Hoa Thược Dược Đen - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:41:05
Lượt xem: 2

Mùi tanh của đất bùn xộc thẳng khoang mũi.

Lâm Hạ buộc quỳ gối giữa sân của cô nhi viện, nửa khuôn mặt áp sát vũng nước đen ngòm đọng cơn mưa.

"Đồ khốn khiếp, mày đúng là con ch.ó của viện trưởng!"

Một cú đá mạnh từ phía khiến ngã nhào xuống đất, cơ thể chìm hẳn lớp bùn lạnh lẽo.

Nước bẩn b.ắ.n tung tóe lên mặt mũi, quần áo. Những tiếng chế nhạo vang lên đầy khoái trá từ lũ trẻ xung quanh. Có kẻ còn ác ý đạp mạnh lên tay như để dằn mặt.

"Ngày nào cũng ăn ngon hơn tụi tao! Con tưởng mày đặc biệt lắm ?"

Lâm Hạ đáp lời, cũng chẳng phản kháng. Cậu yên trong vũng nước lạnh giá, mặc kệ sự đau đớn thấm da thịt.

Mái tóc đen dài dính bệt bên khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi khô héo run rẩy nên lời. Cơn đau đầu dữ dội ập đến tựa những chiếc kìm giam chặt lấy hộp sọ. Trong cổ họng, vị tanh của bùn đất lấn át giác quan.

Một bàn tay bất ngờ túm lấy tóc , thô bạo kéo ngược .

Triệu Thành cúi sát khuôn mặt đầy hằn học xuống mặt Lâm Hạ, ánh mắt ngập tràn ác ý phản chiếu đôi con ngươi tối tăm của .

"Nhìn tao . Lần còn dám mách viện trưởng nữa ?" rít lên qua kẽ răng.

Đôi mắt Lâm Hạ từ từ mở , sâu hoắm và lạnh tanh như vực thẳm. Đối diện với kẻ đang nghiến răng đầy căm phẫn, nhưng ánh mắt của phủ lớp sương, như đang xuyên qua thứ mà hướng về một chân trời xa xăm nào đó.

Rồi đột nhiên, bật .

Tiếng khàn khàn đầy khắc nghiệt khiến Triệu Thành giật khựng .

"Mày cái gì?"

Lâm Hạ chỉ bình thản , một lời. trong ánh mắt chứa đầy những hình ảnh bất tận đang thi ùa về - rối loạn, cuồng nộ và đau đớn như đang gầm rú trong đầu .

Căn biệt thự rộng lớn ngập tràn ánh đèn vàng chói lóa.

Một chiếc bàn ăn dài nổi bật sự lạnh lẽo dù phủ đầy sự xa hoa.

Cặp mắt chằm chằm , che giấu sự ghét bỏ một cách giả tạo.

" cách cư xử."

"Làm một đứa thiếu gia vô dụng như ?"

"Trên đời ai chịu nhục vì nó?"

Tiếng thủy tinh vỡ tan tành sàn nhà lát gạch lạnh toát.

Hương rượu cay nồng lẫn trong tiếng oán trách và lóc ám ảnh.

Rồi đến hình ảnh phụ nữ vận đồ tinh tế, dáng vẻ cao sang quý phái nhưng phủ ánh mắt lạnh lùng lên mặt như thể đang một món đồ bỏ :

"Sao con thể giống Tiểu Du? Con thể như nó ?"

Tiểu Du trong lời đó chính là đứa con nuôi mà cả nhà họ Chu yêu quý hơn bất cứ thứ gì.

Kẻ cướp cuộc đời đáng lẽ nên thuộc về từ thuở sơ sinh.

Kỷ niệm ùa về rõ nét hơn như cuốn sách tái hiện từng chương:

Năm mười sáu tuổi, khi Lâm Hạ đưa về nhà họ Chu một t.a.i n.ạ.n cần truyền m.á.u để cứu Chu Dư.

Và chính từ ngày bước chân qua cánh cửa căn biệt thự , bắt đầu hiểu thế nào là cảnh sống trong địa ngục trần gian.

Cậu tập cách lễ nghi. Tập cách chuyện. Tập cách thể hiện một nụ hảo.

Cậu gắng sức, liều mạng để trở thành "một thiếu gia đích thực".

tất cả đều vô nghĩa.

