Hỏa Vân Ca - Chương 106

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-02 05:31:38
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Thực Nhân Ma thú khiến thần kinh Vân Hỏa căng như dây đàn. Sáng hôm , ngoài săn mồi mà chỉ lặn xuống sông bắt nhiều cá, bay vút lên trời vồ một con chim lớn màu đen, tìm thêm mấy quả trứng của nó. Quả nhiên, suốt ngày hôm đó, tiểu Thực Nhân Ma thú hề xuất hiện, ngay cả tiếng kêu “yêu yêu” quen thuộc cũng chẳng thấy.

Đêm xuống, Vân Tiêu dùng thể vỗ về con dã thú to lớn. Ấu tể trong bụng cũng cần phụ bồi bổ, Vân Hỏa vì thế cự tuyệt. Dù vẫn đang trong kỳ phát tình, nhưng lẽ vì Vân Tiêu mang thai ấu tể nên ý chí của Vân Hỏa cũng mạnh mẽ hơn nhiều, còn như đây khiến y ngất . Được thỏa mãn, Vân Tiêu chìm giấc ngủ với sự mãn nguyện sâu sắc.

Cơn ái ân qua , Vân Hỏa cũng bình tĩnh nhiều. Vân Tiêu lúc thể , mà trốn tránh cũng bao giờ là tính cách của . Nếu Thực Nhân Ma thú xuất hiện, thì tìm cách đối mặt, tìm cách giải quyết. Hắn tự tin rằng dù gặp cả một bầy Thực Nhân Ma thú, vẫn thể bảo vệ Vân Tiêu an rời . Vấn đề hiện tại là chúng ẩn nấp cụ thể ở nơi nào, thể bỏ Vân Tiêu một để tìm. Xem mắt, cách nhất vẫn là chờ Thực Nhân Ma thú tự tìm đến cửa.

Sáng sớm, Vân Hỏa đợi Vân Tiêu tỉnh giấc mới chuẩn ngoài “săn mồi”. Vân Tiêu thói quen ăn sáng thanh đạm, bèn nấu cho y một nồi canh cá nấm. Nấm ở đây mọc nhanh, hôm hái xong thì hôm nhú lên. Nấm buổi sớm là tươi và non nhất. Vân Tiêu ăn xong điểm tâm thì trở về hang, còn đặc biệt để một con cá nướng. Vân Hỏa chặn kỹ cửa hang, quan sát bốn phía mới biến thành thú hình bay .

Bay khu rừng rậm bên sông, đối diện với hang động, Vân Hỏa vờ chạy sâu bên trong, đó biến thành hình lén lút một đoạn, trèo lên một cây cao. Từ đây, thể quan sát tình hình bên ngoài hang động. Vân Hỏa chắc Thực Nhân Ma thú đến nữa , chỉ thể kiên nhẫn chờ đợi.

Vân Hỏa đang chờ, mà Vân Tiêu cũng đang chờ. Cá đặt lên nướng, mùi cá nướng thơm lừng dụ tiểu Thực Nhân Ma thú tham ăn đến nữa . Vừa nghĩ đến dáng vẻ chảy nước miếng thèm thuồng của tiểu ma thú lúc , Triệu Vân Tiêu nhịn . Vì nó thật sự tức , cũng quá đáng yêu. E rằng trong bộ thế giới Thú Nhân , chỉ y mới cảm thấy Thực Nhân Ma thú đáng yêu.

Có lẽ do uy thế của Vân Hỏa hôm , y đợi gần hai giờ đồng hồ mà tiểu Thực Nhân Ma thú vẫn xuất hiện, cá cũng nướng xong từ lâu. Cắn một miếng táo đỏ tím, Triệu Vân Tiêu hiểu trong lòng chút thất vọng. Chủ yếu là vì dáng vẻ thèm thuồng của tiểu Thực Nhân Ma thú để ấn tượng quá sâu đậm trong y, hơn nữa Triệu Vân Tiêu cũng từng tận mắt chứng kiến cảnh Thực Nhân Ma thú tấn công bộ lạc Thú Nhân, g.i.ế.c c.h.ế.t giống cái và ấu tể, nên thể nảy sinh cảm giác sợ hãi đặc biệt.

