Hỏa Vân Ca - Chương 108

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:40
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiều đến, Vân Hỏa ngoài nữa, xử lý mấy tảng “đá” trắng do bầy Tiểu Thực Nhân Ma thú mang về. Hắn l.i.ế.m thử một tảng, thấy vị mặn, Triệu Vân Tiêu ngờ rằng đó chính là muối mỏ. Vân Hỏa bèn đun một bình nước, thả hai khối đá trắng , đá dần tan , nước cũng hóa mặn. Xem đúng là muối mỏ thật.

“Bọn chúng quả là khôn lanh.” Triệu Vân Tiêu một nữa cảm thán.

Vân Hỏa : “Có ấu tể Thực Nhân Ma thì chắc chắn Thực Nhân Ma trưởng thành, vẫn cẩn thận mới .”

“Ừm, . bọn chúng thật sự chút ác ý nào, chỉ ăn thôi.”

Đem muối mỏ nấu một nữa để tinh luyện thành muối tinh, vấn đề về muối cuối cùng cũng giải quyết. Triệu Vân Tiêu : “Nếu chúng thể ở đây, việc trồng hàm quả sẽ chỉ dùng cho thường ngày, còn muối mỏ thể dùng để ướp chân giò xông khói, làm thịt muối dự trữ qua mùa đông. Loại muối mặn hơn nhiều so với muối tinh luyện từ hàm quả.”

Vân Hỏa đáp: “Đợi khi chắc chắn ngươi an , định sẽ bay qua khu rừng xương sườn xem , tiếp tục tìm về phía tây.”

Triệu Vân Tiêu : “Thật ngày mai ngươi thể , thực sự cảm thấy gặp nguy hiểm gì cả. Mấy tiểu gia hỏa cảnh giác lắm, con chim nào đậu ngoài hang là chúng cũng sẽ đuổi ngay.”

“... Cứ chờ thêm chút nữa .” Vân Hỏa vẫn thể yên tâm.

Triệu Vân Tiêu mỉm , cũng khuyên thêm. Y khuấy nước muối trong bình gốm, bỗng sững , nhấc một tảng muối mỏ lên, kỳ lạ hỏi: “Tảng muối mỏ tan ?” Mấy tảng muối mỏ khác bỏ đều nhỏ dần , riêng tảng hề đổi.

Vân Hỏa chẳng sợ nóng, cầm lấy xem xét, dùng móng tay cạo thử mà hề cạo một hạt muối nào. Triệu Vân Tiêu ghé sát , hỏi: “Đây muối mỏ ?”

Vân Hỏa dậy bờ sông rửa sạch tảng đá, l.i.ế.m thử, hề bất cứ mùi vị gì, quả nhiên muối mỏ. Hắn trở , đưa tảng đá bán trong suốt cho Vân Tiêu: “Nhìn thì giống, nhưng .”

Triệu Vân Tiêu cầm trong tay ngắm nghía, : “Tảng đá sờ thấy ấm.”

Vân Hỏa cầm lấy, sờ sờ: “Ta sờ thấy lạnh mà.”

“Lạnh ư? Ta sờ thấy độ ấm mà.” Triệu Vân Tiêu lấy cảm nhận một nữa, gật đầu: “ độ ấm thật.”

Chẳng đây là loại đá gì, lớn bằng hơn nửa bàn tay Vân Tiêu. Vân Hỏa cũng là đầu tiên thấy tảng đá kỳ lạ như , bèn : “Ngươi giữ lấy . Ta sẽ làm trang sức cho ngươi.”

Từ những kiến thức học, từ bao nhiêu thước phim xem, Vân Hỏa tự ở thế giới hiện đại vô vàn món trang sức đẽ. Trung tính nhân sẽ đeo vòng tay, vòng cổ, còn đeo cả khuyên tai. Vân Tiêu mộc mạc, y vốn chẳng món trang sức nào, bây giờ cũng chỉ đeo chuỗi vòng thú châu và dây chuyền do tặng. Vân Hỏa luôn cảm thấy còn nợ Vân Tiêu nhiều lắm, nên lúc nào cũng dốc lòng mang những gì nhất, lộng lẫy nhất trao cho y.

