. Vậy chúng sinh tồn trong khu rừng rộng lớn như thế nào? Lòng y ngổn ngang trăm mối nghi ngờ.

Mi tâm nhíu chặt, Vân Tiêu vô cùng đau lòng cho Hồng Tể và mấy đứa nhỏ, lo lắng cho hai tiểu gia hỏa cực kỳ suy yếu . Một chén nước thú châu vô chắc chắn là đủ. Vân Tiêu lấy món trứng hấp thịt băm chưng xong , nhưng lấy phần thịt vụn. Y dùng thìa dằm nát phần trứng, đút thử cho hai tiểu gia hỏa mỗi đứa nửa thìa. Hai tiểu gia hỏa l.i.ế.m láp chút trứng hấp chẳng đủ nhét kẽ răng, nóng nảy kêu “yêu yêu yêu”, đòi ăn nữa.

Vân Tiêu dám đút quá nhanh, y xoa bụng hai tiểu gia hỏa, thấy chúng phản ứng khó chịu mới đút thìa thứ hai. Bên Vân Tiêu đang đút trứng hấp, bên ngoài sơn động vọng tới tiếng kêu của Hồng Tể. Bây giờ y thể chỉ tiếng là phân biệt đứa nào. Hồng Tể đáp xuống ngoài sơn động chạy . Đại Tể một tay ôm thêm một Thực Nhân Ma thú nhỏ, tay chống phía Hồng Tể. Chỉ Hồng Tể khi bằng hai chân là thường cần dùng chi chống đỡ, còn Đại Tể và Hắc Tể thì luôn chống, nếu chỉ dùng hai chân sẽ vững. Đây cũng là lý do vì chúng quen bằng cách nhảy lò cò, và chính cách khiến chân của Đại Tể và Hắc Tể cong hơn của Hồng Tể.

Trước Vân Tiêu còn cho rằng đây lẽ là thói quen của loài Thực Nhân Ma thú, giờ đây y khỏi ngờ rằng là do vấn đề sức khỏe . Tiểu Thực Nhân Ma thú trong lòng Đại Tể cũng vô cùng yếu ớt. Vân Tiêu ôm tiểu gia hỏa lều, đặt cùng hai tiểu gia hỏa . Y đút cho nó một chén nước thú châu vô . Vân Tiêu xoa bụng nó, móng tay nhọn hoắt trong suốt của tiểu gia hỏa bấu lấy áo y, cúi đầu kêu, đôi mắt to chút hoảng sợ chút tò mò.

Hồng Tể quanh ba tiểu gia hỏa hai vòng, ngẩng cổ Vân Tiêu, ăn thịt. Vân Tiêu đặt tiểu gia hỏa xuống, đeo yếm cho Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể, đẩy chúng ngoài ăn thịt, còn bắt mỗi đứa uống một chén nước thú châu. Vừa nghĩ đến ba đứa trẻ thế mà là những đứa trẻ khỏe mạnh, lòng Vân Tiêu đau như cắt. Sau đó, y lấy một ít trứng hấp nguyên chất đút cho tiểu gia hỏa yếu ớt thứ ba.

Hắc Tể và Đại Tể trong lều một lúc lâu, dường như tin rằng Vân Tiêu sẽ chữa khỏi cho ba tiểu , chúng cũng yên tâm ăn uống. Ba tiểu gia hỏa đang ăn trứng hấp thì kêu càng dữ hơn, bụng chúng đói, chúng ăn, còn cố gắng bò về phía Vân Tiêu đòi ăn. chúng quá yếu, đừng là bò, ngay cả lật cũng khó khăn.

Phải làm bây giờ? Có thể ăn trứng hấp, chứng tỏ chúng vẫn tiếp nhận thức ăn, nhưng canh thịt và thịt thì rõ ràng là . Vân Tiêu xoa đầu ba tiểu gia hỏa đáng thương, an ủi chúng. Dáng vẻ ăn uống thỏa thê của Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể càng kích thích ba tiểu gia hỏa, chúng kêu đến nấc cả lên.

Không gạo, quả màn thầu, ngay cả món cháo thích hợp nhất cho các tiểu gia hỏa cũng làm . Trong lúc bí bách, Vân Tiêu chợt nảy một cách.

“Hồng Tể.”

Hồng Tể đang ăn đến mức mặt mũi tay chân dính đầy dầu mỡ liền ngẩng đầu lên. Vân Tiêu khỏi lều, gắp một cây nấm trong nồi canh thịt lên, chỉ nó, lấy từ trong túi một quả đậu mà Vân Hỏa hái hôm qua, chỉ đó : “Muốn cái .”

Hồng Tể l.i.ế.m mép, quả đậu, nấm trong nồi, ngẩng cổ lên, hiểu ! Vân Tiêu tháo yếm cho Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể cũng ngừng ăn. Y cũng tháo yếm cho chúng, dùng da thú ẩm lau móng vuốt và mặt cho chúng, ba tiểu gia hỏa khỏe mạnh nhất lúc liền chạy khỏi sơn động bay .

