[Bạn thể xen tình tiết . cách thức thế nào thì can thiệp.]
Suy nghĩ một lát, nảy ý tưởng: Nếu trở thành đại diện của công ty đối tác, liệu đổi mối quan hệ giữa Giang Yến và nữ chính ?
"Bạn thể cho tất cả tư liệu về công ty hợp tác với Giang Yến 3 năm ?”
[Được thôi. từ đây là hành trình tự khám phá của bạn , kẻ thức tỉnh trăm năm một.]
"Cảm ơn."
Thông tin về công ty ùa đầu .
Dù hiểu hệ thống là gì, nhưng tin sẽ trở về bên Giang Yến.
Sau khi Giang Yến ngừng tìm kiếm, dùng tư liệu mà hệ thống cung cấp để làm tại công ty đối tác.
Bắt đầu từ vị trí thấp nhất, dần leo lên vị trí quản lý nhờ hiểu về cấp và sự nỗ lực của bản .
2 năm , chuyển về trụ sở chính.
Dù đây là một tin vui, nhưng trụ sở chính của công ty cùng thành phố với công ty của Giang Yến, thậm chí gần .
Điều khiến mỗi ngày làm đều dè chừng, sợ Giang Yến thấy làm đổi cốt truyện, khiến nỗ lực đổ sông đổ biển.
Lần đầu gặp Giang Yến khi bỏ trốn là ở quán cà phê.
Tôi thu ở bên đường, cửa sổ, thấy Giang Yến đang uống cà phê xem tài liệu.
Xe cộ qua tấp nập, vội lau những giọt nước mắt lăn dài.
“Giang Yến, em nhớ nhiều lắm. Chúng sắp gặp .”
Như linh cảm, Giang Yến đột nhiên ngẩng lên về phía .
Tôi giật , vội vã trốn con hẻm nhỏ.
Tim đập thình thịch, dám ngoái thêm nào nữa, lưng bỏ .
Thất thần trở về căn phòng thuê, tấm ảnh chụp chung đặt ở đầu giường, thứ duy nhất dám in mang theo.
2 năm qua tin tức gì về Giang Yến, mỗi khi nhớ , chỉ ngắm ảnh.
1 năm nữa trôi qua, ngày hợp tác cận kề khiến cả công ty căng thẳng, riêng hồi hộp vì sắp gặp Giang Yến.
“Chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi... Sắp …”
Thực lòng chắc chắn, 3 năm biệt tích sẽ đổi lấy kết quả gì.
Liệu Giang Yến còn yêu ?
Anh còn liên lạc với nữ chính ?
Hay mới xuất hiện?
Kể từ đêm sinh nhật bỏ trốn, tất cả đều là ẩn .
Với tâm trạng nửa lo nửa mong, cuối cùng ngày hợp tác cũng tới.
Buổi gặp mặt diễn tại chi nhánh công ty của Giang Yến ở thành phố lân cận.
Bước sảnh, tim đập loạn nhịp.
Do công ty của Giang Yến chủ động hợp tác, đoàn của họ chờ sẵn trong phòng họp.
Là đàm phán chính, bước đầu tiên.
Cánh cửa mở , gương mặt quen thuộc đập tầm mắt.
“Lần đầu gặp mặt, là Thời Ngôn đến từ công ty S. Anh hẳn là Giang Yến đúng ? Xin chào!”
Tôi đưa tay , giọng khẽ run.
Giang Yến gầy hơn , đường nét góc cạnh.
Thấy , đôi mắt chợt tối sầm.
Im lặng một lát, siết chặt bàn tay .
Lực nắm mạnh đến đau nhói, Giang Yến thì thầm: “Lâu gặp, Thời Ngôn.”
Suốt buổi họp, ánh mắt Giang Yến rời khỏi , như thợ săn phát hiện con mồi đào tẩu.
Thú thật, từng thấy như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-thay-doi-cot-truyen-bi-than-chu-trung-phat/chuong-2.html.]
Giang Yến hận ?
Có chứ, vì 3 năm chính là để hai chữ “chia tay” bỏ mà.
Khi dự án trình bày xong cũng là lúc đêm xuống.
Khác với nguyên tác, công ty S lập tức đồng ý, nhưng phê chuẩn ngay.
“Đêm khuya, về bây giờ cũng kịp. Công ty chúng đặt khách sạn, nghỉ ngơi ăn mừng nhé?”
Chưa kịp đáp, ánh mắt Giang Yến hướng thẳng .
“Anh Thời sẽ từ chối chứ?”
Đôi mắt vẫn quyến rũ như xưa, khiến đỏ bừng cả mặt.
“Được... Anh Giang nhiệt tình như thế, bên thể từ chối.”
Tôi né tránh ánh của , sợ để lộ đôi má ửng đỏ.
Giang Yến liếc một cái sang dặn dò trợ lý.
Nhìn ánh đèn thành phố ngoài cửa kính, thấy bóng qua lớp phản chiếu vẫn đang dán mắt .
Với tình hình , bữa tối, thật sự cần giải thích rõ với Giang Yến.
Trong phòng VIP, Giang Yến sát bên . Hai bên công ty vui vẻ nâng ly liên tục.
Nhân viên quyền cũng đến chúc rượu, chẳng mấy chốc choáng váng.
Trong cơn men say, bàn tay Giang Yến bàn đan chặt .
Bàn tay lớn, xương ngón tay thon dài.
Khi ngẩng lên, trong mắt ngập tràn d.ụ.c vọng.
Thêm vài vòng nữa, đầu óc cuồng.
Cánh tay rắn chắc của Giang Yến ôm chặt lấy .
Anh lén hôn lên dái tai khi ai để ý.
Hơi thở nóng bỏng khiến lý trí tan chảy.
Giây , khoác vai dìu ngoài: “Anh Thời say , đưa về khách sạn . Chi phí thanh toán, cứ vui vẻ.”
Cả phòng theo hai chúng rời .
Vì uống rượu, Giang Yến gọi xe đưa về.
Trên xe, dựa vai , mơ màng ngắm khuôn mặt từng quen thuộc.
Anh im lặng, chỉ siết chặt vòng tay như sợ biến mất.
Tới khách sạn, lôi phòng.
Tiếng cửa đóng sầm khiến tỉnh táo phần nào.
Giang Yến đỏ mắt chằm chằm .
Ánh mắt khiến lạnh sống lưng, theo bản năng chạy trốn.
“Em... Mệt , tắm .”
Anh gì, để mặc phòng tắm.
Đang định đóng cửa thì bước theo.
Không gian chật hẹp, ép cửa.
“Đã lâu lắm em gọi “ trai” đấy, Ngôn Ngôn."
Giọng trầm khàn kìm nén, yết hầu lăn tăn, đôi mắt ngập tràn ham .
Như tỏ tình năm nào, kiễng chân hôn lên môi .
Giang Yến đỡ lấy gáy , nụ hôn càng thêm sâu.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm che lấp tiếng thở của .
Giang Yến ôm chặt lòng, cơ thể chúng khít chặt .
Khi bước khỏi phòng tắm, ý thức mơ màng, nhưng Giang Yến vẫn ý định dừng .