Triệu Vân Tiêu dịu dàng: “Giữ cũng . Nếu chúng một tiểu bảo bảo giống cái, ngươi thể dùng nó để mài vòng cho con.” Đôi mắt đỏ của Vân Hỏa chợt lóe lên, thế mà nghĩ tới! Cầm lấy tảng đá trắng, Vân Hỏa liền bắt đầu ngắm nghía, xem nên cắt gọt thế nào cho để mài dây chuyền các món trang sức khác cho tiểu bảo bối giống cái của . Ánh mắt Triệu Vân Tiêu chan chứa dịu dàng, y cảm thấy Vân Hỏa nhất định sẽ là một a cha vô cùng cưng chiều con trẻ.

Muối mỏ mà bầy Tiểu Thực Nhân Ma thú mang về hàm lượng muối cao, tổng cộng tinh luyện cả một bầu muối đầy, còn đủ độ mặn, ăn ba tháng cũng hết. Đương nhiên, tiền đề là ” ăn cơm tăng thêm.

Ngày hôm , khi Vân Hỏa rời , ba tiểu gia hỏa đúng giờ tìm đến. Triệu Vân Tiêu chuẩn sẵn sườn cốt lết rang muối, bánh thịt hấp, gà nướng và canh thịt. Lần đầu ăn sườn cốt lết rang muối, bánh thịt hấp và gà nướng, bộ dạng tham ăn của ba tiểu gia hỏa khiến Vân Tiêu ngừng bật . Y còn vội vàng chia thức ăn, nếu món mới đưa cho tiểu gia hỏa mắt đỏ ăn , nó sẽ vui, sẽ hung dữ với hai bạn nhỏ còn , trông còn tủi . Vì , nào Triệu Vân Tiêu cũng để tiểu gia hỏa mắt đỏ ăn mới đút cho hai đứa .

Ba tiểu gia hỏa ăn uống no nê xong ngoài bắt cá, hái quả, tìm thức ăn. Mấy ngày nay Vân Hỏa đều cần bắt cá, hái quả tìm trứng chim cho Vân Tiêu nữa, chỉ cần săn mồi về là . Hơn nữa, ba tiểu gia hỏa quả thật vô cùng khôn lanh, trứng chúng tìm về đều là trứng ấp, cũng chúng làm cách nào để phân biệt .

Ăn liền bốn ngày, hôm nay, ba tiểu gia hỏa đến đúng giờ khi Vân Hỏa khỏi. Hồng Tể đầu tiên, để phân biệt và cũng để tiện gọi, Triệu Vân Tiêu đặt tên cho chúng. Tiểu gia hỏa mắt đỏ gọi là Hồng Tể, đứa nhỏ mắt đen gọi là Hắc Tể, còn đứa cao lêu nghêu thì gọi là Đại Tể. Bọn nhỏ thông minh, Triệu Vân Tiêu gọi vài là chúng đó là tên của .

Hồng Tể cầm tay một viên đá đỏ tròn nhẵn. Vừa đến nơi, nó liền dúi viên đá lòng Vân Tiêu. Vân Tiêu vội vàng đỡ lấy, ngẩn , viên đá nóng, nhưng kiểu nóng bỏng tay. Hồng Tể dĩ nhiên sẽ giải thích. Nó đưa đá cho Vân Tiêu, quen thói ngẩng cổ lên. Triệu Vân Tiêu đeo yếm cho nó xong, nó liền tung tăng chạy ăn thịt. Hắc Tể và Đại Tể cũng ngẩng cổ chờ Vân Tiêu đeo yếm cho . Sau đầu tiên dùng yếm, ba tiểu gia hỏa quen với việc , chúng cũng phát hiện dùng yếm sẽ canh và dầu mỡ vấy bẩn lên .

Ba tiểu gia hỏa tự nhiên như ở nhà , bắt đầu ăn uống. Triệu Vân Tiêu vẫn đang cầm viên đá đỏ nóng hổi tay mà ngắm nghía. Tảng đá trắng cũng ấm, nhưng là kiểu ấm ôn hòa, còn viên đá đỏ nóng lên rõ rệt. Hồng Tể tìm thấy nó ở ? Triệu Vân Tiêu Hồng Tể đang ăn đến mức sắp vùi cả đầu nồi, lắc đầu, hỏi cũng chẳng câu trả lời. cầm viên đá đỏ trong tay cảm thấy vô cùng dễ chịu, ngay cả làn da vốn khó chịu vì mưa dầm cũng cảm thấy khoan khoái hơn đôi chút.

