Lưu Ngân từ đến nay bao giờ đến văn phòng nếu công việc cụ thể, nhưng đến. Cậu : “Nghiêm Dư Thành, tin thể cho những điều nhất ?” Tôi lời của làm cứng họng. Tôi : “Không .” Cậu đáp : “Thế thì , Nghiêm Dư Thành, sẽ dành tất cả những điều nhất cho , hơn bất cứ ai khác.”
Bạn từng xem cảnh báo săn mồi khi vồ mồi đuổi theo ngừng ? Ngay cả một bức ảnh tĩnh cũng thể ngăn cản sức bùng nổ tràn đầy trong đó. Lưu Ngân lúc giống như , mới là cỗ máy sát thủ trong tình cảm. Thẳng thắn, đơn giản, trần trụi. Lẽ vui mừng, nhưng cứ cảm thấy đau lòng.
Tôi hỏi thêm về chuyện nợ nần của Lưu Ngân nữa. Nói thế nào nhỉ, khi thấy Lưu Ngân mỗi ngày cố gắng gặp khách hàng và làm kế hoạch kinh doanh, nghĩ lẽ nên cho một cơ hội để tự thực hiện, vì cưỡng ép thỏa mãn dục vọng của bản . Tôi tin khả năng đó, để cho những điều nhất. Thế là với Lưu Ngân rằng ưng một chiếc đồng hồ Patek Philippe, giá hề rẻ. Lưu Ngân liền : “Mua, cho chút thời gian, thể tặng .”
Ngày hôm đưa một chiếc thẻ tiết kiệm ngân hàng, tiền trong thẻ là để dành mua chiếc đồng hồ đó, sẽ nhiều lên. Tôi kiểm tra tài khoản, bên trong chỉ 10 nguyên phí mở thẻ. Tôi nghĩ Lưu Ngân làm nhân viên bán hàng khá , cách nắm bắt tâm lý khách hàng, 10 nguyên phí mà vẽ một chiếc bánh Patek Philippe.
Tôi hỏi Lưu Ngân: “Trung thu về nhà ?” Cậu nhờ Anh Dương mang bánh trung thu về , nhưng về nữa, về bố cũng gặp. Tôi : “Vậy thì , cũng về.” Chúng ngoài chơi một vòng, thực cũng chẳng chơi bao nhiêu, phần lớn thời gian mấy ngày đó đều ở giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-so-benh-nhan-dac-biet-cua-bac-si-tan/chuong-18.html.]
Lưu Ngân : “Mệt , chịu nổi nữa.” Tôi thấy , liền hỏi : “Không sẽ cho những điều nhất ?” Lưu Ngân : “Lần cuối cùng.” Tôi : “Được thôi, cứ thử , xem rốt cuộc ai mệt hơn.” Mắt Lưu Ngân phát sáng, : “Nghiêm Dư Thành, thật ?” Tôi : “Sao , hồ ly tinh làm thì Nghiêm thiếu gia đây chẳng lẽ làm ? Lưu Ngân, kiểu chèn ép khác như .”
Lưu Ngân hỏi từng ở . Tôi : “Chưa.” Cậu : “Nghiêm Dư Thành, đừng hối hận.” Tôi gì mà hối hận? Chẳng lẽ kém hơn Chu hồ ly ? Nghiêm Dư Thành làm gì mà chẳng là đỉnh cao? Nằm cũng , cũng là đỉnh cao.
Lưu Ngân cẩn thận, động tác chậm, chậm đến mức thấy bồn chồn trong lòng. Tôi liên tục thúc giục nhanh lên một chút, mới cẩn thận từng chút một tiến . Thật sự mà , chỉ xét cảm giác cơ thể thì tính là sảng khoái, nhưng khoảnh khắc tiến , trong lòng dâng lên một loại hưng phấn khác lạ, loại hưng phấn khiến tự chủ mà căng thẳng.
Nếu bạn thể trải nghiệm cảm giác chiếm hữu một , bạn sẽ hiểu khoái cảm thầm kín trong lòng lúc đó. Tôi lúc đó biểu cảm gì, đợi đến khi Lưu Ngân kiệt sức hồn từ trong dục vọng, ôm : “Nghiêm Dư Thành, đáng sợ đấy.” Tôi : “Thật ? Là đủ dịu dàng với ?” Cậu : “Không , chỉ là đáng sợ thôi.” Tôi thấy đúng là não chập , 'làm' cho mà còn cằn nhằn. Tôi hỏi Lưu Ngân: “Là Chu yêu tinh ?” Lưu Ngân một tiếng, : “Tổng giám đốc Nghiêm quý giá hơn nhiều.” Cậu đang châm biếm ?
Kỳ nghỉ kết thúc, bận rộn xử lý mấy dự án lớn đang theo dõi, ít thời gian ở bên Lưu Ngân. Một hôm, kết thúc lịch trình sớm về nhà thì thấy trong bếp một đĩa cá kho tàu, vẫn còn nóng hổi. Tôi nếm thử một miếng, thật sự là dở tệ, chắc chắn là do Lưu Ngân làm. Tôi bê đĩa ăn tìm khắp nhà một vòng, cuối cùng thấy đang gọi điện trong thư phòng, giọng tức tối. Tôi từng thấy Lưu Ngân nổi giận bao giờ, luôn mang dáng vẻ của một hòa nhã, gì cũng , cũng mấy khi vội vàng. Lúc chửi rủa ầm ĩ.
Cậu : “Chu Dương, đừng voi đòi tiên.” Tôi là Chu yêu tinh, liền hứng thú, trốn ở cạnh cửa lén. Kết quả là mấy câu trọng điểm, Lưu Ngân cúp điện thoại. Khi ngoài, chạy cửa gõ cửa, giả vờ như mới về. Lưu Ngân bước bếp, bước một cái, : “Cá ?” Tôi nhún vai: “Ai mà ? Mèo ăn chăng.” Lưu Ngân bất lực , thở dài một tiếng, : “Nghiêm Dư Thành, tin thì tùy, bao giờ lừa dối .” Tôi : “Thú tội thì khoan hồng, chống đối thì nghiêm trị, tùy tình hình mà xử lý.”