Hoa Hồng Trắng Cùng Tế Từ - Chương 14 END
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:24:21
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phòng thí nghiệm tầng cao nhất của bệnh viện tâm thần, tràn ngập những màn hình nhấp nháy liên tục, từng điểm sáng nhảy lên ngừng.
Các đường cong d.a.o động với tần suất khác , tham ngẫu nhiên biến đổi, lúc cao lúc thấp tựa như mệnh đang hô hấp.
Bạch Tô ở trung tâm phòng thí nghiệm, ánh mắt trống rỗng trần nhà, vẻ mặt bình thản đến lạnh lẽo. Xung quanh là đủ loại thiết y học vận hành lặng lẽ.
Ánh ban mai nghiêng nghiêng chiếu , xuyên qua khung cửa sổ kịp phong tỏa, rọi lên một bên mặt .
Không gian tĩnh mịch, chỉ còn âm thanh máy móc vận hành đều đặn.
Bạch Tô ngủ bao lâu. Sau khi tỉnh , ai còn nhắc đến cái tên Quý Từ.
Ngay cả Lâm Uyên, phụ trách bộ hạng mục thí nghiệm cũng biến mất.
Những nhân viên y tế quen thuộc đều còn, như thể ký ức chỉ là ảo ảnh trong một cơn mộng dài.
“Người tình nguyện Bạch Tô.” Giọng trong trẻo của nữ hộ sĩ kéo về với hiện thực.
Cô đưa cho một cuốn nhật ký mỏng: “Chính phủ cho hai lựa chọn. Thứ nhất, kế thừa vinh quang, lịch sử sẽ ghi tên , sẽ trở thành hùng của thế giới. Tiền tài, địa vị, quyền lợi, thứ trong phạm vi pháp luật, đều sẽ . Thứ hai, ký bản cam kết bảo mật, hứa sẽ quên tất cả những gì xảy ở đây, rời khỏi nơi . Lịch sử sẽ ghi tên , chỉ là một sinh viên bình thường.”
Bạch Tô chậm rãi dậy, nhận lấy cuốn nhật ký, nhẹ vuốt lên bìa cũ nát: “Tôi chọn.”
Nữ hộ sĩ thoáng sững , hiểu. Cô thể hiểu nổi vì thể đạt vinh quang và tài phú mà bao mơ ước chịu lựa chọn.
“Những thứ đó thứ .” Ánh mắt Bạch Tô bình tĩnh, giọng khẽ run: “Tôi chỉ đưa Quý Từ về nhà.”
Nữ hộ sĩ khẽ nhíu mày, đột nhiên nhớ tới đàn ông ngăn cô ngoài hành lang, dặn cô chuyển lời đến Bạch Tô.
Ban đầu cô định , nhưng thấy chẳng lựa chọn gì, cuối cùng vẫn : “Có nhờ chuyển lời. Hắn …”
Với Bạch Tô, đó là giọng của Quý Từ, dịu dàng như gió xuân, lạnh như băng: “Nếu một ngày Bạch Tô hỏi đến , xin hãy với Quý Từ về phía tự do. Nơi đó thể xa xôi, hoang vắng, nhưng nhất định sẽ những cánh đồng hoa hồng trắng nở rộ.”
Hai mắt Bạch Tô sáng lên, run rẩy.
Cậu túm lấy tay áo nữ hộ sĩ, gần như phát cuồng hỏi: “Hắn là ai? Trông thế nào? Giờ ở ?”
“Anh bệnh ? Tôi làm !” Cô sợ hãi hất tay , vội vàng lùi , lẩm bẩm chạy khỏi phòng: “Tôi chỉ lòng chuyển lời thôi mà! là bệnh nặng! Phòng giao cho ai thế …”
Rời , cô còn quên khóa cửa phòng thí nghiệm .
Bạch Tô ngẩn cuốn nhật ký trong tay.
Cậu đuổi theo. Cậu bên ngoài lính gác, thể trốn . Vì , khi cơn xúc động qua , bình tĩnh đến lạ thường.
Cuốn sổ là thứ nhờ Lâm Uyên mang cho Quý Từ. Giờ đây nó trong tay . Ngón tay run rẩy, còn đủ can đảm mở nó .
Ký ức ùa về.
Ngày , sân thượng bệnh viện tâm thần, bầu trời đầy . Quý Từ từng hỏi : “Người tình nguyện là gì?”
Cậu chỉ lên bầu trời, tự tin đáp: “Người tình nguyện giống như những vì , tuy nhỏ bé, yếu ớt, nhưng là ánh sáng thể thiếu của màn đêm.”
Thì , từ đầu Quý Từ quyết định trở thành một “ tình nguyện” thật sự.
Ngày đó, khi Quý Từ còn chìm trong giấc ngủ sâu, ôm bó hoa hồng trắng, khẽ ngâm nga: “What interests me is living and dying for what one loves.”
(Em cảm thấy hứng thú chính là vì tình yêu mà sống, vì tình yêu mà c.h.ế.t.)
Có lẽ hương hoa hồng quá nồng, khiến trong mộng tỉnh dậy.
Quý Từ gian nan mở mắt, tiếp lời: “Live for what you love and die for what you love.”
(Vì tình yêu mà sống, vì tình yêu mà c.h.ế.t.)
Thì , kết cục của họ định sẵn, sống vì tình, c.h.ế.t cũng vì tình.
Bạch Tô kiệt sức. Cậu nghĩ thêm điều gì nữa. Có lẽ, rời khỏi nơi mới là lựa chọn đúng đắn. Cậu vẫn còn việc cần làm.
Lô vắc-xin thứ hai sản xuất.