Triệu Vân Tiêu cất viên đá đỏ túi áo, cảm giác ấm áp xuyên qua lớp áo da thú truyền đến làn da. Y khỏi kinh ngạc, đúng là một viên đá thần kỳ. tại tiểu gia hỏa mang cho y loại đá ? Hai tay ôm một khúc sườn rang muối, gặm đến kêu rôm rốp, Hồng Tể trông thông minh đáng yêu, chút nào đáng sợ của loài Thực Nhân Ma thú chuyên ăn thịt giống cái và ấu tể. Đây rõ ràng chỉ là một tiểu quỷ tham ăn mà thôi!

Ba tiểu gia hỏa còn quý trọng thức ăn hơn cả thú nhân, , cũng hẳn, là chúng quý trọng thức ăn nấu chín, hơn nữa còn là thức ăn ngon do chính tay Vân Tiêu làm. Như quả táo đỏ, nếu làm thành nước quả, chúng sẽ ăn. Quét sạch tất cả thức ăn nấu chín, Triệu Vân Tiêu lo lắng sờ bụng chúng, lúc nào cũng cảm giác chúng sẽ ăn đến vỡ bụng mất. Hồng Tể hình như ăn no thật, nó ngửa đất, ưỡn cái bụng nhỏ lên để Vân Tiêu xoa cho. Triệu Vân Tiêu tháo yếm cho Hồng Tể, bế nó lên , nhẹ nhàng xoa cái bụng căng tròn của nó, đúng là căng cứng thật!

Đây đầu tiên Vân Tiêu chạm chúng. Hồng Tể thoải mái gừ gừ trong cổ họng. Hắc Tể và Đại Tể cũng thèm thuồng. Hai tiểu gia hỏa xích gần bên Vân Tiêu, khẽ kêu “yêu yêu”. Hồng Tể lớn chừng đứa trẻ loài một tuổi, Hắc Tể nhỏ hơn Hồng Tể một vòng, Đại Tể thì gầy hơn nhưng cao hơn Hồng Tể, nhưng tất cả đều bé nhỏ. Triệu Vân Tiêu tay trái ôm Hồng Tể, xoa bụng cho nó, tay vòng qua ôm Hắc Tể và Đại Tể nép sát lòng, xoa xoa bụng Hắc Tể, xoa bụng Đại Tể. Cả ba tiểu gia hỏa đều thoải mái gừ gừ.

Ngày nào cũng đến đây ăn chực đồ ngon, ba tiểu gia hỏa thiết với Vân Tiêu. Hồng Tể và Hắc Tể nép y, thỉnh thoảng còn thè lưỡi l.i.ế.m tay y. Nũng nịu trong lòng Vân Tiêu một lúc lâu, Hồng Tể mới dậy, chuẩn ngoài “làm việc”. Vân Tiêu kéo nó , xoa đầu nó: “Hôm nay nữa, thức ăn đủ .”

Hồng Tể ngẩng đầu, kêu “yêu yêu”, dường như đang tìm thức ăn.

Triệu Vân Tiêu lắc đầu, như với một thú nhân ấu tể: “Hôm nay , nghỉ ngơi .” Nói , y xoa đầu Hồng Tể, còn cúi xuống hôn lên trán nó một cái. Được hôn, Hồng Tể hưng phấn hẳn lên. Nó kêu to “yêu yêu” hai tiếng, móng vuốt nhỏ bám áo Vân Tiêu l.i.ế.m mấy cái lên mặt y, đó dụi tới dụi lui, vui vẻ khôn xiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-108.html.]

Triệu Vân Tiêu kìm hôn lên má Hồng Tể một cái nữa, Hồng Tể phấn khích rúc mạnh lòng y. E ngại ấu tể trong bụng, Triệu Vân Tiêu đành đặt Hồng Tể xuống, cúi đầu hôn lên má Hắc Tể và Đại Tể, hai đứa đang y với đôi mắt to tròn đầy khao khát.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hắc Tể và Đại Tể cũng hưng phấn kém. Ba tiểu gia hỏa bám áo Vân Tiêu, cố gắng nhón chân l.i.ế.m lên mặt y, trong miệng còn thoang thoảng mùi nước táo đỏ. Triệu Vân Tiêu thả lỏng cùng ba tiểu gia hỏa mật, khỏi tưởng tượng ấu tể của y và Vân Hỏa thích quấn quýt a ba như .