Gia đình họ Chu vẫn yêu quý Chu Dư hơn.

Họ vẫn thích đứa con nuôi dịu dàng , hơn là chấp nhận một đứa con ruột lớn lên trong cô nhi viện như .

Sự phẫn uất ăn mòn , khiến dần dần hóa điên.

Vậy nên, bắt đầu báo thù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-thuoc-duoc-den/chuong-1.html.]

Nói dối dựng chuyện, bôi nhọ danh tiếng của Chu Dư.

Đẩy ngã từ cầu thang xuống.

Thậm chí bỏ t.h.u.ố.c bánh kem trong tiệc sinh nhật để khiến chuyện thêm hỗn loạn.

Mỗi thấy cả gia đình họ Chu cuống cuồng vì , cứ ngỡ rằng đó chính là niềm vui.

Từng ngỡ rằng nếu họ đau khổ, sẽ tìm sự thanh thản.

rốt cuộc, kết quả chỉ là…

Chu phu nhân lóc trao cho một tấm thẻ ngân hàng, như một cái kết cho tất cả công sức bày mưu của .

Chu thậm chí chẳng buồn thêm nào nữa, chỉ lạnh lùng hạ lệnh:

"Đi . Và đừng bao giờ ."

Như thể đang xua đuổi một kẻ chẳng khác gì con ch.ó lạc.

Sau khi rời ...

Cậu lao đầu những ngày tháng sa đọa điểm dừng.

Cậu uống rượu triền miên, hết trận đ.á.n.h tới trận khác, đốt tiền hề tiếc tay. Mỗi đêm đều vùi trong những cuộc vui trụy lạc, như chính tay hủy hoại cuộc đời .

Rồi năm hai mươi mốt tuổi, trong một đêm mưa giông dữ dội.

Đèn pha xe quét sáng con đường mặt khi chiếc xe lao đến phía .

Tiếng bánh xe rít lên mặt đường khiến bầu trời như nứt toác.

Máu chảy loang đỏ khắp lòng đường ướt đẫm bởi cơn mưa tầm tã.

Khoảnh khắc cuối cùng khi rời xa thế giới , kịp trông thấy bóng dáng của Chu Đình Xuyên. Ngay cả trong bao nhiêu tháng năm lạnh nhạt, trai vẫn là kỷ niệm cuối cùng mà ghi nhận.

Hắn lao gần, ôm chặt lấy màn mưa lạnh buốt.

Bàn tay run lên bần bật, ánh mắt chất chứa nỗi đau xoáy sâu như xé toang tâm can.

Lâm Hạ nhớ rõ ánh mắt , đôi mắt chất chứa sự tuyệt vọng đến ngạt thở.

khoảnh khắc đó, bật .

Vì giờ đây, tất cả trở nên vô nghĩa. Mọi thứ quá muộn!

"Thằng chó!"

Nhịp suy nghĩ của phá vỡ bởi cú đá mạnh từ Triệu Thành - một kẻ ở cô nhi viện mà Lâm Hạ từng chung sống thuở bé.

Cơn đau nhói làm giật về thực tại.

Bầu trời âm u màu xám ngắt phủ xuống sân cô nhi viện đầy bùn lầy.

Xung quanh là tiếng mắng nhiếc xen lẫn tiếng mỉa mai độc địa.

Cảnh tượng , thật quen thuộc đến mức khiến bật trong chua chát.

Gắng gượng, Lâm Hạ chống hai tay xuống đất đầy bùn lầy để tự nhấc dậy.

Dòng nước bẩn nhỏ từng giọt từ mái tóc đen nhánh ướt sũng của xuống mặt đất đầy bùn lầy .

Gương mặt thiếu niên trắng bệch đến mức khiến khỏi rùng .

Triệu Thành bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

Đôi mắt đó... ánh mắt của một đứa trẻ. Mà như thuộc về một mục rữa từ lâu.

Lâm Hạ cúi đầu, chằm chằm bàn tay bê bết bùn đất của chính .

Một lúc lâu ... khẽ bật .

Tiếng lúc đầu nhẹ nhàng, dần trở nên khàn đặc.

Rồi hóa thành điên loạn.

À… Hóa , c.h.ế.t .

Loading...