Ngày hôm , Lưu Ngân và mấy đại diện bán hàng mời khách hàng ăn, một ăn tối. Khoảng 8 giờ, lái xe đến khách sạn nơi họ đang ăn. Đây là giám sát cuộc sống của , chẳng hôm qua phạm quy ? Tôi nghĩa vụ giúp sửa đổi thói quen .
Khi đến thì họ đang chuốc rượu Lưu Ngân. Mấy vị khách hàng là khách lớn của phòng ban họ, một đám nhà quê cục mịch, chỉ uống uống uống, uống còn mặt nặng mày nhẹ với khác. Rõ ràng Lưu Ngân nuốt lời, uống đến mức mắt cũng mở nổi nữa. Tôi nổi nóng ngay lập tức, sếp phòng kinh doanh khu Tây sắp xếp kiểu gì ? Lưu Ngân cái đồ ngốc đang cố thể hiện cái gì chứ.
Số rượu còn uống cùng những bàn, đó gọi lái xe phụ cõng Lưu Ngân ngoài. Bước khỏi khách sạn, một cơn gió lạnh thổi qua, Lưu Ngân dường như tỉnh táo hơn một chút, đẩy , yên tại chỗ. Cậu đánh giá một lát, : “Nghiêm Dư Thành.” Tôi đáp . Cậu liền uống rượu . Tôi : “Mẹ kiếp, dày mới khỏi , bệnh viện nữa ?” Cậu l.i.ế.m liếm môi, cố gắng nuốt một ngụm khí, đôi mắt sáng rực.
Đột nhiên nhào tới chỗ , nắm lấy vai bắt đầu hôn. Người say rượu sức lực đặc biệt khỏe, thể vững là lắm , chỉ thể để mặc hôn loạn xạ lên mặt , căn bản hôn trúng môi gì cả. Lưu Ngân : “Tôi nhớ .” Cậu đương nhiên nhớ , chúng hơn một tuần ăn tối cùng , ngay cả cơm trắng trộn chao cũng ăn nào.
Lưu Ngân hôn loạn xạ đến mệt lử, ôm lấy , bám , nặng chết. Cậu : “Xin , Nghiêm Dư Thành, bây giờ thể cho phiên bản nhất của .” Tôi ôm , : “Lưu Ngân, đòi hỏi cao, tạm là .” Tôi Lưu Ngân thấy , và nếu thấy thì hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-so-benh-nhan-dac-biet-cua-bac-si-tan/chuong-17.html.]
Anh Dương cuối cùng cũng phát hiện Lưu Ngân ‘cuỗm’ mất . Anh gọi điện hỏi chuyện gì ? Tôi gặp mặt chuyện cụ thể, đến căn hộ cũ của Lưu Ngân. Anh Dương mặt nặng mày nhẹ đóng cửa , cứ như chỉ thiếu điều 'đóng cửa thả chó' . Anh trừng mắt : “Chuyện gì, mau!” Tôi : “Lưu Ngân phẩm chất thuần lương, chí khí cao , trọng lễ nghĩa, đề cao đức hạnh, như đặt ở cũng là ngọn hải đăng thôi. Ai cũng lòng yêu cái , một cả trong lẫn ngoài đều như , tự nhiên sẽ vô thu hút, thêm một cũng chẳng .”
Anh Dương giơ nắm đ.ấ.m lên định đánh . Tôi nghĩ đánh thì cứ chịu , kiếp tránh . đ.ấ.m xuống, thu tay , gãi gãi đầu, nhặt điếu thuốc bàn lên châm . Anh : “Cả đời Lưu Ngân đều mấy tên tồi như các hủy hoại .” Tôi cũng giải thích nhiều.
Có câu: lời , xem hành động. Tôi : “Anh Dương, Lưu Ngân là trưởng thành, đang làm gì.” Anh Dương cái quái gì, nếu thì vì một mối tình mà chỉ coi là trò đùa mà đoạn tuyệt quan hệ với gia đình. Anh Lưu Ngân cái gì cũng , chỉ thua ở chữ tình. Lời thích , gọi là thua chứ? Rõ ràng là thắng mà. Cứ nghĩ đến cái tình cảnh nợ ngập đầu của bây giờ, đừng đàn ông, phụ nữ cũng chẳng thèm theo . Anh Dương nghiệp tiểu học ? Có làm phép cộng trừ nhân chia ?
Tôi châm thuốc cho Anh Dương, Anh Dương giật lấy bật lửa, gạt tay , : “Ông chủ Nghiêm, định khi nào thì chia tay?” Thật , vấn đề từng nghĩ tới. Anh , liền suy nghĩ một chút. Tôi mới phát hiện và Lưu Ngân từng chia tay một , kết quả là theo đuổi suýt nữa mất mạng ở đó.
Đời giỏi đúc kết kinh nghiệm, nhiều chuyện bây giờ làm thì cũng thôi. Tôi : “Anh Dương, kết hôn với chị dâu, cũng sẽ nghĩ khi nào thì chia tay ?” Anh Dương hừ một tiếng: “Cái đó mà so ?” Đương nhiên thể so , còn chẳng tin thể tìm một đại gia nào giàu hơn .
Tôi hỏi: “Anh Dương, rốt cuộc Lưu Ngân nợ bao nhiêu tiền?” Anh Dương : “Chắc còn thiếu năm sáu triệu nữa.” Tôi : “Anh Dương, trả nợ giúp Lưu Ngân .” Anh Dương do dự, sẽ cân nhắc. Tôi ngay những tay trắng lên, đầu óc đơn giản thì thể tin , cái sự cân nhắc của Anh Dương chính là đem chuyện cho Lưu Ngân. Đồ ngốc , nếu cho Lưu Ngân thì còn cần tìm bàn bạc ?