Sau khi dịch bệnh định, sẽ về quê, tìm cha , làm tròn chữ hiếu.
“Xin …” Ngón tay gầy guộc của vuốt lên trang sổ, nước mắt thấm ướt, “Gánh nặng vai quyết định em thể cùng sống, càng thể cùng c.h.ế.t. Quý , gặp , xin đừng bỏ em một .”
*
Hai mươi năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-14-end.html.]
Trên bãi biển ánh trăng bạc ở khu D Tân Thành, một đôi tình nhân trẻ đang cãi .
“Anh sai , sai !” Chàng trai đuổi theo bạn gái cầu xin tha thứ.
cô gái dễ dỗ dành. Cô chống nạnh, véo eo, hỏi vặn : “Anh sai chỗ nào ?”
“Anh… …” Chàng trai ấp úng mãi, gãi đầu, nên lời.
Cô gái tức giận giậm chân: “Anh, hội học sinh mà EQ thấp thế ?!”
Nói xong, cô kéo bạn trai chạy về phía vườn hoa cách đó xa: “Thôi, chuyện để . Giờ em xem mấy bông hoa hồng , thơm lắm!”
Anh bạn trai kéo , mặt đầy ngơ ngác: “???”
Sóng vỗ bờ, gió biển mơn man. Trên mặt biển xanh sẫm, những con hải âu ngân bạc bay lượn tự do.
Cô gái kéo bạn trai đến Ngân Nguyệt Loan, nơi truyền thuyết về “hoa hồng trắng tưới bằng nước biển”. Nghe , chỉ những cặp tình nhân thật lòng mới thể thấy loài hoa .
“Đừng tiếp,” Một đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi xuất hiện lưng họ, “Phía là khu vực cấm.”
Chàng trai giữ chặt bạn gái, lễ phép đáp: “Chúng ý , chỉ hoa. Nếu cần, chúng thể trả tiền.”
Người đàn ông đáp, chỉ lẳng lặng qua họ, tiến vườn hoa.
Một cơn gió cát nổi lên, cuốn tung bụi biển. Cô gái xoa mắt, cúi xuống, chợt thấy bên chân một cuốn sổ cũ.
“Chờ , hình như là sổ của ông làm rơi.” Cô nhặt lên, với bạn trai.
Anh bạn trai nhướng mày: “Em chắc là trả , nhân cơ hội trong hoa chứ?”
“Ai bảo nhiều thế, mau !” Cô , kéo chạy .
Vườn hoa trong một khối cầu pha lê lớn, thể thấy bên trong từ bên ngoài. Anh trai gõ cửa: “Bác ơi, chúng cháu nhặt cuốn sổ, của bác …”
“Rắc——” Cánh cửa bật mở.
Người đàn ông vội vàng đặt một bó hoa hồng trắng tay trai: “Cuốn sổ ?”
Cô gái đưa sổ , mỉm nhận lấy bó hoa: “Cảm ơn bác nhé.” Rồi kéo bạn trai .
Trước khi , cô , khẽ: “Curse, bless me now with your fierce tears, I pray. Do not go gentle into that good night. Rage, rage against the dying of the light.”
Cô ngại ngùng: “Bác ơi, bác tên gì ?”
Người đàn ông ôm cuốn nhật ký, đáp khẽ như một đứa trẻ chờ cha về nhà: “Ta… họ Bạch.”
……
Hai mươi năm, với con là dài, nhưng biển vẫn thế. Chỉ lòng , vẫn còn những tiếc nuối phai.
Bạch Tô ở tuổi trung niên, như chính cái tên của , “bạch” đắng, nhưng là vị thuốc.
Cậu giữ cuốn nhật ký bên suốt hai mươi năm, từng dám mở. Cho đến hôm nay, cô gái vô tình lên những dòng chữ …
Hoàng hôn buông xuống.
Bạch Tô rời khỏi khu vườn, dọc bờ biển, mang theo nhật ký.
Xa xa, bãi cát vàng phủ kín bởi vô đóa hoa trắng. Sóng biển xô bờ, trắng xóa như hoa hồng đang nở.
Đó là nơi họ từng ngắm biển cùng . Là nơi Quý Từ hướng đến, cánh đồng hoa hồng trắng vô tận.
Bạch Tô dừng , đối diện đại dương, khẽ gọi: “Quý … Hai mươi năm qua, em về quê, tìm . Em cũng đến phương Bắc, thấy trận tuyết trăm năm mới một , giống như ngày đầu em gặp . Giờ, em sống ở bờ biển mà yêu. Anh xem, em trồng nhiều… nhiều hoa hồng trắng.”
Giọng khàn , đến cuối cùng, chỉ còn thở lặng lẽ. Rồi mỉm , đôi mắt đục ngầu bỗng trở nên bình thản.
“Những kẻ phóng đãng từng ca hát mặt trời rực cháy, khi nhận , quá muộn, họ chẳng thể ôn hòa mà đêm .
Người trầm tĩnh, khi cận kề cái c.h.ế.t, vẫn thấy ánh lấp lánh, vẫn hân hoan, vẫn giận dữ, giận dữ ánh sáng sắp tắt.
Xin hãy dùng lệ nóng mà nguyền rủa , chúc phúc em, em nguyện như .
Đừng ôn hòa mà đêm .”
-HOÀN THÀNH-
Lần , Bạch Tô mang theo cuốn nhật ký quý giá. Chỉ một , bước chậm giữa hoa và biển.
Cậu sẽ kết cục như thế nào? Có lẽ, mỗi đều câu trả lời riêng.
Cảm ơn đồng hành.
《Hoa hồng trắng cùng tế từ》 đến đây kết thúc. Ngủ ngon, mong rằng chúng gặp .