Hình như tôi bị gài rơi vào bẫy của trúc mã tâm cơ rồi - Chương 6: hết

Cập nhật lúc: 2026-02-26 04:33:37
Lượt xem: 536

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cùng như năm lau bia mộ, nhổ cỏ dại. Ngồi lặng lẽ thêm một lúc nữa. 

Khi trở xe, Tạ Thời Việt lập tức úp mặt cổ , im thin thít. 

Bác tài lên xe liếc qua gương chiếu hậu, hỏi han gì. Ánh mắt mang theo chút thương hại khó hiểu. 

Tôi khẽ nghiêng , dùng che chắn ánh

Tạ Thời Việt đáng thương. 

Bản ưu tú. Có bố tuyệt vời, kết giao nhiều bạn , bố cũng đối đãi với như con ruột. Giờ đây còn

Tôi sẽ ở bên . Luôn ở bên

Không khí ngột ngạt suốt đường về, Tạ Thời Việt u sầu mấy ngày liền. Tôi như thường lệ lên lầu chơi với , tìm cách làm vui. 

Bố gì nhiều, chỉ dặn ngoan ngoãn lời Tạ Thời Việt. 

Tôi bĩu môi, lạnh. 

Hừ. Tôi cũng chiều chuộng đủ

Bề ngoài là dẫn chơi game giải tỏa tâm trạng, thực chất lưng hôn hít ôm ấp. 

Nếu mấy ngày chú Tạ ở nhà, chắc Tạ Thời Việt còn trơ tráo hơn nữa. 

Cũng kháng cự. hễ thấy mắt sụp xuống, thoang thoảng mùi ô long là mềm lòng, há miệng cho hôn. Khiến uống nước thấy lưỡi đau nhức. 

Mẹ kiếp. Cuộc tình đúng là chút giới hạn nào. mà cũng quá .

Khi lên lầu, gặp chú Tạ định khỏi nhà. 

Chú cảm động nắm tay : "Nếu cháu ở bên Thời Việt, chú thật làm ."

Tôi đáp: "Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ dỗ dành vui vẻ."

Chú Tạ vỗ vai . Đột nhiên, chú chú ý vết hằn đỏ cổ : "Tiểu Nghiêu, cổ cháu..."

"Cái ạ..." Tôi ngượng ngùng giải thích: "Muỗi đốt đấy ạ. Hè về quê, lũ muỗi hành hạ cháu ghê lắm."

"Ồ thế ? Muỗi nào còn để vết răng thế ?"

Tôi im lặng loay hoay tìm cớ, chú Tạ im lặng chờ biện bạch. Hai đối mặt im lặng. Cuối cùng chú phá vỡ khí ngột ngạt, xoay định rời .

Tôi thở phào, giơ tay định tiễn chú xuống lầu. 

vị trưởng bối khoát tay: "Thôi, giờ chú vội đến cơ quan. Chú cảm thấy cần gặp bố cháu . Nhà ai ?"

"Dạ bố cháu vẫn ở nhà ạ."

"Được, để chú bàn chuyện với hai . Cháu cứ chơi với Thời Việt ."

Chú Tạ thở dài liếc nữa xuống cầu thang.

Tôi bối rối gãi đầu. Chắc là lộ chuyện chứ? Nếu chú Tạ nổi trận lôi đình .

Tôi kể chuyện nhỏ cho Tạ Thời Việt , ánh mắt trai lóe lên một tia khó hiểu.

"Đừng suy nghĩ nhiều, bố tớ hiểu chuyện giữa những đồng giới."

" tớ cứ cảm thấy gì đó ."

"Không , đến lúc đó dù đánh, cứ núp lưng tớ là ."

Vừa , túm cổ áo hôn lên môi. Khiến kịp định thần.

Lúc nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc , vẫn lim dim mắt thầm cảm thán: Yêu đương quả thực đúng là sướng c.h.ế.t . Tôi hối hận sớm quấn lấy Tạ Thời Việt ngay từ khi đại học? Đã lỡ mất bao năm tháng "tình cảm xã hội chủ nghĩa" .

Nằm dài đùi , lười nhác hỏi: "Tạ Thời Việt, thích tớ?"

"Quên mất , lẽ lâu lắm . Khi phát hiện thì sửa nữa. Hôm đó thấy một cô gái bắt chuyện với , tớ đau lòng lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hinh-nhu-toi-bi-gai-roi-vao-bay-cua-truc-ma-tam-co-roi/chuong-6-het.html.]

"Tớ ở bên con gái khác."

