Đại Tráng: [WHAT???]
Cậu lập tức alo cho một cuộc gọi thoại.
Tôi cảm động rưng rức. là , giúp giải quyết vấn đề còn nhanh hơn cứu hỏa.
Thở phào nhẹ nhõm, nhấn .
Đầu dây bên xối xả quát: "Đoàn Nghiêu của tao! Thằng ch.ó nào dám hôn mày dụ mày lên giường hả?! Tao bảo da mày trắng nõn hình mảnh mai, đường mặc quần sắt chống biến thái mà!"
......
Tôi gằn giọng phủ nhận: "Tao là bạn tao, hai chữ BẠN TAO rõ ?"
Đại Tráng khúc khích: "Thường ai "bạn tao" thì chính là tự sướng đó!"
Tôi nghiến răng: "Tao... tao lấy nhân phẩm và năng lực của Tạ Thời Việt thề, tuyệt đối tao."
"Ừ thì mày , bởi trình độ cứng của Tạ nhà cả phòng tắm nam công nhận một mà."
[???]
Cái đm...
"Thế nên, bạn tao làm đây?"
"Kệ , chuyện nhỏ xé to ."
Tôi bứt rứt: "Mày nhẹ hều, nếu bạn tao từ chối, hai chắc chắn giữ tình bạn; mà nhận lời thì chẳng thành gay mất ? Hai thằng đực rựa, cả đời suốt ngày đấu s.ú.n.g ?"
Đại Tráng gằn như vịt kêu. Cạc cạc cạc.
"Ha ha ha đừng nghĩ nhiều, chủ yếu xem bạn mày thích . Không thích thì thẳng là thẳng, cự tuyệt dứt khoát, đôi bên đều đỡ khổ. Thích thì cứ đường hoàng đáp , gay thì gay, thời nay gì lạ ."
Tôi thở dài bực dọc: "Không thể làm bạn bình thường ?"
"Mày chấp nhận một thằng bạn suốt ngày m.ô.n.g ?"
Tôi lặng thinh. Quả thật thể. Nghĩ thôi thấy gượng gạo. Khó xử quá.
Đại Tráng tiếp tục: "Tình cảm thật sự thể núp bóng tình bạn . giờ quan trọng nhất là: bạn mày thích đó ?"
Tôi xoa mặt, giọng nghẹn : "Không nữa. Cậu cũng rõ thích , chỉ là… Không mất bạn , ."
Trong lúc trốn tránh Tạ Thời Việt một cách mơ hồ, ngày giỗ đến.
Hàng năm cứ đến ngày , đều chủ động cùng đến thăm mộ. Rồi ở bên cạnh suốt ngày, cố làm , giúp đối phó với đám họ hàng khó ưa, để cảm thấy dễ chịu hơn.
với mối quan hệ hiện tại của chúng , chẳng đối mặt thế nào. Đành nhắn tin xin phép vắng mặt vì bận việc.
Chưa đầy phút , cửa nhà vang lên tiếng gõ. Mở cửa - chính là Tạ Thời Việt.
Cậu cúi mắt : "Đoàn Nghiêu, hứa sẽ luôn ở bên tớ mà."
Tôi lý sự nhưng thiếu tự tin: "Cậu còn mặt mũi nào câu đấy? Lưng tớ đến giờ vẫn đau, chắc là thoát vị đĩa đệm . Tớ bệnh viện khám thôi."
"Được, tớ ."
Tạ Thời Việt ép buộc, lưng định rời . thoáng chút u buồn trong đáy mắt khiến tim chùng xuống. Chẳng thể nào cứng rắn .
Tôi nghiến răng: "Tạ Thời Việt, đợi tớ! Tớ mặc áo khoác cùng !"
Bóng lưng trai dừng bước. Cậu đầu . Không dám đến gần, lẽ sợ nổi giận, hoặc kiên nhẫn chờ con mồi tự sa lưới.
Cậu vài bậc thang . Không bóp lưng đến mấy ngày còn hằn vết đỏ là ai? Sói già giả nai đang diễn trò gì đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hinh-nhu-toi-bi-gai-roi-vao-bay-cua-truc-ma-tam-co-roi/chuong-5.html.]
"Được."
Tôi chỉ tay từ xa về phía , tức hờn: "Tạ Thời Việt! Cậu rõ tớ sẽ mềm lòng với mà!"
"Bởi vì ." Tạ Thời Việt đáp, ánh mắt đượm tình.
Mọi uất ức và phân vân trong lòng bỗng tan biến.
C.h.ế.t tiệt! Tạ Thời Việt khốn nạn, mới ăn miếng ngon trở nên mật ngọt c.h.ế.t .
Cách đến nghĩa trang là bằng xe.
Chú Tạ và tài xế thỉnh thoảng trò chuyện ở phía .
Tôi và Tạ Thời Việt kề vai hàng ghế , im lặng lời nào.
chẳng mấy chốc, lạnh lùng rút điện thoại, gõ phím đầy phẫn nộ.
[Cậu thể tớ ?]
[Có chuyện gì ?]
[Gì cơ? Chẳng lẽ hai thằng đàn ông chúng ngủ với ư?]
[Sao thể?]
??
Tôi kinh ngạc liếc sang trái. Tạ Thời Việt bình thản đáp ánh mắt.
[Nếu vui, thể với là ngủ vớitớ. Tớ ngại.]
[.......]
Còn đến lượt ngại ngại nữa? Mặt mũi còn nữa.
Trong lòng c.h.ử.i bới, khóe miệng khẽ cong lên. Lực gõ phím trở nên nhẹ nhõm hẳn.
[Biến , sợ chú Tạ đ.á.n.h gãy chân ?]
[Nếu chân gãy thì sẽ đồng ý cho tớ theo đuổi chứ?]
[Cậu đúng là điên , điều nghĩa là gì ?]
[Biết, tớ thể theo đuổi ? Nếu thấy thoải mái, tớ sẽ dừng , chúng về làm bạn.]
[Cút.]
[Đoàn Nghiêu, tớ thích .]
Bác tài đạp phanh nhẹ, vì quán tính mà chúi về phía chút. Rồi ngả ghế xe. Lúc đầu óc vô cùng tỉnh táo.
[Nếu bố tớ và bác hợp lực đ.á.n.h thì tự đường tránh xa , tớ sẽ mềm lòng giúp .]
Trong cuộc đời hai mươi năm của , sự tồn tại của Tạ Thời Việt thể sánh ngang với cha . Tôi tuyệt giao, mất .
Chẳng qua chỉ là yêu đương thôi mà? Thử hẹn hò xem , đằng nào cũng nếu thoải mái thể dừng làm bạn. Tôi cũng cần căng thẳng thế.
Ngay lập tức, bàn tay trái buông thõng ghế ai đó nắm lấy. Dưới lớp áo khoác, mơn trớn từng ngón tay đầy ám . Từng ngón một. Xoa dịu tỉ mỉ. Chẳng chút nào giống tình bằng hữu. Chỉ là sự mập mờ và tán tỉnh.
Tôi mặc cho hành động, mặt ngoài tỏ bình tĩnh ngoảnh cửa sổ, kỳ thực tim đập loạn xạ. Cảm giác kỳ lạ càng lúc càng rõ rệt. Có lẽ, đây chính là thích một .
Vì trong đoàn tảo mộ còn bố của Tạ Thời Việt và nhiều , nên hai chúng đành giữ ý quấn quít .