“Yêu... yêu... yêu...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-109.html.]

Trong lều, ba đứa nhỏ đang kêu gào. Vân Tiêu nhanh chóng đặt tên cho chúng là Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể. Y vớt hết nấm trong nồi canh thịt , nhúng nước sạch cho trôi hết dầu mỡ, dùng d.a.o xương thái nhỏ, đó lấy mấy thìa trứng hấp nguyên chất trộn đều lều.

Như ba chú chim non đang kêu gào trong tổ, Nhị Tể, Tam Tể và Tứ Tể há miệng thật to, ngấu nghiến nuốt món nấm trộn trứng hấp bụng. Vân Tiêu sợ chúng sẽ nôn. Cứ đút một miếng dừng một lát, kết quả là ba tiểu gia hỏa kêu càng đáng thương hơn. tình hình hiện tại tuyệt đối thể mềm lòng, Vân Tiêu chỉ thể vỗ về an ủi, đút cho chúng ăn.

Đút non nửa bát nấm trộn trứng hấp, Vân Tiêu dám đút nữa. Nếu cho ăn quá no sẽ làm tổn thương dày của chúng, bây giờ chỉ thể ăn ít mà ăn nhiều bữa. các tiểu gia hỏa hiểu, chúng chỉ đói, ăn đồ ăn ngon. Vân Tiêu đút cho ba tiểu gia hỏa uống thêm chút nước thú châu, đó ôm Nhị Tể lên vỗ về dỗ dành. Khi cơ thể khỏe, nghỉ ngơi cũng vô cùng quan trọng.

“Yêu yêu...” Nhị Tể lí nhí kêu, khi cho ăn, nó còn hoảng sợ chút nào, chỉ làm nũng. Nó cọ qua cọ trong lòng Vân Tiêu, móng vuốt nhỏ bé bấu chặt lấy áo y, đòi ăn.

“Ngủ một lát .” Vân Tiêu dỗ dành Nhị Tể. Tam Tể và Tứ Tể vẫn đang kêu, trong bụng y tể tử, thể nào ôm cả ba tiểu gia hỏa lên , đành một bên đung đưa Nhị Tể, một bên vỗ về Tam Tể và Tứ Tể.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tinh thần của ba tiểu gia hỏa quả thật . Kêu gào nửa ngày cũng mệt lả. Dần dần, sự vỗ về của Vân Tiêu, tiếng kêu của ba tiểu gia hỏa ngày càng nhỏ , cuối cùng chống sự thoải mái khi vỗ về, đôi mắt to cũng mở nổi nữa mà nhắm . Vỗ thêm một lát, ba tiểu gia hỏa ngủ say. Vân Tiêu lấy một tấm da thú dày đắp lên chúng, nhẹ nhàng khỏi lều, buông rèm xuống.

Y lấy vốc quả đậu nhỏ mà Vân Hỏa hái về hôm qua, tách hạt , mang bờ sông rửa sạch, đó đập vỡ sáu quả trứng còn , cho lên nồi chưng. Lần là trứng chưng nguyên chất, y cho thêm gì cả, chỉ một chút muối.

Đợi chừng một giờ, Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể trở về. Mỗi đứa đều bưng một chiếc lá lớn tay, Vân Tiêu chúng chắc chắn tìm nguyên liệu y cần. Y bên bờ sông đợi, ba tiểu gia hỏa bay đến mặt y, đặt lá xuống. Trong lá bốn loại quả đậu khác , còn nhiều loại nấm, thậm chí cả táo đỏ mà Vân Tiêu bảo chúng hái.

“Con ngoan.”

Xoa đầu ba tiểu gia hỏa, Vân Tiêu dẫn chúng về sơn động, đeo yếm cho chúng. Ba đứa nhỏ ăn no lúc mới yên tâm ăn “bữa phụ”. Vân Tiêu bờ sông tách đậu, rửa nấm. Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể ăn bờ sông. Ăn xong thịt, uống xong canh, Hồng Tể ôm bát trứng hấp thịt Vân Tiêu khoét nham nhở, nhảy lò cò đến bên cạnh y, há miệng . Hắc Tể và Đại Tể cũng theo sát phía .

Vân Tiêu nở một nụ yêu thương, ba “đứa trẻ” đặc biệt thích để y đút, nhất là Hồng Tể. Y vẩy nước tay, múc một thìa trứng hấp đút miệng Hồng Tể đang há to, tiếp đến là Hắc Tể và Đại Tể. Chẳng còn bao nhiêu, mỗi đứa ăn ba bốn miếng là hết. Vân Tiêu bảo chúng chơi, y tiện tay cầm bát rửa.

Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể là những đứa trẻ ham chơi, ít nhất là mặt Vân Tiêu chúng bao giờ ham chơi. Ăn no bụng, Hồng Tể liền dẫn Hắc Tể và Đại Tể bắt cá. Khi chúng bắt cá, Vân Tiêu đột nhiên nghĩ rằng y thể thử nấu canh cá cho ba tiểu gia hỏa trong lều uống. Cá bây giờ béo như .

Vốn dĩ Vân Tiêu quen với việc ba tiểu gia hỏa bắt cá. Giờ đây ba đứa nhỏ đang dùng móng vuốt của cố gắng bắt cá trong nước, lòng y quặn đau từng cơn. Nước sông vẫn còn lạnh, cơ thể của các tiểu gia hỏa thực cũng khỏe, nhất là Đại Tể và Hắc Tể. ngày nào chúng cũng kiên trì bắt cá khi ăn xong. Vân Tiêu chỉ cảm thấy dù đối với chúng bao nhiêu cũng đủ.

Hồng Tể và bọn lẽ cảm thấy cá càng to thì thịt càng nhiều, nên nào cũng bắt con cá lớn nhất. Sau khi chúng bắt cá xong, Vân Tiêu lập tức dùng da thú lau cho chúng, đó bắt buộc kéo chúng đến bên đống lửa sưởi ấm, thể để chúng ướt sũng chạy lung tung như . Vân Tiêu vô cùng tự trách sự sơ suất đây của . Y luôn mặc nhiên coi chúng là Thực Nhân Ma thú, là động vật, nhưng thực chúng chỉ là những Thú Nhân nhỏ bé mất khả năng ngôn ngữ mà thôi!

Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể dường như cũng cảm nhận sự đau lòng của Vân Tiêu dành cho chúng. Hồng Tể thì cần , tuyệt đối quấn quýt trong lòng y. Hắc Tể và Đại Tể cũng sáp gần Vân Tiêu, trong cổ họng phát tiếng “gù gù” thoải mái. Đợi ba đứa trẻ khô ráo, Vân Tiêu mới đặt Hồng Tể xuống, làm cá. Vân Hỏa lẽ tối mới về, lát nữa ba đứa trẻ trong lều thể sẽ tỉnh, y khi chúng tỉnh canh cá để uống.

Cầm d.a.o xương, Vân Tiêu xách một con cá bờ sông. Y vốn chịu mùi m.á.u tanh, từ khi đến thế giới , việc xử lý con mồi luôn là của Vân Hỏa. Ngay cả những ngày ở bộ lạc Ban Đạt Hi, Vân Tiêu cũng cần tự động thủ. Đây là đầu tiên y tự xử lý con mồi. Một tay giữ chặt con cá, Vân Tiêu bắt đầu đánh vảy. Dao xương thể so với d.a.o inox, tốn sức. Vân Tiêu bây giờ nhạy cảm với mùi, y cạo hai cái là mặt , thậm chí còn nôn khan.

Hồng Tể, Hắc Tể và Đại Tể bên cạnh một lúc, Đại Tể liền vươn tay lấy con d.a.o xương trong tay Vân Tiêu, Hồng Tể thì cầm lấy con cá. Hắc Tể nắm tay Vân Tiêu kéo y về phía sơn động. Hốc mắt Vân Tiêu chợt nóng ran, sống mũi cay xè.

“Yêu yêu yêu yêu!” Hồng Tể nhảy lên, kéo con cá lưng, cho Vân Tiêu đụng .

“Yêu yêu yêu yêu!” Hắc Tể dùng sức kéo Vân Tiêu, bắt y về sơn động.

Đại Tể nhảy đến lưng Hồng Tể, học theo động tác vụng về lúc nãy của Vân Tiêu mà đánh vảy cá. Nước mắt cứ thế tuôn rơi gò má y. Mang thai tể tử khiến cảm xúc của y vốn dễ d.a.o động, hành động của ba đứa trẻ càng khiến y cảm động thôi. Giờ khắc , Vân Tiêu thực sự coi chúng là con , chứ là loài Thực Nhân Ma thú đáng sợ chuyên ăn thịt giống cái và ấu tể.

“Ngoan.” Vân Tiêu cúi hôn lên trán và má Hắc Tể một cái. Hắc Tể sững , đó ôm chầm lấy chân Vân Tiêu, vui sướng kêu to.

Hồng Tể chịu, “tê cáp tê cáp” hung dữ với Hắc Tể. Đại Tể cũng vui, buồn bã Vân Tiêu. Y dùng mu bàn tay lau mặt, đến mặt Hồng Tể và Đại Tể, cúi , hôn lên trán và má mỗi đứa một cái.

“Các con đều là những đứa trẻ ngoan.”

“Yêu yêu~” Hồng Tể vui sướng. Đại Tể kêu, nhưng ánh mắt chút ngây , rõ ràng là đang vui.

Loading...