Đan Ni khẽ : "Nếu ông chủ đang bước thế giới của , thì thể cho ngài thêm một cơ hội ? Có lẽ so với khác, cách ông chủ thể hiện tình yêu với một là đủ. theo chúng thấy, đó là nhiều ngoại lệ ."
"Đương nhiên , nếu còn chút tình cảm nào với ông chủ nữa, thì thôi , gượng ép cũng chẳng kết quả . nếu vẫn còn chút tình cảm với ông chủ thì hãy cho ngài thêm một cơ hội nữa nhé?"
Diệp Đàm mím đôi môi khô khốc.
Đan Ni thừa thắng xông lên: "Sau khi , ông chủ cho mới đến bên cạnh ngài , thật đó cũng chỉ gặp ông chủ một , ăn một bữa cơm thôi, gì khác cả. Sau đó bên cạnh ông chủ cũng còn ai nữa."
Diệp Đàm khẽ trong lòng, Đan Ni cũng vì Cung Thiếu Đường mà giữ chút sức lực nào.
Mà cũng , sự chăm sóc của Cung Thiếu Đường dành cho hai ngày nay cũng thấy rõ, là cảm động, chỉ là cảm nhận sự tận tâm.
"Tôi sẽ nghĩ thêm." Diệp Đàm xem như nới lỏng, dù đối với Cung Thiếu Đường, cũng buông bỏ chút tình cảm cuối cùng đó.
"Được." Đan Ni gật đầu.
Buổi tối ăn cơm, Cung Thiếu Đường quần áo trở về, cũng mang bữa tối đến cho Diệp Đàm.
Diệp Đàm ăn cháo, giả vờ như quan tâm : "Căn nhà ở thành phố S tự ở, đồ đạc ở nhà bên sẽ chuyển nữa nên cần một chiếc máy tính thể vẽ và một bảng vẽ điện tử."
Cung Thiếu Đường vẫn thông minh như thường, lập tức hiểu ý của Diệp Đàm, liền : "Được, sẽ sắp xếp làm ngay."
Chuyển đến thành phố S, Diệp Đàm cảm thấy gì thích nghi , đều là trong nước, những thứ thích đều , chỉ là giọng địa phương khác nhưng vẫn thể giao tiếp bằng tiếng phổ thông.
Cung Thiếu Đường nhà ở đây, còn căn nhà thuê cho Diệp Đàm thì ngay nhà , việc tiện lợi hơn nhiều.
Mỗi sáng và tối, Cung Thiếu Đường đều xuống lầu ăn cơm cùng Diệp Đàm, buổi trưa thì ăn ở công ty, mỗi ngày cũng giục Diệp Đàm vẽ, cho dồn deadline một tuần khi nộp bản thảo nữa, để tránh ảnh hưởng đến giờ giấc sinh hoạt mà tái phát bệnh dày.
Diệp Đàm cũng gặp Hàn Mặc Lẫm và Tô Cảnh Thần, còn đến công ty của Cung Thiếu Đường ở bên , Cung Thiếu Đường giới thiệu với nhân viên rằng là bà chủ và những nhân viên đó đều gọi như , Diệp Đàm hổ nghĩ thầm, sẽ bao giờ đến cái công ty quái quỷ đó nữa.
Sau khi ăn tối, hai bưng bên cửa sổ ngắm cảnh, từ đây thể ngắm cảnh đêm thành phố S, , lộng lẫy, là một sự hưởng thụ.
Mỗi ở đây cùng Cung Thiếu Đường, Diệp Đàm đều khỏi nghĩ, khi tình yêu của họ như một thảm họa, liệu họ còn thể thưởng thức cảnh mắt ?
Vô câu trả lời đều là khẳng định, bởi vì sự yên bình , sự đồng hành khiến hài lòng với thứ mắt. Có lẽ cũng sẽ kéo dài nhưng tham lam tận hưởng điều đó.
"À đúng , chiều mai về nước một chuyến, giải quyết một việc." Cung Thiếu Đường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hoa-ai/chuong-17.html.]
Bay bay hai nơi là chuyện thường, Diệp Đàm gật đầu.
"Em ăn đúng giờ, ngủ đúng giờ, đừng để lo lắng."
"Ừm."
"Chán thì ngoài dạo , đừng mãi ở nhà."
"Biết ."
Không từ khi nào, Cung Thiếu Đường nhiều hơn. Diệp Đàm cảm thấy khá , dù đôi khi cũng thấy lải nhải nhưng dù đó cũng là sự quan tâm, mà sự quan tâm bây giờ còn ai thể dành cho nữa.
"Em mấy ngày ngoài , mai đưa sân bay nhé?" Cung Thiếu Đường tiếp tục yêu cầu.
Diệp Đàm , gật đầu : "Được thôi."
Cung Thiếu Đường vui vẻ: "Vậy sáng mai chúng đến sân bay ăn sáng nhé?"
"Được."
"Hay là em về cùng luôn nhé?"
Lần Diệp Đàm nể mặt: "Không ."
Sau đó bổ sung thêm một câu: "Ba ngày nữa là đến hạn nộp bản thảo."
Cung Thiếu Đường thấy nhẹ nhõm, mỉm : "Quên mất chuyện , , sáng mai sẽ lên gọi em."
Từ khi Diệp Đàm trở về cùng Cung Thiếu Đường, nụ của Cung Thiếu Đường cũng nhiều hơn hẳn khiến Diệp Đàm cảm thấy cách ban đầu giữa họ cũng rút ngắn .
Diệp Đàm nộp bản thảo, tâm trạng , liền chuẩn gọi vài món ăn vặt mà Cung Thiếu Đường thường cho ăn để tự thưởng cho .
Đang xem ứng dụng giao đồ ăn, điện thoại của Cung Thiếu Đường đổ chuông.
Mấy ngày nay Cung Thiếu Đường cũng gọi điện mỗi ngày một cuộc nhưng hôm nay vẻ sớm.
"Alo?" Diệp Đàm bắt máy.