Bà học thức gì, khi doanh nghiệp cải cách thì mất việc, bà liền dựa việc làm công vặt để nuôi con, nếu bảo bà mô tả những thuật ngữ y học thì thật sự làm khó bà .
“Vâng. Mẹ đừng lo, bên em trai còn nhờ chăm sóc đấy ạ.” Diệp Đàm an ủi.
“Được, , . Mẹ là, nếu thì chúng bán nhà , để chữa bệnh cho em con.” Giọng nghẹn ngào.
Diệp Đàm vội : “Nếu thì chỉ thể thôi ạ, bác sĩ chữa bệnh cần bao nhiêu tiền ạ?”
“Không cụ thể, chỉ bảo chuẩn năm trăm nghìn.”
Diệp Đàm tối sầm mặt, căn nhà nhỏ của nhiều nhất cũng chỉ bán ba trăm nghìn, hai trăm nghìn còn làm đây?
“Mẹ, con , đừng vội, lát nữa gửi bệnh án cho con, con hỏi bạn học. Số tiền nếu đủ thì cứ bán nhà , còn con sẽ nghĩ cách.” Diệp Đàm .
“Được, bác sĩ gọi , cúp máy đây. Con cũng giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Vâng, con ạ.”
Ngày hôm , Diệp Đàm cầm bệnh án nhờ bạn học giới thiệu, tìm một bạn học y khoa ở trường gần đó xem giúp. Người bạn đó trách nhiệm, còn dẫn gặp giáo sư của .
Khi giáo sư xem xong, cũng đề nghị phẫu thuật càng sớm càng nhưng vị trí khối u , dễ trở thành thực vật.
Nếu điều trị bảo tồn e rằng tình hình sẽ chuyển biến nhanh chóng, đến lúc đó thì thể cứu nữa. Hơn nữa, ca phẫu thuật nhất nên đến bệnh viện lớn, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.
Diệp Đàm tái mặt cảm ơn giáo sư và bạn , rời .
Gia đình ở thành phố cấp ba, bệnh viện ở đó chữa bệnh cũng cần năm trăm nghìn, bệnh viện lớn thì ? Một triệu hai triệu? Cậu tìm tiền đây?
Em trai bảo hiểm và cũng bất kỳ ai thể giúp họ gánh vác chi phí . Họ cũng thể từ bỏ em trai, thì... làm đây?
Ánh nắng chói chang một gợn mây thiêu đốt gương mặt Diệp Đàm khiến choáng váng từng đợt, thể gục ngã, nếu em trai sẽ còn hy vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-ai/chuong-2.html.]
Với bước chân nặng nề, bước bóng râm góc tường, Diệp Đàm xổm những chiếc xe qua phía .
Đột nhiên, nhớ hình như quản lý ở quán bar làm thêm vô tình nhắc đến, một vị khách ở câu lạc bộ cao cấp đối diện, thích những trai trẻ, hào phóng, là niềm mơ ước của những công tử trong câu lạc bộ.
Vì câu lạc bộ nguồn tài nguyên phù hợp với khẩu vị của vị khách đó, mà đó cũng thích ép buộc, chỉ thích những tự nguyện nên câu lạc bộ vì giữ chân vị kim chủ nên mới khắp nơi tìm kiếm những trai phù hợp với khẩu vị của ông .
Diệp Đàm siết chặt nắm đấm, sự giằng xé trong lòng gần như xé nát , thích đàn ông, dù công khai nhưng cũng gì phủ nhận.
vì tiền mà lên giường với một đàn ông xa lạ, thậm chí mặt mũi, tính cách, trong lòng vẫn kháng cự. Hơn nữa, nếu để trường học , sẽ chỉ thể bỏ học.
nghĩ từ một khía cạnh khác, vì cứu em trai, lên giường vài với đàn ông thì tính là gì chứ? Nhắm mắt cứ coi đối phương là yêu của , chắc cũng thôi… So với mạng sống và thể thì đương nhiên mạng sống quan trọng hơn.
Mãi đến khi mặt trời lặn, Diệp Đàm vẫn còn giằng xé giữa hai lựa chọn mới dậy.
Cảm giác tê dại đau nhức đột ngột xuất hiện ở chân khiến suýt chút nữa vững. Diệp Đàm vịn tường một lúc lâu, bước nặng nề về phía quán bar làm thêm.
Diệp Đàm cửa quán bar do dự một lúc lâu, mới cắn răng, xoay về phía câu lạc bộ đối diện.
Nhân viên phục vụ ở cửa chặn đường : “Thưa , xin vui lòng xuất trình thẻ thành viên.”
Người phục vụ dùng từ ngữ và giọng điệu cung kính nhưng trong mắt đầy vẻ khinh thường, cảm thấy một như thì thể nào thẻ thành viên .
“Tôi…” Diệp Đàm chút hoảng loạn, nơi cần thẻ thành viên.
Dường như phục vụ kích thích thêm một nữa, để thể hiện sự ưu việt của : “Chỗ chúng là chế độ hội viên, thẻ hội viên thì .”
Diệp Đàm hít một thật sâu, mắt chút cay cay, đến nước , chuẩn liều mạng nhưng đột nhiên phát hiện căn bản thể bước cái cánh cửa để liều mạng đó.
Ngay lúc Diệp Đàm đang nghĩ nên thử xông rời thì một trẻ tuổi mặc tây trang, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ từ bên trong bước .
Trên n.g.ự.c đeo một chiếc thẻ tên, dòng chữ tiếng Anh hoa văn khiến Diệp Đàm nhận là gì.