Hồ sơ bệnh nhân đặc biệt của bác sĩ Tần - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-09-22 16:02:20
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ư? Tôi với các bạn , phản ứng của cực kỳ linh hoạt và nhạy bén. Tôi lập tức dậy, đưa tay , : “Chào , là Nghiêm Dư Thành.” Gã đàn ông đó liếc một cái đầy khinh bỉ như đàn bà, : “Ai là mày?” Tôi vội vàng : “Anh Lưu, chào . Tôi đến tìm Lưu Ngân để tìm hiểu tình hình công việc, phòng của đang một vị trí quản lý trống.” Gã đàn ông đó ừ ừ hai tiếng trong cổ họng, : “Tôi họ Lưu, họ Dương.”

Tôi Lưu Ngân một cái, Lưu Ngân giải thích: “Anh em cùng khác cha.” Tôi vội vàng đổi cách xưng hô, gọi một tiếng “Anh Dương”. Anh Dương thèm để ý đến , lẩm bẩm một câu: “Không thể thống gì.” Tôi thấy khá oan ức, thể thống gì chứ, chẳng đến cả tư thế cũng sửa cho đoàng hoàng ?

Sau đó Anh Dương với Lưu Ngân nấu cơm. Tôi xoa xoa tai, nãy Anh Dương gọi Lưu Ngân là gì nhỉ? Ồ, Tiểu Ngân. Tiểu Ngân, Tiểu Ngân. Tôi thầm gọi mấy tiếng trong lòng, thấy cũng khá thuận tai, chỉ là nữ tính một chút. Tôi : “Tiểu Ngân, còn ăn tối, đợi cả buổi chiều .” Lưu Ngân : “Nếu thì cứ ở đây ăn .”

Tôi vốn định ở đây ăn, với tay nghề của Lưu Ngân thì chắc ông to con của cũng chẳng khá hơn là bao. vì Tiểu Ngân nhiệt tình mời, cũng nể mặt chút chứ. Anh Dương định kiến đặc biệt lớn với . Tôi thật hiểu to con đến thế mà trong đầu là nước ? Tôi là ông chủ của Lưu Ngân đấy, ai mà là nhà của nhân viên dám trừng mắt ông chủ chứ?

Đã thế , vốn dĩ buổi tối nấu món thanh đạm, đĩa mặn duy nhất là thịt xào nấm còn cố tình để mặt , vươn tay gắp cũng ngại. Tôi ăn thì thôi , còn chẳng thèm để ý đến em trai , cứ ôm bát cháo ăn mà ăn một miếng rau nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-so-benh-nhan-dac-biet-cua-bac-si-tan/chuong-11.html.]

Tôi gắp một đũa rau cho Lưu Ngân. Anh Dương chằm chằm như g.i.ế.c . Tôi thực sự phản ứng cực nhanh, lập tức gắp thêm một đũa đưa bát của Anh Dương, thế thì chứ. Anh liếc thức ăn trong bát với vẻ ghét bỏ. Cái ánh mắt gì thế! Anh gắp hết đồ ăn trong bát Lưu Ngân , liếc một cái, : “Không ăn .”

Rau gắp là thuốc độc ? Không ăn ? Anh còn nữa chứ. Tôi chắc chắn mặt mày biến sắc, vì cảm thấy nổi nữa, chỉ nổi mà còn đặc biệt căng thẳng, cũng căng thẳng vì cái gì. Tôi tập trung Lưu Ngân, cảm thấy chỉ cần lơ đễnh một cái là Lưu Ngân sẽ biến mất.

Lưu Ngân , rằng bệnh dày, nên chỉ ăn cháo thôi. Bạn xem đồ xui xẻo , đây vẫn ? Tôi lập tức cảm thấy mất khẩu vị, đây đĩa thịt xào nấm còn thấy ngon, bây giờ chẳng nhấc đũa lên gắp nữa.

Ăn xong, giúp Anh Dương dọn dẹp bàn ăn, bếp. Anh Dương kéo , rằng cần là ai, đừng hòng ý đồ gì với Lưu Ngân, đừng hòng lôi trở cái vòng lẩn quẩn thối nát đó nữa. Tôi : “Anh Dương, làm gì. Tôi và Lưu Ngân chỉ là em bạn bè thôi mà, thấy xin nghỉ dài hạn nên đặc biệt đến thăm thôi.” Anh Dương nửa tin nửa ngờ, sắc mặt dịu một chút, lẽ biểu cảm của quá chân thành đến mức chê .

Tôi : “Anh Dương, Tiểu Ngân làm ? Dạ dày vấn đề gì ? Đã bệnh viện khám ?” Anh xuất huyết dày. Tôi nghĩ đến việc Lưu Ngân đó tiếp rượu ở quán bar, thể là lúc đó bệnh . Tôi : “May mà kịp thời ngăn tiếp tục làm nghề đó, nếu thì còn nghiêm trọng đến mức nào nữa.” Anh Dương liếc một cái, vẻ áy náy. Anh hề Lưu Ngân đây từng làm thêm tiếp rượu.

Tôi vội vàng an ủi một hồi, rằng Lưu Ngân năng lực , làm việc ở công ty giỏi, sắp tới sẽ thăng chức nữa, tiền thua lỗ sẽ sớm trả hết thôi. Anh Dương đương nhiên cũng thấy những lời dễ , cuối cùng cũng vẻ chấp nhận là ông chủ. Thế nhưng thở dài một , đột nhiên đổi giọng, : “Đừng tưởng làm gì? Loại như chúng đều cùng một giuộc, thấy Lưu Ngân nhà thật thà thì bám víu lấy, giả bộ làm , nhưng thực lòng đứa nào đứa nấy đều đen tối, đều ích kỷ hơn cả.” Tôi mắng đến ngây , vẫn giữ nụ môi mà : “Anh Dương, hiểu lầm .”

Loading...