Chúng vốn định hết cả Thiên lộ, nhưng hơn nửa đường thì quyết định về. Lưu Ngân vẻ sợ độ cao, vẫn hết, còn cơ hội như nữa . Tôi việc gì để ý mấy lời ngớ ngẩn đó của , trực tiếp gói đồ về. Khi rời khỏi thảo nguyên, trong đầu chợt hiện lên bốn chữ: bạt ngàn bất tận. Đó là thảo nguyên, lòng .
Sau khi về công ty thì công việc chất đống nhiều, liên tục tăng ca một tuần, mỗi ngày đều chịu đựng những món ăn siêu dở. Tôi : "Lưu Ngân, thể gọi đồ ăn ngoài ?" Ngày hôm đồ ăn ngoài thật sự giao đến. Tôi thấy còn dở hơn cả món Lưu Ngân nấu nữa. là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Tôi phát hiện chỉ tụt dốc thảm hại trong trình độ thẩm định món ăn, mà về trình độ thẩm định mỹ nam còn lao dốc phanh theo góc 90 độ. Tôi mà bắt đầu thấy Lưu Ngân cũng khá trai. "Khá trai" nghĩa là tiêu chuẩn của .
Cuối tuần hẹn mấy bạn đánh tennis, đều là những làm đầu tư ngoại hối, đưa Lưu Ngân cùng, thế nào thì cũng là chuyên gia mà đúng , lúc khoác lác thì thể lên tiếng. Buổi tối chơi, họ gọi các cô gái phục vụ rượu, còn đặc biệt gọi cho một thiếu gia nhỏ, trông mơn mởn. Họ đều thiếu gia đó trai c.h.ế.t . Tôi thề với lương tâm mà , thật sự đấy, thấy Lưu Ngân trai hơn thiếu gia đó.
Lưu Ngân dậy vệ sinh, liền theo . Tôi hỏi thấy . Cậu : "Thấy gì?" Tôi : "Thấy tên thiếu gia dê xồm sờ ?" Cậu : "Không , cũng thiệt thòi gì, dù cũng là đàn ông sờ mà. Cậu còn cô gái phục vụ sờ m.ô.n.g lưng lâu đó thôi." Tôi : "Lưu Ngân, hai chúng đều nên giữ trong sạch một chút, giờ AIDS tràn lan, bệnh xã hội cũng tràn lan, tuy rằng c.h.ế.t , nhưng thế nào cũng chẳng vẻ vang gì."
Tôi đổi chỗ với cô gái phục vụ, thấy cô gái phục vụ đó với thiếu gia cũng khá xứng đôi. Tôi : "Lưu Ngân, phát hiện m.ô.n.g cũng săn chắc phết." Mặt Lưu Ngân đỏ bừng. Cái kiểu như , còn giả làm cáo và thợ săn nữa chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-so-benh-nhan-dac-biet-cua-bac-si-tan/chuong-8.html.]
Mấy vị tổng giám đốc làm đầu tư đó đều là cao thủ kiếm chác, tên nào tên nấy tinh ranh c.h.ế.t . Tiếc là họ gặp , tự khoe khoang, xưa nay khoác lác hề hở kẽ, đương nhiên chỉ vì tư duy , logic , kiến thức sâu rộng, mà còn vì phận địa vị của ở đó, cho dù khoác lác quá lời, họ nể mặt thì cũng nể mặt gia đình một chút.
Tôi với họ rằng Lưu Ngân là sinh viên giỏi nghiệp Đại học M, đây vốn tự làm đầu tư, dùng tiền lớn chiêu mộ về. Đương nhiên thể với họ rằng Lưu Ngân tự làm công ty sụp đổ. Họ cũng nhiều, hỏi hứng thú làm ngành . Tôi thấy họ kiếm tiền nhanh quá, trong lòng bứt rứt, thử sức.
Gần tan tiệc, một trong họ chạy đến chuyện riêng với , tên uống say , giọng còn to hơn cả loa phóng thanh, đó mà là nhỏ ư? Suýt nữa làm thủng màng nhĩ của . Ông : "Ngài Nghiêm, thanh niên ngài đưa tới hôm nay là ai ? Nói nhỏ chút ." Tôi nhỏ mắng ông ! Vừa nãy giới thiệu là cấp của ? Tôi Lưu Ngân là một em tài năng, bảo họ giúp đỡ bồi dưỡng một chút.
Ông hì hì, "Cái em nhỏ của ông cũng khá trai đấy chứ." Cái chẳng là thừa ? Tôi liếc Lưu Ngân một cái, cũng đang , . Tôi thấy thì thấy lòng bồn chồn, cảm giác thể trút giận, thằng nhóc hiểu chuyện thế nhỉ? Tuy Lưu Ngân chỗ nào cũng hợp ý , nhưng một điều vẫn khá phục , thằng nhóc làm việc đặc biệt xông xáo, vì gánh nợ , sức lực đặc biệt mạnh mẽ.
Cậu chuyển đến công ty chúng làm sales, lượng khách hàng thăm và tỷ lệ chốt đơn đều thuộc hàng top của phòng, những điều đều tốn thời gian và công sức, cũng vui khi thấy công ty một nhân viên cần mẫn như . , thể vì thế mà ăn bớt làm ẩu trong công việc phục vụ .