Sau đó, hoa bàn ăn thường xuyên đổi, khi là hồng, khi là ly, đôi khi cũng là các loại hoa tươi khác, đều là Lưu Ngân mua. Đương nhiên vui vẻ tận hưởng cái thú vị thêm giữa quan hệ bạn giường . Khả năng thích nghi cơ thể của Lưu Ngân , chuyện 'giường chiếu' giữa chúng cũng ngày càng hòa hợp, lẽ nên là đang tự điều chỉnh để chiều theo .
Trạng thái kéo dài một thời gian, bắt đầu cảm thấy khó chịu với mối quan hệ . Tôi từng là một chỉ thể phát triển mối quan hệ thể xác. Có lẽ là do cơ thể ngày càng hòa hợp, lẽ là do Lưu Ngân quá mức thuận theo, lẽ ngay từ đầu gu của , bây giờ thì càng . Dù thì cũng bắt đầu cảm thấy mơ hồ về mối quan hệ .
Người như quá tùy hứng, chỉ hợp làm cầm lái cho chính , thì đó. cầm lái tối kỵ nhất là mất phương hướng. Mối quan hệ giữa và Lưu Ngân thực vẫn thể đưa một định vị chính xác, dựa cảm xúc nhất thời mà sự đam mê, cứ mâu thuẫn và đột ngột như .
Tôi nghĩ bắt đầu thấy chịu nổi , thì thôi . Tôi hỏi Lưu Ngân còn thiếu bao nhiêu tiền. Cậu cần tiền của . Đương nhiên . Tôi chỉ làm thứ thật chu , dù tiếp tục mối quan hệ nữa, nhưng vẫn tình cảm vượt mức bình thường với Lưu Ngân. Tôi với rằng nếu còn làm đầu tư, cần giới thiệu vốn liếng gì đều thể tìm .
Cậu hiểu ý . Lần Lưu Ngân , hỏi còn cơ hội ? Tôi : “Lưu Ngân, cơ hội mà thì chắc chắn là .” Tôi trở về trạng thái độc , chắc chắn là tồi tệ nhất, vì thiếu cảm giác ngon miệng thiếu ham tình dục. Hoa bàn tàn hết, vẫn vứt , vứt thì trống rỗng, cứ thấy còn khó chịu hơn.
Khi làm, gọi sếp phòng kinh doanh khu Tây đến văn phòng để tán gẫu. Tôi hỏi : “Phòng của bây giờ ai thành tích nhất ?” Anh hỏi đề bạt mới . Tôi : “Có thể cân nhắc.” Anh kể tên mấy , nhắc đến Lưu Ngân. Tôi hỏi : “Lưu Ngân thế nào?” Anh cũng , nhưng xin nghỉ phép dài hạn một tháng, ý định nghỉ việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-so-benh-nhan-dac-biet-cua-bac-si-tan/chuong-10.html.]
Tôi hỏi địa chỉ của Lưu Ngân, đến tìm , nhưng ở nhà ai. Hình như căn nhà đây của bán , giờ sống trong một khu dân cư cũ, cuộc sống khá tiện lợi, chỉ là con đường nhỏ đó đầy rẫy các tiệm massage 'dởm', luôn khiến cảm giác sẽ bắt cóc một đêm nào đó khi đường về.
Gần bảy giờ chiều, Lưu Ngân mới về, phía còn theo một đàn ông. Người đàn ông đó xách theo túi lớn túi nhỏ, vẻ mặt đần độn, theo Lưu Ngân như một con ch.ó Haba khổng lồ, thấy nước dãi sắp chảy ròng ròng đến nơi . Thằng nhóc hành động cũng nhanh thật, m.ô.n.g còn nguội nhanh chóng tìm tiếp theo .
Tôi : “Lưu Ngân, khẩu vị của tệ đấy.” Người đàn ông phía nhíu mày, hỏi là ai. Tôi là ai thì quyền gì mà quản? Nếu từ bỏ mối quan hệ , thì giờ đến lượt lẽo đẽo theo Lưu Ngân ? Tôi theo Lưu Ngân nhà, bên trong cũng gần giống như tưởng tượng, ngay cả căn phòng cũng thuộc dạng một cái là thấy hết, trang trí thừa thãi.
Gã to con cứ bằng ánh mắt thiện cảm. Tôi lười để ý đến . Tôi : “Lưu Ngân, rót cho cốc nước .” Gã đàn ông đó nhanh hơn một bước làm, bảo Lưu Ngân xuống nghỉ ngơi. Làm vẻ sốt sắng làm gì chứ? Dù giả vờ sốt sắng chu đáo đến mấy, chỉ cần ngoắc tay một cái, Lưu Ngân chẳng vẫn sẽ theo ?
Tôi nhướng mày Lưu Ngân, giả vờ hỏi một cách bâng quơ: “Đó là bạn trai ? Quan tâm ghê nhỉ.” Lưu Ngân mỉm , đang ghen tức. Cậu hỏi đến đây làm gì? Tôi : “Đến thăm chứ , nhớ .” Gã đàn ông đó đập cốc nước xuống bàn , : “Uống xong thì cút nhanh , nhà chúng hoan nghênh loại như .”
Nhà chúng ư? Tôi cảm thấy nghẹn cả họng, thở nổi, lời chút kích thích, kích thích đến mức bắt đầu thấy thiếu dưỡng khí. Lưu Ngân dậy vỗ vai đàn ông đó, : “Anh, đây là tổng giám đốc công ty em, đến tìm em bàn chuyện công việc.”