Diệp Đàm lau vội nước mắt, với em trai: “Anh , thể chữa khỏi bệnh cho em, em đừng giận . Anh sẽ chăm sóc thật , em đừng lo lắng.”
Nói xong, lau mặt cho em trai, đắp tấm vải trắng, bước , còn đến phòng cấp cứu xem , khoảnh khắc , chợt hiểu bi thương là thứ dư thừa.
Vừa đến cầu thang, cửa thang máy mở , Cung Thiếu Đường bước .
Khoảnh khắc , Diệp Đàm kìm nén nữa, nhào lòng Cung Thiếu Đường mà nức nở một trận, Cung Thiếu Đường cứ thế ôm , gì, đó là sự an ủi lời.
Ngay khi tiếng của Diệp Đàm dần nhỏ , chợt thấy kinh hãi gào lên: “Có nhảy lầu!”
Vệ sĩ Cung Thiếu Đường sai xuống chăm sóc vội vàng chạy lên.
Diệp Đàm thấy , tim nghẹn , nhào đến bên cửa sổ, lầu, vũng m.á.u đỏ tươi, chiếc áo len màu trắng nổi bật đến lạ.
Đó là chiếc áo mang về từ nước ngoài khi về nước, hôm nay mới mặc đầu.
Ngay đó, mắt Diệp Đàm tối sầm, còn gì nữa, khi Diệp Đàm tỉnh , ở trong phòng bệnh.
Cậu ngay lập tức nhớ cảnh tượng khi ngất , đột ngột bật dậy, Cung Thiếu Đường giữ , cho lao ngoài.
Diệp Đàm Cung Thiếu Đường, ánh mắt mang theo vài phần khẩn cầu: “Tôi… …”
Cậu hy vọng sẽ nhưng trong lòng cũng hiểu, làm thể ?
Cung Thiếu Đường thu tay đang đặt vai Diệp Đàm , : “Em hãy nén bi thương.”
Nước mắt Diệp Đàm lăn dài, Cung Thiếu Đường xuống mép giường: “Những chuyện còn sẽ cho giúp em xử lý, em đừng quá đau lòng.”
Bây giờ, Diệp Đàm làm thể lọt tai lời của Cung Thiếu Đường, chỉ nghĩ, em trai mất còn nhưng cứ thế theo em trai, còn thì ?
Tang lễ thứ tổ chức đơn giản, vài ngày đệm, cuối cùng Diệp Đàm cũng tạm thời thoát khỏi nỗi đau và cũng còn day dứt về việc theo em trai nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-ai/chuong-9.html.]
Con cái qua đời, cú sốc đối với bố là lớn, nhất thời nghĩ thông suốt cũng là điều dễ hiểu, còn lớn , nghĩ đến , cũng gì để trách móc.
Xảy chuyện như , Diệp Đàm còn tâm trạng đón Tết? Sau khi lo liệu xong xuôi việc, liền theo Cung Thiếu Đường trở về.
Đối với đây là nơi đau buồn, lẽ đổi một nơi khác sẽ giúp tâm trạng nhẹ nhõm nhanh hơn chăng.
Thoáng cái sáu tháng trôi qua, Diệp Đàm bước khỏi nỗi mất mát của và em trai, tuy nghĩ đến vẫn còn buồn nhưng còn rơi lệ nữa.
Và nửa năm nay, dường như Cung Thiếu Đường cũng việc gì thì cũng sẽ thường xuyên đến ở cạnh . Hai thể làm gì cả, cứ thế tựa vai ngắm cảnh đêm, yên bình ngủ.
Trong thời gian , Cung Thiếu Đường cũng sắm sửa cho Diệp Đàm ít đồ, nhỏ thì quần áo vật dụng, lớn thì đồ điện tử xe cộ, dần dần cứ như thể đang cùng sống qua ngày. Có lẽ đôi khi Cung Thiếu Đường sẽ về nhưng chỉ cần về, Diệp Đàm đều cảm thấy an tâm.
Chuyện của và em trai cùng với sự bầu bạn dần dần giúp thoát khỏi u ám trong nửa năm qua, khiến Diệp Đàm ngày càng dựa dẫm Cung Thiếu Đường, cũng cảm thấy Cung Thiếu Đường thích , chỉ là giỏi bày tỏ mà thôi.
Cuối tuần, Cung Thiếu Đường đưa Diệp Đàm nghỉ vài ngày ở một hòn đảo, gió biển mát lành thổi mặt, khiến lòng sảng khoái.
Đi dạo bãi cát mềm mại, Diệp Đàm lấy hết can đảm, kéo Cung Thiếu Đường , : “Chúng … đổi mối quan hệ một chút ?”
“Thay đổi mối quan hệ?” Cung Thiếu Đường đầy hứng thú: “Thay đổi thế nào?”
Diệp Đàm nắm lấy tay Cung Thiếu Đường, mỉm : “Trước đây ở bên vì tiền nhưng đối xử với quá , dần dần, … thích . Vậy nên, chúng thể… trở thành yêu ?”
Cung Thiếu Đường nhướng mày: “Người yêu? Tôi hứng thú biến thú cưng thành yêu.”
Thú cưng? Diệp Đàm sững sờ tại chỗ, tay cũng từ từ buông xuống.
Cung Thiếu Đường lạnh nhạt : “Tôi điều gì khiến em mất tự ý thức. Theo thấy, em chính là thú cưng của , nếu là thú cưng thì cưng chiều em, nuông chiều em, giúp đỡ em, đó cũng là điều đương nhiên. Còn những chuyện khác em đừng nghĩ nhiều, thích lời, thích tự ý làm chủ, tự cho là đúng, rõ ?”
Diệp Đàm nên phản ứng thế nào, từ "thú cưng" đối với xa vời gần gũi, nhớ đến lời của bé tóc vàng . Lúc đó nghĩ bé bậy, nhưng bây giờ…
“Anh… Anh đối xử với như chỉ vì coi là thú cưng thôi ?” Diệp Đàm cau chặt mày, vành mắt đỏ hoe.
Cung Thiếu Đường khẽ một tiếng: “Chứ còn gì nữa?”