Vân Tiêu ngăn cản, ba tiểu gia hỏa ngoài tìm thức ăn nữa, mà cứ quấn quýt bên cạnh y. Khi Vân Tiêu mệt mỏi rã rời vì mang thai, chúng cũng vẫn ở bên cạnh y lúc y lều nghỉ ngơi. Ý thức của Vân Tiêu dần mơ hồ, y còn lo lắng về việc liệu Thực Nhân Ma thú trưởng thành xuất hiện , trong sự bầu bạn của ba tiểu gia hỏa, y an tâm chìm giấc ngủ.

Hồng Tể cuộn trong lòng Vân Tiêu đang nghiêng, hít hà mùi hương y, cũng lặng lẽ nhắm mắt . Hắc Tể mon men đến lưng Vân Tiêu, dụi đầu y, yên lặng xuống, l.i.ế.m liếm mùi thịt còn vương móng vuốt nhỏ. Đại Tể thì ở cửa hang, cảnh giác tình hình bên ngoài. Có con chim nào bay đến gần, nó liền phát tiếng “tê cáp” trầm thấp để đuổi .

Đến khi Vân Tiêu tỉnh , lưng là lồng n.g.ự.c quen thuộc của Vân Hỏa. Y xoay , nhắm mắt ôm lấy bạn lữ, ngáp một cái lẩm bẩm: “Hồng Tể bọn chúng ?”

“Ừm. Đi khi về.”

“Ta ngủ...”

“Gần đây ngươi mệt mỏi quá .”

Vân Hỏa mâu thuẫn. Có mấy ấu tể nghi là Thực Nhân Ma thú ở cùng Vân Tiêu, ngoài cũng yên tâm hơn. mỗi sáng Vân Tiêu làm thêm nhiều thức ăn, sẽ vất vả.

Triệu Vân Tiêu khẽ hai tiếng, : “Không vất vả . Mỗi ngày chúng ăn vui vẻ như , tâm trạng của cũng lên.” Nói đến đây, Triệu Vân Tiêu thở dài: “Ta nhớ Kì La quá. Bộ dạng tham ăn của chúng đôi lúc giống Kì La.”

Vân Hỏa vuốt ve lưng Vân Tiêu, tận hưởng khoảnh khắc hai nương tựa . Có vật gì đó cấn chân, Triệu Vân Tiêu đột nhiên nhớ một chuyện, y lấy viên đá đỏ từ trong túi áo : “Thiếu chút nữa thì quên. Hôm nay Hồng Tể cho một viên đá, nó nóng lắm, còn nóng hơn cả tảng đá trắng .”

Vân Hỏa cầm lấy viên đá, nghi hoặc : “Ta sờ chỉ thấy nhiệt độ của ngươi thôi.”

“Sao thế ?” Triệu Vân Tiêu sờ thử, “Nóng lắm mà, ấm áp, ngươi cảm thấy ?”

Vân Hỏa cẩn thận cảm nhận một nữa, : “Chỉ là nhiệt độ của ngươi thôi.” Hắn đặt viên đá sang một bên, một lát cầm lên, : “Lạnh .”

Vân Tiêu lập tức cầm , kinh ngạc ngẩng đầu: “Vì sờ thấy nóng, một cái nóng dễ chịu.”

Vân Hỏa nhíu mày cầm lấy viên đá, đưa phía đống lửa ngoài lều. Dưới ánh lửa, viên đá đỏ tỏa ánh sáng ôn hòa, nhưng trong suốt.

Vân Hỏa dậy, tìm tảng đá trắng đưa cho Vân Tiêu: “Ngươi sờ thử xem.”

Vân Tiêu sờ tảng đá trắng , sờ viên đá đỏ, : “Tảng đá trắng chỉ ấm thôi, dễ chịu bằng viên đá đỏ.”

“Ta sờ cả hai viên đều thấy lạnh.” Vân Hỏa đầu tiên gặp chuyện khiến khó hiểu đến , còn khó hiểu hơn cả việc ba tiểu gia hỏa là ấu tể Thực Nhân Ma thú .