Vân Hỏa cũng đoán rằng Thực Nhân Ma thú lẽ sẽ xuất hiện nữa, còn săn để chuẩn bữa trưa. ngay lúc định trèo xuống khỏi cây, hai bóng trắng nhỏ bé cẩn thận, len lén đông ngó tây bay về phía hang động. Vân Hỏa lập tức nín thở, lặng lẽ biến về thú hình.

“Yêu yêu…”

Ánh mắt Triệu Vân Tiêu tức thì sáng lên. Ngay đó, một tiểu Thực Nhân Ma thú đáp xuống tảng đá bên ngoài hang. Vẫn là hai đôi cánh trắng, một đôi mắt đỏ rực, phủ một lớp lông tơ tựa như vũ mao. Nhìn thấy Vân Tiêu, tiểu Thực Nhân Ma thú vui mừng mặt, kêu nhảy lên hai cái. Có lẽ là nó thấy con cá nướng xong, sắp đồ ăn ngon nên mới vui đến . Tiểu Thực Nhân Ma thú giơ hai móng vuốt nhỏ, cố luồn khe hở của hàng rào đầy gai.

Thấy rõ thứ tay tiểu Thực Nhân Ma thú, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng, Triệu Vân Tiêu vội cất tiếng: “Đừng!”

Móng vuốt của tiểu Thực Nhân Ma thú gai đ.â.m thương. Mặc kệ thể tấn công , Triệu Vân Tiêu vẫn đến gần hàng rào, đẩy móng vuốt của nó , từng chút một gỡ những chiếc gai hàng rào. Lòng bàn tay của tiểu ma thú rớm máu, nó l.i.ế.m liếm móng vuốt của , l.i.ế.m cả ngón tay đang gỡ gai của Triệu Vân Tiêu.

Triệu Vân Tiêu rụt tay , nhưng ngay đó tiếp tục gỡ gai. Sau khi tạo một khe hở gai lớn bằng bàn tay, y mới lùi . Tiểu Thực Nhân Ma thú lập tức luồn một móng vuốt nhỏ , trong móng vuốt là một quả táo đỏ tím. Triệu Vân Tiêu giơ tay đỡ lấy, tiểu Thực Nhân Ma thú bèn đặt quả táo lòng bàn tay y, kêu lên hai tiếng, dường như vui mừng vì đối phương nhận lấy. Tiếp đó, nó rút móng vuốt về, luồn móng vuốt còn , cũng cầm một quả táo đỏ tím.

“Cảm ơn ngươi.” Triệu Vân Tiêu nhớ hôm khi tiểu gia hỏa xuất hiện, bên cạnh y để mấy quả táo đỏ tím, chẳng lẽ nó thấy nên mới hái đến cho y? Đây thật sự là loài Thực Nhân Ma thú chuyên ăn thịt giống cái và ấu tể ?

“Yêu yêu!” Tặng quả cây xong, tiểu Thực Nhân Ma thú về phía con cá nướng chín, khoé miệng rỏ nước trong suốt.

Triệu Vân Tiêu chọc cho phì . Y đặt quả táo xuống, cầm lấy con cá nướng, dùng tay xé một miếng thịt lớn đưa ngoài. Một móng vuốt nhỏ nhanh như chớp đoạt lấy miếng thịt nhét miệng. Loại cá nhiều xương dăm, Vân Tiêu cũng sợ nó hóc, chủ yếu là y cũng cách nào nhắc nhở tiểu gia hỏa chú ý xương cá.

