Hệ Thống Đến Muộn 23 Năm, Ma Tôn Đã Thành Đồ Đệ Ngoan - Chương 7: Sư tôn đừng bỏ rơi ta

Cập nhật lúc: 2026-02-12 23:19:51
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trong phòng.

 

[Ký chủ, ký chủ, đừng ngủ nữa! Giá trị hắc hóa của nhân vật phản diện tăng ! Ô ô ô, mau xem !]

 

Trong lúc mơ màng, tiếng lóc gào thét của 666 đ.á.n.h thức.

 

Phiền quá, ngay cả ngủ cũng yên!

 

Không còn cách nào khác, đành dậy bên cạnh.

 

Trên giường, Thẩm Dục đó, khuôn mặt trắng bệch đến đáng sợ, hàng mày xinh nhíu chặt, trán lấm tấm mồ hôi.

 

Bị bóng đè ?

 

Chỉ là mơ thôi mà cũng khiến giá trị hắc hóa tăng ?

 

Tôi nhẹ nhàng chạm cơ thể nóng rực của Thẩm Dục.

 

"A Dục."

 

"A Dục, tỉnh ."

 

"A Dục, sư tôn đến , đừng sợ."

 

Vừa dịu dàng vỗ về Thẩm Dục trong giấc ngủ, cúi xuống thì thầm bên tai y.

Trang Thảo

 

Đây là cách học từ các cô dì ở cô nhi viện.

 

"Sư tôn...?" Trong mộng, Thẩm Dục dường như thấy lời , thì thầm yếu ớt.

 

"Ừ, sư tôn ở đây." Tôi tiếp tục nhẹ giọng dỗ dành.

 

Đột nhiên, Thẩm Dục mở bừng mắt.

 

Trán đẫm mồ hôi, ánh mắt còn vương vẻ mơ màng.

 

"Sư tôn, đừng bỏ rơi ..." Y lẩm bẩm.

 

Giọng y quá nhỏ, rõ.

 

Tôi lo lắng hỏi: "A Dục, ngươi ?"

 

"Sư tôn!"

 

Không kịp để phản ứng, Thẩm Dục siết chặt eo , ôm lấy buông.

 

Y vùi đầu cổ , cọ qua cọ như một con mèo nhỏ tìm ấm.

 

Cảm nhận cơ thể nóng rực trong vòng tay, nhất thời quen, nhưng cũng nỡ đẩy y .

 

"Sư tôn, đừng rời bỏ , ?"

 

Giọng y khe khẽ, mang theo chút nghẹn ngào.

 

Nghe , lòng bỗng thắt .

 

Tôi nhẹ nhàng ôm y, bàn tay chậm rãi vỗ về tấm lưng đang khẽ run.

 

Từng chút, từng chút một.

 

Như đang dỗ dành một đứa trẻ.

 

"Sư tôn sẽ rời xa ngươi."

 

"Ngươi là t.ử duy nhất của sư tôn, làm sư tôn thể bỏ ngươi mà ?"

 

Những lời để dỗ dành, mà là sự thật. Từ khi bước thế giới , ngoài sư tôn, gắn bó với lâu nhất chính là Thẩm Dục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-den-muon-23-nam-ma-ton-da-thanh-do-de-ngoan/chuong-7-su-ton-dung-bo-roi-ta.html.]

 

"A Dục, hôm nay ngươi gặp ác mộng ? Có thể kể cho sư tôn ?" Tôi nhẹ giọng dỗ dành.

 

Cứ tiếp tục thế cũng .

 

Tôi cần tìm nguyên nhân khiến giá trị hắc hóa của Thẩm Dục ngừng tăng lên.

 

Thẩm Dục khẽ ngẩng đầu khỏi cổ , hốc mắt đỏ bừng, khóe mắt vẫn còn vương chút nước.

 

Ánh mắt y mơ hồ, như thể đang chìm sâu trong cảm xúc thể thoát .

 

Tôi ép y, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

 

Cuối cùng, y cũng mở miệng.

 

"Ta mơ thấy trở thành một kẻ tàn ác, g.i.ế.c nhiều . Sư tôn cần nữa, thậm chí còn bảo tìm c.h.ế.t."

 

Đôi mắt y như phủ một lớp sương mờ, ngay cả cái chớp mắt cũng nặng nề.

 

"Sư tôn, sợ... sợ thật sự sẽ trở thành như . Sợ sẽ cần nữa."

 

"Được , sợ thì đừng nghĩ linh tinh." Tôi siết chặt vòng tay, ôm y chặt hơn một chút.

 

Nhẹ nhàng vỗ lưng y, hy vọng như thế sẽ khiến y cảm thấy an tâm hơn.

 

"Sư tôn hứa với ngươi, sẽ bao giờ rời xa ngươi."

 

"Sư tôn sẽ luôn ở bên ngươi."

 

"Có sư tôn ở đây, sư tôn sẽ để ngươi lạc lối. Dù lỡ làm sai điều gì, sư tôn cũng sẽ gánh chịu ngươi."

 

Từng câu, từng chữ, chậm rãi xoa dịu nỗi sợ hãi và bất an trong lòng y.

 

---

 

"666, rốt cuộc là chuyện gì ? Các định giải thích ?"

 

Một kẻ việc ác nào mà làm, g.i.ế.c chóc vô ...

 

Chẳng chính là Ma Tôn của thế giới ?

 

Thẩm Dục mơ thấy những chuyện như ?

 

"Xin , ký chủ, cũng rõ. Xin hãy cho chút thời gian, cần báo cáo lên hệ thống trung tâm để giải quyết." Giọng điệu của 666 phần áy náy.

 

Những chuyện ngoài kế hoạch, nó nhất thời cũng xử lý thế nào.

 

"Nhanh lên." Tôi giấu vẻ khó chịu, nhưng vì Thẩm Dục vẫn ở bên nên cũng tiện phát tác.

 

[Vâng, ký chủ.]

 

---

 

Đêm khuya.

 

Cuối cùng cũng dỗ dành xong Thẩm Dục.

 

Tôi định ngủ thì y ôm chặt.

 

"Sư tôn, sợ... đêm nay thể ôm một lát ?"

 

Tôi vốn định từ chối — hai đàn ông ôm thì thể thống gì, huống chi chúng còn là thầy trò.

 

khi chạm ánh mắt ươn ướt như cún con của Thẩm Dục

, lời từ chối nghẹn nơi cổ họng.

 

Thôi , xem như bù đắp vì y sợ hãi cả đêm nay. Tôi thầm nghĩ.

 

"Chỉ thôi."

Loading...