Hoa Hồng Trắng Cùng Tế Từ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:19:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trống vắng, một bóng . Tầm mắt nơi thể đến là bóng tối. Thân thể tựa như treo bên vách núi, nhẹ bẫng, trọng lượng.

Giữa hư vô, vang lên một giọng mơ hồ: “Nhóc con... sống sót !”

Trong thoáng chốc, chân hụt hẫng, ý thức rơi thẳng vực sâu vô tận. Ngay đó, một luồng sáng chói lòa đập mắt, chiếu rọi bốn phía.

Quý Từ giật tỉnh , mơ thấy viện trưởng.

Hắn nghiêng đầu cửa sổ toa tàu, ánh mặt trời ngoài trong vắt và rực rỡ, gió lướt qua đồng cỏ vùng quê, đêm trôi qua.

Tầm mắt di chuyển trong toa, đèn vẫn bật. Quý Từ từ tư thế nửa chậm rãi thẳng dậy, lập tức nhận , hình như coi ai đó thành gối ôm mà ngủ mất.

Mùi hương hoa hồng trắng vẫn còn phảng phất, dịu nhẹ, trong trẻo, như gột rửa bầu khí trong toa.

Quý Từ giơ tay nâng đóa hoa trong lòng bàn tay, tiện tay hái xuống một cánh, đặt túi áo sơ mi ngực.

Hoa hồng trắng thật xinh , giữ một cánh thuộc về .

Hắn kéo tay áo lên, cổ tay một đóa hoa hồng đỏ nở rộ. Vẫn như mấy ngày , bất kỳ dấu hiệu lan rộng nào.

Mình thật sự sinh kháng thể.

Quý Từ thầm nghĩ.

Xe lửa giảm tốc, đ.á.n.h thức Bạch Tô. Cậu lim dim ngáp, vươn vai, liền hít mạnh một đau điếng.

“Tê—... vai tê hết ...”

Nhớ cảnh bản dùng làm gối ôm, Quý Từ lập tức xin : “Thực xin , đè đau .”

Bạch Tô vội xua tay, tươi thoải mái: “Không, ! Em thấy đau chút nào! Anh thể tiếp tục đè em mười , hai mươi cũng !”

Quý Từ nhướng mày, ánh mắt chút hứng thú vài giây, kết luận: “Thích độc đáo thật.”

Bạch Tô ho khan khẽ, đầu cửa sổ, ngượng nghịu.

“Xe sắp dừng . Không ngày mai thể thấy biển .” xoa cánh tay , cảm giác dịu phần nào: “Ra khỏi khu W là đến khu D, khu D gần biển, phong cảnh cũng đặc biệt.”

Biển ... Quý Từ nghĩ thầm.

“Biển cũng , khác hẳn với cảnh tuyết ở phương Bắc.” Bạch Tô , ánh mắt sáng như trăng rằm. “Giống như và Trần Thượng giáo , đều vẻ lạnh lùng, nhưng Trần Thượng giáo như biển sâu, sâu thấy đáy, khiến dám thẳng, còn ngươi thì giống tuyết.”

Quý Từ vốn giỏi giao tiếp, bình thường ít , giữ nguyên tắc “ thể thì im lặng”. Bởi thế, khí chất toát khiến khác khó lòng gần.

Thì giống tuyết. Hắn nghĩ.

“Tiên sinh, ngài từng thấy biển ?” Bạch Tô hỏi.

Quý Từ trầm giọng đáp: “Chưa từng.” Hắn bao giờ rời khỏi vùng ngoại ô khu W.

Bạch Tô ôm chặt quyển 《Kinh Thánh》 nặng nề, trong lòng bỗng dâng lên một ý nghĩ mơ hồ.

“Quý , em thể cùng ngài xem biển ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-4.html.]

Quý Từ sững , nhất thời đáp thế nào.

Con tàu bạc kéo dài, đầu tàu tiến đường hầm. Âm thanh rung động ngân dài, bóng tối dần nuốt chửng cả toa.

Trong bóng tối , Quý Từ bỗng thấy thêm chút dũng khí.

Hoa hồng trắng thuần khiết lấp lánh, như đóa hoa thiên thần lưu cho nhân gian, rực rỡ, ấm áp. Và Quý Từ, giống như , cũng hướng về thứ từng chạm tới .

“Nếu cơ hội, hãy cùng xem biển.” Quý Từ đáp.

Nghe thấy câu trả lời, Bạch Tô nghiêng đầu về phía tiếng , song chỉ thấy mênh mang đen tối.

Dù là bóng tối, thì ?

Cậu kéo khỏi nơi ánh sáng

Cậu để thấy ánh mặt trời.

“Chúng là bạn, ?” Bạch Tô bỗng hỏi.

Quý Từ giật , vô thức chạm tay lên ngực, nơi cánh hoa hồng đang ẩn giấu. Hắn trầm giọng đáp: “ .”

Từ lúc hái xuống cánh hoa , bọn họ còn là xa lạ nữa.

“Ô —— ô ——”

Tiếng còi tàu ngân dài, báo hiệu con tàu sắp rời khỏi đường hầm.

Bạch Tô đầu, lòng tràn đầy hân hoan, bọn họ là bạn !

Ánh sáng tràn . Khi con tàu bạc lao khỏi hầm núi, mắt là một trời lam xám mênh mông.

Bạch Tô kích động vô cùng, trong lúc vô ý nghiêng áp sát Quý Từ: “Mau kìa! Đó là biển!”

Phía xa, màu lam nhạt hòa cùng chân trời, làn nước lạnh trong vô tận vỗ về mặt biển. Sóng cuộn như tuyết vụn phiêu diêu, lớp lớp đan , vài cánh hải âu tự do bay lượn giữa trung, gió mạnh cuốn theo những hạt sáng bạc lấp lánh trôi xa.

Trong nhịp triều êm dịu, giữa mùa đông tĩnh lặng...

Quý Từ bỗng thấy trong lòng dâng lên cảm xúc khó diễn tả. Trước biển rộng mộng ảo, hốc mắt dần ướt.

Thật lâu , hai vai kề vai. Bạch Tô cảm giác khí khẽ đổi, liền dịch một chút cách.

Xong ... gần quá ...

Cậu ngượng ngùng liếc trộm Quý Từ, sững .

Ánh sáng phản chiếu qua mái tóc , hòa đôi mắt như nước xuân. Gương mặt tinh tế như họa, nơi khóe mắt phảng phất sương, má ửng đỏ, đến lay động lòng ...

Bạch Tô chìm vẻ thuộc về thế giới , kìm nén nổi.

Nếu tuyết e thẹn, hẳn nó sẽ hóa thành sắc hồng đào. Nếu Quý là tuyết... thì điên mất .

Quý Từ nghiêng đầu, cố đè nén trái tim đang đập mạnh, khóe mắt nóng lên.

Có lẽ là hoa hồng trắng quá chói, khiến tầm mắt mờ dần. Nước mắt vô tình rơi xuống, vỡ thành muôn mảnh, chỉ còn đọng một câu, “Cảm ơn.”

Đánh mất hết thảy...

 

Loading...