“Yêu yêu…”

Một tiếng kêu khẽ vang lên, nhưng phát từ tiểu Thực Nhân Ma thú đang ăn cá. Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy bên cửa hang còn một tiểu Thực Nhân Ma thú nữa. Vừa trông thấy, y liền bật . Một dòng nước miếng rõ rệt đang nhỏ xuống tí tách. Y xé thêm một miếng thịt, đưa tay , tiểu Thực Nhân Ma thú trái , nhưng hiển nhiên chống sự cám dỗ của cá nướng, bèn lao vút xuống, giật lấy miếng thịt nhét miệng.

“Yêu yêu yêu yêu!”

Tiểu Thực Nhân Ma thú thứ nhất ăn xong.

“Yêu yêu…”

Con thứ hai cũng nhịn mà đòi thêm.

Triệu Vân Tiêu bèn hẳn xuống, xé thịt cá cho hai tiểu quỷ tham ăn. Vừa đút, y quan sát chúng, trong lòng khỏi kinh ngạc. Tiểu Thực Nhân Ma thú thứ hai hình nhỏ hơn con thứ nhất một vòng, trông vẻ khỏe mạnh. Hơn nữa, mắt nó màu đỏ rực mà là màu đen bình thường. Cả hai đều bao phủ bởi một lớp lông trắng, thể , từ đầu đến chân chúng đều là màu trắng, chỉ là sắc mặt đều nhợt nhạt, thêm lớp lông trắng nữa, từ xa chỉ thấy một cục trắng trắng.

Móng vuốt của tiểu Thực Nhân Ma thú năm ngón, móng tay nhọn hoắt, ngón chân cũng năm ngón với móng vuốt sắc bén tương tự, làm y nhớ đến Vân Hỏa. Tiểu Thực Nhân Ma thú đuôi, ngũ quan trông giống thú nhân hình , nhưng đôi mắt to, lông mi cũng màu trắng, nhàn nhạt, lớp lông tơ mịn mặt che phủ, kỹ mới thấy . Tai ở hai bên đầu, nhọn, tựa như tai thú.

Thú nhân khi biến thành thú hình, lông thường dài, nếu là Huyễn Thú như Mặc Vô Lại thì lông ở thú hình sẽ còn dài hơn. lông tiểu Thực Nhân Ma thú dài, chỉ là một lớp ngắn cũn bao phủ , trông mềm mại. Tuy nhiên, lớp lông tơ mặt chúng trông mềm, cũng nhạt. Vân Tiêu cảm thấy nếu gắn cho con trai Kì La hai đôi cánh, dán thêm một ít lông trắng thì cũng giống tiểu Thực Nhân Ma thú, điều mắt con trai y to bằng mắt chúng.

Dáng vẻ ăn uống của hai tiểu Thực Nhân Ma thú phần giống tiểu hầu tử, nhưng răng nanh sắc hơn hầu tử nhiều, đến cả đầu cá và xương cá chúng cũng nhai rau ráu nuốt chửng. Tiểu Thực Nhân Ma thú mắt đỏ ăn quên trời đất, còn tiểu ma thú mắt đen thì ăn ngừng vểnh tai, thỉnh thoảng ngoái về phía , dường như đang cảnh giác điều gì. Triệu Vân Tiêu đoán rằng con hẳn là chịu trách nhiệm canh gác.

Một con cá lớn căn bản đủ để lấp đầy bụng hai tiểu Thực Nhân Ma thú tham ăn sức ăn lớn. bên cạnh Triệu Vân Tiêu ngoài táo đỏ tím thì chẳng còn gì khác. Y đang mang thai ấu tể, thức ăn đều là đồ tươi mới. Cá nướng hết , hai tiểu Thực Nhân Ma thú l.i.ế.m liếm móng vuốt, trông mong Vân Tiêu, vẻ mặt vẫn no.

