Chuyện Diệp Đàm luôn để trong lòng, đôi khi đem suy nghĩ, nghĩ kỹ hơn, thấy quả thực Cung Thiếu Đường đối xử với , lẽ sẽ ngoại lệ. Hơn nữa, trai tóc vàng đó, cũng quen, ai mà lời là thật giả?
Trước Tết, Cung Thiếu Đường đưa Diệp Đàm về nước nhưng còn việc cần giải quyết nên sai đưa Diệp Đàm đến bệnh viện, cùng.
Mẹ thấy Diệp Đàm trở về, kinh ngạc vui mừng. Diệp Đàm lừa rằng học bổng đủ dùng, nên về thăm bà và em trai, còn em trai thấy Diệp Đàm cũng vui. Hai em cùng nhiều chuyện.
Diệp Đàm tiếp tục bịa chuyện, rằng một chuyên gia nước ngoài thấy bệnh của em trai thông tin hỗ trợ và sẵn lòng đích đến phẫu thuật cho em, và em trai đều mừng quýnh, liên tục trời phù hộ.
Vì em trai chuyển bệnh viện thủ đô nên để tiện chăm sóc em, thuê một căn phòng gần đó, bình thường giặt giũ nấu ăn đều ở đó. Diệp Đàm cùng đến căn phòng thuê để dọn dẹp đồ đạc, chắc chắn cái Tết ba con họ sẽ ở đây.
Diệp Đàm cũng nhân cơ hội với về những rủi ro thể xảy trong ca phẫu thuật của em trai nhưng tự tin, cảm thấy gia đình họ trời phù hộ, chỉ giải quyết vấn đề chi phí y tế mà còn chuyên gia nước ngoài đến phẫu thuật, còn gì mà vượt qua nữa?
Diệp Đàm cũng nỡ dội gáo nước lạnh bạc tóc nên thêm gì nữa.
Cung Thiếu Đường biến mất vài ngày, trở ca phẫu thuật của em trai. Mọi thứ cũng sắp xếp thỏa, chỉ chờ ngày mốt phòng mổ.
Trong căn suite của khách sạn, Diệp Đàm ghế sofa: “Tôi vẫn yên tâm.”
Cung Thiếu Đường uống một ngụm rượu vang đỏ: “Nếu chuyên gia giải quyết , em lo lắng cũng vô ích. Bệnh của em trai em cũng thể kéo dài nữa, những gì thể làm em đều làm , còn thì cứ xem trời.”
Diệp Đàm gật đầu, ngay cả khi phẫu thuật thành công thì những vấn đề hậu phẫu thật sự thể đảm bảo sẽ gì.
Hôm qua chuyên gia gọi và đến rõ một lượt các tình huống thể xảy . Mẹ xong vẫn tin tưởng nhưng thì chút lo lắng. Tuy nhiên, những gì thể làm đều làm , những việc còn chỉ thể chờ đợi.
Sáng sớm hôm , Diệp Đàm và đưa em trai phòng phẫu thuật.
Ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đồng hồ, chuyên gia bước : “Ca phẫu thuật thành công. khi nào thể tỉnh và liệu di chứng nào , vẫn cần theo dõi thêm.”
“Vâng, cảm ơn ngài.” Diệp Đàm và cảm ơn chuyên gia, trong lòng cũng nhẹ nhõm.
Mẹ vội : “Con đói ? Lát nữa mua gì đó cho con ăn nhé.”
Diệp Đàm mỉm : “Mẹ, con là ạ. Đợi em thì con .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-ai/chuong-8.html.]
“Được.”
Hai con an tâm, cứ như thể mây đen tan biến, mặt trời lộ nụ .
Một giờ , em trai đẩy ngoài, trực tiếp phòng ICU, Diệp Đàm và hỏi thể thăm , y tá hai giờ thể sắp xếp cho họ thăm, bây giờ thì .
Diệp Đàm bảo tạm ở ghế cửa ICU, còn thì ngoài mua đồ ăn.
Vừa khỏi cổng bệnh viện, Diệp Đàm sốt ruột gọi cho Cung Thiếu Đường nhưng điện thoại của Cung Thiếu Đường tắt máy.
Diệp Đàm thất vọng nhưng nghĩ đến em trai, vui vẻ mua cơm.
Em trai vẫn luôn ở trong phòng ICU, Diệp Đàm và cũng thăm, thứ đều bình thường, dường như chỉ còn chờ em trai tỉnh .
Một ngày trôi qua bình yên nhưng đến ngày thứ hai, trời còn sáng, bác sĩ và y tá xông phòng ICU.
Mẹ và Diệp Đàm đang bên ngoài lập tức dậy, vẻ mặt nặng trĩu của bác sĩ, cảm giác lành chút nào.
Mẹ mềm nhũn cả chân, Diệp Đàm vội vàng đỡ bà, lo lắng bên trong phòng ICU.
Ba mươi phút , chuyên gia bước , vẻ mặt tiếc nuối với và Diệp Đàm: “Xin , chúng cố gắng hết sức. Bệnh nhân do biến chứng hậu phẫu, dẫn đến suy đa tạng, qua đời .”
“A ——” Mẹ đau đớn gào lên một tiếng, xông phòng ICU.
Diệp Đàm cũng đau lòng tột độ, mắt tối sầm nhưng khi lấy tinh thần liền lập tức xông chăm sóc .
Mẹ quỳ bên giường, vén tấm vải trắng lên, khuôn mặt xanh xao, tĩnh lặng của em trai, rống lên.
Diệp Đàm rưng rưng nước mắt, an ủi: “Mẹ… Mẹ đừng quá đau lòng…”
Mẹ căn bản thấy Diệp Đàm đang gì, bà lóc đòi con trai út trở về, ông trời bất công, cho họ hy vọng, đẩy họ tuyệt vọng.
Cứ thế , ngất , y tá vội đẩy giường đến, đưa cấp cứu.