HỒ ĐIỆP RƠI XUỐNG - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-12-10 09:59:23
Lượt xem: 532

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Là giọng và mang theo vẻ lo lắng, “Dụ Tề Thần, trời đổ sấm , đang ở , em đến đón ?”

“Em , Giản Dật chỉ là bạn bè, là nghệ sĩ mới trướng em.”

“Cậu chỉ vì trông giống , nên em mới đối xử chút khác biệt.”

“Dụ Tề Thần, gần đây là ngày mưa giông, đừng cố chấp nữa!”

“Anh rời xa em, còn thể ?”

Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y siết , lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng. Ánh mắt Dụ Tề Thần dừng ngoài cửa sổ, giọng nhẹ lạnh, “Tưởng Tố Chu, , chúng chia tay.”

“Có bạn bè , lòng rõ.”

“Hãy đường ai nấy một cách êm , chúng còn nhỏ nữa.”

Lòng giật , ngẩng đầu thì bắt sự phức tạp thoáng qua trong mắt . Có đau khổ, hoài niệm, tiếc nuối, nhưng cũng sự buông bỏ và dứt khoát.

Nhìn theo ánh mắt . Dưới mưa lớn, đàn ông cầm ô trông vô cùng t.h.ả.m hại. Mưa làm ướt sũng bộ vest đen , tóc mái rũ xuống bên mặt. Anh ôm lấy đầu, đột nhiên xổm xuống. Giọng vỡ vụn truyền đến từ ống , “Anh, đừng chia tay ? Em sai !”

“Em hứa, bao giờ uống rượu đưa về nhà nữa. Anh tin em , em thật sự gì với !”

“Sau em cũng cãi với nữa, tính em mà, em chỉ là… năng suy nghĩ.”

“Anh, trời đang sấm sét, để em đón về nhà ? Em ôm , sẽ sợ nữa.”

Tôi gần như theo bản năng siết chặt bàn tay đang nắm trong lòng bàn tay . Tôi thấy cảnh sự việc, nhưng buông tay Dụ Tề Thần. Tôi là ngoài cuộc tư cách lên tiếng, nhưng thấy Dụ Tề Thần đang chịu ấm ức. Trong mắt ánh nước, chỉ là rơi xuống.

Tiếng thút thít hòa lẫn với lời cầu xin tha thiết trong đêm mưa, “Anh…”

Ánh đèn chiếu sáng bóng đang co ro mưa, một trai trẻ chạy từ xe xuống, chiếc ô bung hất lên, để lộ một khuôn mặt giống Dụ Tề Thần đến sáu phần. Trẻ trung và non nớt, tràn đầy sức sống. Cậu trai che ô đầu Tưởng Tố Chu.

Dụ Tề Thần cúp điện thoại. Sự giằng co ngoài cửa sổ vẫn tiếp diễn. Tưởng Tố Chu đẩy chiếc ô của trai , cùng với vòng ôm của . Anh gọi liên tục Dụ Tề Thần, bài hát dịu dàng, trong trẻo và lay động , vang vọng khắp căn phòng.

Khoảng cách giữa Dụ Tề Thần và Tưởng Tố Chu, gần xa. Gần đến mức Tưởng Tố Chu chỉ cần đầu thể thấy Dụ Tề Thần đang lặng lẽ . Xa đến mức hề đầu, cho đến khi rời .

Tiếng sấm yếu dần, tia chớp x.é to.ạc màn đêm. Mưa vẫn tiếp tục rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ho-diep-roi-xuong/chuong-3.html.]

Cơn mưa lớn ngoài cửa sổ, cơn mưa rào trong lòng Dụ Tề Thần, và mưa nhỏ trong ánh mắt . Tất cả làm dấy lên một cơn sóng thần trong đáy lòng .

Tôi luôn nghĩ, sống trong hạnh phúc.

Tôi nửa quỳ xuống, thấp hơn nửa cái đầu, ngước . Hoa Diên Vĩ nở rộ bên cổ , con bướm hôn lên đôi mày khóe mắt .

Tôi đưa tay lau nỗi buồn của , nhưng nghiêng đầu tránh .

Anh trong gương lâu. Tôi sợ hài lòng, “Chỗ nào cần điều chỉnh cứ .”

“Đây mới chỉ là màu vẽ, màu sẽ đậm hơn, lát nữa lên màu chính thức sẽ trong trẻo hơn một chút. Tôi sẽ thêm một màu sáng tối để hoa, lá, đặc biệt là con bướm độ sâu.”

Chiếc gương đặt xuống. Tâm trạng điều chỉnh , “Đã .”

Thật đến thế, sự chỉnh sửa tinh xảo đến mấy cũng thể sánh bằng vẻ hảo ban đầu của .

“Một thiết kế tuyệt vời như , chuyện tiền bạc thì quá tầm thường, nhưng cũng nên báo giá cho , để xem đủ khả năng chi trả .”

“Nếu đủ khả năng…” Anh bật , giọng pha chút đùa cợt, “Tôi sẽ giấy nợ cho , sẽ trả.”

Tôi vội vàng xua tay, “Thật sự cần tiền!”

“Anh cần trả .” Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với mắt , “Việc nó lựa chọn, chính là ý nghĩa lớn nhất cho sự tồn tại của nó.”

Trong tiệm chỉ một chiếc ô. Chúng trao đổi thông tin liên lạc. Hẹn xăm tiếp theo. Tôi tiễn . Nếu tiễn, sợ sẽ nỡ để .

Tắt đèn, đóng cửa tiệm. Đêm khuya, đường lái xe về nhà. Tôi gặp Dụ Tề Thần bên vệ đường. Chiếc áo khoác măng-tô mỏng manh đủ chắn gió đêm Thu, một tay cầm ô, một tay kéo vali hành lý.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Vali xuất hiện từ lúc nào? Lúc đến, thấy. Lúc , dám .

Tôi dừng xe, hạ cửa kính xuống, qua lớp mưa mỏng manh, “Anh , đưa ?”

Anh thoải mái lên xe, mở hệ thống sưởi hết cỡ, “Cứ đến khách sạn nào gần đây cũng .”

Tôi chớp mắt, cố gắng tự nhiên nhất thể để hỏi, “Hai cãi , về đó nữa?” Vô lăng nắm chặt trong tay.

Anh trả lời chút do dự, “Không về nữa, mai sẽ tìm nhà.”

Tôi lái xe đưa về khu chung cư đang ở. Lòng can đảm lớn đến mức ngay cả cũng thấy sợ hãi, “Bạn cùng phòng của trả phòng , còn trống một phòng, thuê chung với ?” Nói dối, căn hộ là của , chỉ là nhỏ một chút.

Loading...