Triệu Vân Tiêu lấy hai quả táo đỏ tím mà tiểu gia hỏa mắt đỏ cho y, nhưng nó chỉ kêu vài tiếng nhận. Tiếp đó, Triệu Vân Tiêu thấy nó kêu vài tiếng với tiểu gia hỏa mắt đen, cả hai cùng bay . Triệu Vân Tiêu dậy ngoài, điều khiến y ngạc nhiên là hai tiểu Thực Nhân Ma thú bay vút lên cao, mà bay đến nơi Vân Hỏa thường bắt cá cho y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-van-ca/chuong-106.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Chẳng lẽ chúng định bắt cá? Triệu Vân Tiêu chằm chằm về hướng đó, hai tiểu gia hỏa quá nhỏ, bay qua cây cối che khuất. ở trong khu rừng rậm bên sông, Vân Hỏa thấy rõ ràng. Hai ấu tể Thực Nhân Ma thú đang cố gắng bắt cá ở đúng nơi thường bắt. Lẽ săn, nhưng Vân Hỏa động, tiếp tục quan sát. Nói thật, hành động của hai ấu tể cũng vượt xa dự đoán của .

Hai tiểu Thực Nhân Ma thú vật lộn nước một hồi lâu, bắt hai con cá lớn, mỗi đứa ôm một con bay về ngoài hang. Giữa sự ngạc nhiên của Triệu Vân Tiêu, chúng đặt cá xuống đất, đó tiểu ma thú mắt đỏ lên tảng đá bên ngoài hàng rào, còn tiểu ma thú mắt đen thì bay mất.

Tiểu gia hỏa ướt sũng, nó rũ nước , chẳng hề thấy lạnh, cứ thế bám hàng rào Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu thậm chí còn đẩy hàng rào cho nó trong, nhưng cuối cùng lý trí chiến thắng tình cảm. Không còn gì để ăn, tiểu Thực Nhân Ma thú cũng ý định rời . Triệu Vân Tiêu nghĩ ngợi, cầm lấy bốn quả táo đỏ tím y rửa từ . Hai quả mà tiểu ma thú cho y vì rửa nên y tạm thời để đó.

Y cắt táo thành từng miếng nhỏ, cho bình gốm nấu nước, thêm nước suối sạch đun lên thành món nước hoa quả. Tiểu Thực Nhân Ma thú mắt đỏ cứ thế tò mò , lẽ còn gì ngon nên cũng kêu “yêu yêu” nữa.

Khi nước sôi, Triệu Vân Tiêu rút bớt hai thanh củi , để lửa nhỏ liu riu. Hương thơm thanh mát của táo đỏ tím lan tỏa, tiểu ma thú mắt đỏ khịt khịt mũi, đôi mắt to màu hồng chớp chớp, kêu lên “yêu yêu”.

“Đợi một chút, vẫn .”

Triệu Vân Tiêu cả gan sờ móng vuốt nhỏ của tiểu Thực Nhân Ma thú đang bám khe hở. Sau khi y sờ, nó liền l.i.ế.m liếm chỗ chạm , dường như ghi nhớ mùi của Vân Tiêu.

Đợi đến khi táo nấu mềm, Triệu Vân Tiêu nhấc bình gốm xuống, rót một chén nước táo. Nước táo nấu xong vị chua, đợi cho bớt nóng, y lấy quả bầu đựng mật ong , cho một thìa. Khuấy đều, y sờ thử độ ấm, thấy còn bỏng tay nữa mới múc một thìa đưa tới.

“Yêu yêu!”

Đôi mắt hồng to tròn trợn lớn hơn nữa. Tiểu Thực Nhân Ma thú há miệng, chút khách khí mà húp trọn cả nước lẫn cái. Đôi mắt to chớp chớp, nó nhảy cẫng lên, vẻ mặt sốt ruột, nó ăn, ăn nữa! Triệu Vân Tiêu thật sự cảm thấy đang thấy đứa con trai tham ăn Kì La. Dáng vẻ sốt ruột của tiểu Thực Nhân Ma thú và dáng vẻ l.i.ế.m quả gai sách cứng của Kì La quả thực giống như đúc!