Hôm đó là ngày khi đột nhiên khép kín bản . Chúng đ.á.n.h bóng. Một cô gái bạn bè xúi giục đến xin liên lạc của . Vì lịch sự, đưa luôn.

Quay thì thấy mặt Tạ Thời Việt đen như mực. Hỏi gì cũng chịu . Trận đấu xong, lạnh lùng bỏ . Rồi khép gần cả tuần.

Đại Tráng và đều nghĩ chọc giận , ngay cả cũng tưởng . Không ngờ chỉ… đang ghen.

"Ha ha ha ha, cơn ghen của to thật đấy. Giờ còn ghen ? Tớ thể vất vả một chút dỗ đó~ Ha ha ha ngoan ngoãn nha, đừng giận nữa mà~"

Có lẽ quá đà khiến mất mặt. Tạ Thời Việt ngượng ngùng ngẩng lên, tay che mắt cho : "Đoàn Nghiêu, đừng nữa."

Cậu cúi xuống, phong tỏa bờ môi . Mất thị giác, bản năng nép lòng . Hoàn nhận vẻ ngượng ngùng mặt Tạ Thời Việt biến mất, đó là ánh mắt chiếm hữu cuồng nhiệt. Đầy ám ảnh khắc cốt.

Đợi đến khi Tạ Thời Việt thoát khỏi những ký ức buồn, hai chúng bắt đầu suốt ngày dắt chơi đủ trò. Tối đến ngoan ngoãn về nhà đúng giờ.

đôi tình nhân đang thời mặn nồng, dù ở cùng tòa nhà lầu mà xa một khắc cũng khó chịu. Thế là góc cầu thang trở thành nơi hai đứa quấn quýt khi chia tay mỗi tối. Vị trí tuyệt vời chính là do Tạ Thời Việt phát hiện .

Tôi cứ tưởng hai đứa giấu kín lắm. Chỉ đợi hết hè về trường là thể công khai yêu đương.

Đến cuối kỳ nghỉ, hai nhà cùng ăn cơm chung. Trong bữa cơm, cố tình xưng hô bạn bè với Thời Việt, để lộ chút tình ý nào.

Cũng từng nghĩ đến chuyện thú thật với phụ . sợ cảnh tượng khó coi nên định giấu ngày nào ngày .

Lúc đó Thời Việt chỉ mỉm xoa đầu , gì thêm. Trên bàn ăn, ba vị phụ cứ nhắc mãi chuyện hồi nhỏ của hai đứa. Không khí vui vẻ hòa thuận.

Chỉ điều bố - vốn quý Thời Việt - bỗng tỏ hờ hững lạ thường. Ánh mắt bố như con lợn chôm mất cải nhà .

Tôi thì thào hỏi: "Cậu trêu bố tớ ?"

"Không."

"Thế ông vẻ ưa thế?"

"Chắc sớm muộn cũng thôi."

Tôi ngẩn hiểu.

Mấy hôm , nhà bất ngờ trộm ghé thăm. Bố báo cảnh sát ngay.

Chú cảnh sát tên trộm thể do thám đó. May nhà camera, định xem footage. Tôi chợt giật thót tim, nhớ điều gì. Vội ôm chặt màn hình cho xem, nhưng mắng bảo đừng phá rối.

Thế là mặt phụ và cảnh sát, cảnh với Thời Việt hôn trong góc cầu thang phơi bày. Má ơi, đến cả cảnh hôn mềm chân cũng lộ .

Tôi thẫn thờ chờ trừng phạt. 

Thời Việt nhướng mày.

Các chú cảnh sát há hốc mồm.

Ba vị phụ bình thản như chuyện đương nhiên.

"Xin , bọn trẻ yêu quá khích."

Sau đó, rụt rè hỏi : "Mẹ giận ?"

"Giận cái gì? Bọn con thế nào bọn đoán cả . Chỉ ngại mặt mũi chút thôi."

"Thế con..."

"Thế con cố lên , để Thời Việt thành đứa hôn mềm chân ? Mất hết ruột , giữ chút vỏ ?"

"Hả???" Tôi choáng váng.

Chợt hiểu , vui sướng tả xiết. Hôn đ.á.n.h chụp một cái lên má bố .

"Con hẹn hò đây! Bố đợi tin thắng lợi nhé!"

Tối đó, Thời Việt gọi "chồng ơi" hỏi: "Chồng, tối nay về ?"

Tôi đờ đẫn đá cho một phát: "Không! Sợ bố mắng tớ làm nhục mặt cả nhà..."

(Hết)

Loading...