Lưu Ngân nghỉ việc, mặc áo sơ mi và vest đây. Chúng gặp bên cạnh thùng rác ở bãi đỗ xe. Tôi : “Chuyện liên quan gì đến Chu yêu tinh chứ? Căn bản làm gì kịch bản và lời thoại cho , tự dưng xen một bức ảnh chân dung ?” Lưu Ngân cắn cắn môi, : “Thật liên quan lắm, chỉ nghĩ tiếp cận là mưu đồ, kế hoạch, nghĩ vì tiền của thôi.”
Tôi hiểu. thấy Lưu Ngân đủ hiểu. Cậu thế nào là mâu thuẫn nội bộ, thế nào là mâu thuẫn giữa và địch ? Sao thể ngốc đến thế chứ? Tôi : “Lưu Ngân, công bằng một chút , tin , xóa hết thông tin liên lạc của Chu Dương , bất kỳ liên lạc nào nữa.” Cậu xóa từ lâu . Tôi : “Vậy sáng mai đổi .”
Cậu đồng ý. Tôi suy nghĩ một chút, hỏi : “Hôm đó Chu Dương đến nhà , các gì?” Cậu gì, chỉ là chuyện cũ, đòi thôi. Tôi : “Chỉ chuyện bấy nhiêu đó thôi ?” Lưu Ngân chỉ một câu làm cứng họng, : “Tôi thấy lâu lắm, chỉ là cứ nghĩ nghĩ xem về , lúc mở cửa đặc biệt hy vọng sẽ ở ngoài cửa, và thật sự ở đó.” “Tôi tăng thêm một chút để kích động , xem chịu ở bên , nhưng kết quả vẫn gì, cảm thấy khó chịu. Tôi oán trách , Nghiêm Dư Thành, chỉ oán trách bản đủ .”
Tôi nghĩ Lưu Ngân thật sự ác độc, Nghiêm Dư Thành cả đời làm sai chuyện gì , ngược đãi đối xử quá khắc nghiệt với làm gì ? Sao cứ cầm d.a.o đ.â.m liên tiếp tim . Cậu làm , chẳng lẽ làm ? Tôi đè Lưu Ngân xuống, quần còn cởi hết làm ngay ghế sofa. Người lành bắt nạt, ngựa lành cưỡi. Một chuyện, lẽ Lưu Ngân vẫn hiểu rõ. Thế nào là kế hoạch, mưu đồ? Tôi liền , : “Lưu Ngân, thật sự tự cho là thợ săn ? Có thợ săn nào mà m.ô.n.g cong vút như ?”
Tôi tát một cái m.ô.n.g , lẽ đau, bắt đầu nghiến răng . Tôi : “Lưu Ngân, dám Nghiêm Dư Thành trúng là ? Vậy như thế nào mới gọi là ?” Cậu nên lời nữa, tim đập thình thịch. Cậu : “Nghiêm Dư Thành, .” Lưu Ngân, đồ ngốc, hôm nay làm cho c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-so-benh-nhan-dac-biet-cua-bac-si-tan/chuong-20.html.]
Mấy ông tổng giám đốc làm về đầu tư mà giới thiệu cho Lưu Ngân đây, một , chính là ông tổng giám đốc họ Vương cứ say rượu là giọng to bất thường, mời Lưu Ngân làm giám đốc vận hành kỹ thuật cho dự án đầu tư mới của ông . Thực chỉ là để kéo quan hệ khách hàng thôi. Đối phương hứa hẹn góp vốn bằng kỹ thuật, cuối năm chia cổ tức.
Mọi chuyện đều khá , chỉ là ông tổng giám đốc đó thích chơi bời bên ngoài, yên tâm. Họ hẹn chơi mạt chược, cũng theo. Họ hẹn câu lạc bộ, cũng theo. Họ hẹn chơi tennis, vẫn theo. Tổng giám đốc Vương khoác vai : “Tổng giám đốc Nghiêm , gần đây ở công ty rảnh rỗi quá ?” Tôi rảnh rỗi cái gì mà rảnh chứ. Tôi : “Cuối quý , chẳng liên tục tăng ca thức đêm cả tuần ?”
Gã họ Vương hì hì hai tiếng, chỉ Lưu Ngân đang chơi tennis : “Hay là thăng chức cho ? Rồi thêm chút cổ phần dự án cho nữa?” Tôi : “Tổng giám đốc Vương, ông cứ xem mà làm .” Lưu Ngân xuống sân, nóng bức chịu nổi, uống nước xong xuống, thấy bàn táo, : "Tôi gọt hai quả táo cho nhé." Người họ Vương : "Quả táo trông đấy." Tôi lườm Lưu Ngân một cái. "Cái quái gì thế , ăn gì mà ăn. Lần gọt lê mới đây thôi suýt gọt trúng ngón tay . Đánh tennis xong tay còn run mà ."
Tôi giật lấy con d.a.o và quả táo. Sếp Vương : "Tổng Nghiêm, đừng bận tay, cứ để Tiểu Trương làm ." Tôi : "Để làm, tay nghề ." Quả nhiên, vỏ gọt dài mỏng. Tôi đưa một miếng cho Lưu Ngân, nhân cơ hội sờ tay . Sếp Vương : "Tiểu Trương, gọt thêm một quả lê , lê nhiều nước hơn. Táo thì Lưu Ngân thích ăn cứ ăn nhiều , thích ăn lê." Thằng ngu Lưu Ngân còn : "Sếp Vương, cứ ăn , vẫn còn nhiều mà."
Tôi đá một cái gầm bàn. Ngoài , Nghiêm Dư Thành từng gọt hoa quả cho ai bao giờ , đúng là đồ mắt. Chẳng trách Sếp Vương là tổng giám đốc, còn Lưu Ngân chỉ thể làm giám đốc kỹ thuật. Đương nhiên cũng thể trách Lưu Ngân, ai bảo ban đầu mua kem cho làm gì, hại chẳng keo kiệt đến mức nào.