Khe hở quá nhỏ, đưa bát ngoài, Triệu Vân Tiêu cũng tiểu Thực Nhân Ma thú cầm bát ăn , nên đành múc từng thìa đút cho nó. Nửa bát nước táo đỏ tím trong phút chốc chui hết bụng tiểu ma thú. Tiểu gia hỏa l.i.ế.m mép, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm. Trên trời truyền đến tiếng kêu “yêu yêu”, lập tức bỏ chạy mà ngẩng đầu lên . Tiểu ma thú mắt đen bay lúc nãy trở , trong lòng ôm một chiếc lá lớn, bên trong dường như đựng thứ gì đó. Khi nó đáp xuống, Triệu Vân Tiêu mới thấy rõ thứ trong chiếc lá, dĩ nhiên là một đống táo đỏ tím!

Tiểu ma thú mắt đen đáp xuống tảng đá, tiểu ma thú mắt đỏ liền vơ lấy hai quả táo luồn tay qua khe hở đưa cho Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu thật sự cảm động. Y nhận lấy táo, tiểu gia hỏa mắt đỏ lập tức rút tay về lấy thêm hai quả nữa. Móng vuốt nó nhỏ, một chỉ lấy hai quả. Cứ như qua hơn mười , cả đống táo đỏ tím chuyển hết bên cạnh Triệu Vân Tiêu.

“Cảm ơn các ngươi.”

Triệu Vân Tiêu đổ hết phần nước táo còn trong bình gốm . Tiểu gia hỏa mắt đỏ lập tức há miệng, còn tiểu gia hỏa mắt đen thì khao khát chiếc bát trong tay Vân Tiêu, l.i.ế.m mép, nhưng dám há miệng, trông nó vẻ sợ tiểu gia hỏa mắt đỏ.

“Đừng vội, đều phần cả.” Chỗ còn một bát lớn, Triệu Vân Tiêu đút cho tiểu gia hỏa mắt đỏ , đó đút cho tiểu gia hỏa mắt đen. Tiểu gia hỏa mắt đen vui mừng khôn xiết, tốc độ ăn còn nhanh hơn cả con mắt đỏ, há miệng, nước quả trong thìa biến mất.

Hai tiểu Thực Nhân Ma thú vui vẻ chia một bát nước táo đỏ tím. Triệu Vân Tiêu dùng nước suối còn trong hang rửa thêm mười quả, nấu thêm một bình nữa, lúc mới miễn cưỡng cho hai tiểu gia hỏa no bụng. Triệu Vân Tiêu thỉnh thoảng cái bụng căng tròn của chúng, sợ chúng ăn no đến vỡ bụng. Sức ăn của hai tiểu gia hỏa tương xứng với hình nhỏ bé, khiến Triệu Vân Tiêu khỏi nghi ngờ liệu chúng đến hai cái dày .

Ăn uống no đủ, hai tiểu gia hỏa một nữa làm chuyện khiến Triệu Vân Tiêu kinh ngạc vạn phần. Chúng rời ngay mà tảng đá, chiều canh gác. Triệu Vân Tiêu sang bờ bên , y cũng Vân Hỏa còn ở đó . Hai tiểu gia hỏa từ đầu đến cuối đều một chút gì là uy hiếp. Triệu Vân Tiêu cũng chút mệt, y vén rèm lều lên cố định sang một bên trong xuống. Hai tiểu gia hỏa y một cái, im lặng bò. Nhìn hai cục bông trắng nhỏ, Triệu Vân Tiêu rơi trầm tư, đây thật sự là Thực Nhân Ma thú ?

Trong khu rừng rậm bên sông, Vân Hỏa nhẹ nhàng bay xuống từ cây, xoay sâu bên trong để săn mồi. Xem bên phía Vân Tiêu tạm thời nguy hiểm gì. Biểu hiện của hai tiểu Thực Nhân Ma thú cũng đặt một dấu hỏi lớn trong lòng , ngay cả cũng hoài nghi đó rốt cuộc là Thực Nhân Ma thú .