Vân Tiêu cầm hai viên đá trong lòng bàn tay, cảm nhận một lúc đưa tảng đá trắng cho Vân Hỏa, : “Ta vẫn thích viên hơn, cảm giác thoải mái, cũng còn ẩm ướt khó chịu như nữa.”

“Vậy thì đeo .” Vân Hỏa liền quyết đoán. Mặc kệ kỳ lạ , cầm viên đá dậy khỏi hang động, tìm cách khoan một lỗ đó để Vân Tiêu tiện đeo cổ.

Ngủ một giấc no nê, nhưng cơ thể vẫn còn chút lười biếng, Vân Tiêu khỏi lều xuống bên đống lửa. Vân Hỏa ở cửa hang, dùng móng vuốt sắc nhọn nhất của một loài động vật săn mấy ngày nay để khoan lỗ. Triệu Vân Tiêu sắc trời, nghĩ đến thực đơn bữa trưa, đồng thời, y nghĩ, nếu y thể làm thịt viên chiên, kem, xúc xích và những món ăn từng làm ở núi đá, ba tiểu quỷ tham ăn sẽ thèm thuồng đến mức nào. Chắc chắn sẽ chảy nước miếng ròng ròng ngây ngốc .

“Phụt,” Triệu Vân Tiêu nghĩ đến đó liền bật , Vân Hỏa ngẩng đầu y. Vân Tiêu ha hả xoa bụng: “Không ấu tể của chúng cũng là một tiểu quỷ tham ăn .”

Trong đôi mắt đỏ của Vân Hỏa lấp lánh ánh sáng, trả lời trực diện: “Bọn chúng chắc chắn sẽ thích nhất cơm do a ba nấu.”

“A...”

Vân Hỏa tốn nhiều công sức mới khoan một lỗ viên đá đỏ, đó luồn một sợi gân thú mềm mại , đeo lên cổ cho Vân Tiêu. Đeo viên đá , Vân Tiêu chỉ cảm thấy ấm áp dễ chịu, cảm giác ẩm ướt khó chịu cũng tan ít. Và cũng chính vì viên đá thần kỳ , Vân Hỏa cuối cùng quyết định lên đường tìm nơi định cư và khoáng thạch, còn việc hứa với con trai sẽ mang trứng rồng về đành trông vận may, dù còn chăm sóc Vân Tiêu đang mang thai.

Giống cái mang thai ấu tể dễ dàng, Vân Hỏa tin rằng Vân Tiêu sẽ mang thai, nhưng ngờ nhanh đến . điều đủ để chứng tỏ “năng lực” của Vân Hỏa mạnh. Trở về núi đá sẽ nhận bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ. Đương nhiên, Vân Hỏa bây giờ còn thể nghĩ đến những điều đó. Sáng sớm hôm Vân Hỏa dậy. Hắn hầm canh gà và canh thịt , nướng thịt cho ăn, đó chuẩn sẵn thức ăn cho cả ngày của Vân Tiêu, buổi trưa sẽ về, để chuyên tâm tìm nơi định cư.

Đợi Vân Tiêu thức dậy, Vân Hỏa dặn dò y một hồi mới . Vân Tiêu khuyên Vân Hỏa cần dựng hàng rào cho y nữa. Bọn nhỏ tiện. Hơn nữa nếu thật sự mãnh thú, hai lớp hàng rào đó cũng cản . Vân Hỏa vẫn yên tâm. Cuối cùng hai bên đều lùi một bước, hàng rào và đá vẫn dựng lên, nhưng chừa một trống nhất định để Vân Tiêu thể đẩy hàng rào . Sau khi gầm lên một tiếng để cảnh cáo xung quanh và tiểu đánh dấu lãnh thổ, Vân Hỏa mới rời .

Đêm qua mưa suốt một đêm, bây giờ tạnh. Triệu Vân Tiêu khỏi hang động đến bờ sông hít thở khí trong lành, tiện thể dạo. Nào ngờ, y vài phút thấy tiếng “yêu yêu” quen thuộc, ngẩng đầu lên, liền thấy ba đứa, ừm? Hình như ba đứa. Vân Tiêu mở to hai mắt, mỉm , hôm nay tiểu gia hỏa đến ăn cơm đông hơn .

Loading...