Triệu Vân Tiêu ngủ lúc nào. Khi tỉnh , Vân Hỏa trở về, và như dự đoán, hai tiểu Thực Nhân Ma thú biến mất.

Vân Tiêu dậy, Vân Hỏa liền từ bên ngoài bước . Dụi dụi mắt, y hỏi: “Ngươi về lúc nào thế? Ta chẳng thấy gì cả.” Nói xong, y ngoài, “Ngươi thấy hai tiểu Thực Nhân Ma thú ?”

Vân Hỏa đưa cho y một ly nước mật ong ấm, : “Ta thấy chúng. Lúc về thì chúng mới rời .” Khi săn trở về, đặc biệt quan sát trong rừng một lúc, hai ấu tể Thực Nhân Ma thú vẫn bò bên ngoài hang. Lúc tha con mồi bay về phía hang động thì hai ấu tể đó lập tức rời , xem chúng thú nhân mắt đỏ nguy hiểm. cũng thôi. Nếu đầu tiên chúng gặp là Vân Hỏa, kết cục chắc chắn là cắn c.h.ế.t ngay tại chỗ.

“Chúng bắt hai con cá, còn hái cho nhiều táo đỏ tím nữa, chúng thông minh thật.” Triệu Vân Tiêu vô cùng hoài nghi, “Chúng thật sự là Thực Nhân Ma thú ?”

Vân Hỏa im lặng một lát: “Ta từng thấy Thực Nhân Ma thú trưởng thành, trông chính là như .” Trong giọng của cũng sự khó hiểu.

“Lạ thật.” Uống xong ly nước mật ong, Triệu Vân Tiêu bạn lữ của , “Hai tiểu gia hỏa đó, một con mắt màu đỏ rực, giống như ngươi, còn con thì màu đen.”

Vân Hỏa lập tức nhớ một chuyện, bèn : “Lúc nhỏ từng Khang Đinh , thủ lĩnh của Thực Nhân Ma thú mắt màu đỏ.” Cho nên, vốn mang lời nguyền càng khiến các tộc nhân kinh hãi. Đương nhiên, câu Vân Hỏa sẽ cho bạn lữ của . Bây giờ nhắc vận mệnh mắt đỏ của cũng còn ý nghĩa gì nữa, Vân Hỏa cũng chỉ là chợt nhớ đến chuyện mà thôi.

“Mắt đỏ?” Triệu Vân Tiêu trầm ngâm, “Ừm, con tiểu gia hỏa mắt đen hình như sợ con mắt đỏ.” Lắc đầu, y : “Thôi, nghĩ thì nghĩ nữa. Giờ thì ngươi thể yên tâm săn .”

“Thực Nhân Ma thú trưởng thành vô cùng nguy hiểm.” Ngụ ý là, Vân Hỏa vẫn thể yên tâm.

Triệu Vân Tiêu trấn an: “Ta . Lúc ngươi săn sẽ ở trong hang ngoài. Chỉ là đối với hai tiểu Thực Nhân Ma thú , ngươi cần quá lo lắng. Ngươi xem, chúng còn bắt cá cho , hái quả cho , còn canh chừng cho đến khi ngươi trở về, nếu cũng ngủ say như .”

Nếu chỉ hai tiểu Thực Nhân Ma thú , Vân Hỏa tự nhiên sẽ lo lắng, nhưng thể đảm bảo xung quanh Thực Nhân Ma thú trưởng thành đang mai phục. Hắn bảo Vân Tiêu nghỉ ngơi tiếp, còn thì làm đồ ăn. Ngủ một giấc, tinh thần Vân Tiêu , y cũng ngoài hang. Hít một thật sâu khí trong lành, ngắm cảnh bốn phía, Triệu Vân Tiêu xoa xoa bụng, chuyện tính là chó ngáp ruồi ?

Loading...