Editor: Trang Thảo.
Có đồ , cảm giác gì đặc biệt ư?
Đồ quá ngoan, quá nỗ lực thì làm đây?
Nhà đều là sư tôn lo lắng cho đồ .
Còn , cơ bản chẳng đất dụng võ.
---
Sáng sớm.
Vừa tỉnh dậy, thể ăn ngay bữa sáng do Thẩm Dục chuẩn .
Hơn nữa, suốt một tuần món nào trùng !
---
Giữa trưa.
Thẩm Dục khi tan học ở chủ phong, trở về Thanh Vân Phong nấu cơm trưa cho .
Nào là thịt kho tàu, giò hầm tương, cá lư hấp, sườn xào chua ngọt, cá hầm cải chua...
(Chỉ nghĩ thôi thấy đói.)
---
Buổi chiều.
Tôi trong phòng đả tọa tu luyện, y thì lặng lẽ sách, luyện công bên cạnh.
Thỉnh thoảng, sẽ cùng y giao đấu một chút, chỉ dạy kiếm pháp.
---
Buổi tối.
Y tự xuống bếp.
Ăn uống no nê xong, cả hai ai về phòng nấy, ngủ ngon lành.
---
Bạn hỏi vì đường đường kỳ Nguyên Anh vẫn ăn một ngày ba bữa, còn thích ngủ?
1. Đồ nấu ăn quá ngon.
2. Gen Hoa Hạ khắc sâu trong xương tủy, ăn là một.
3. Tôi là Tấn Châu, chỉ ngủ tối, giữa trưa cũng ngủ.
Haiz... Lại đồ chăm sóc cả ngày .
Nhìn dáng ngày càng tròn trịa, bất lực thở dài.
là một kiểu phiền não... ngọt ngào.
---
Chớp mắt, năm năm trôi qua.
Là một sư tôn kiểu "nuôi thả", cuộc sống của thể là vô cùng thoải mái.
Lúc , đang trong phòng đả tọa, liếc mắt qua cửa sổ, cây hòe già ngoài sân mà khỏi cảm thán thời gian trôi qua quá nhanh.
Ngày , cành lá nó thưa thớt, mấy con chim sẻ nhảy nhót những nhánh cây trơ trụi.
Giờ đây, cành lá sum suê, cây to lớn, quấn đầy dây leo xanh biếc. Mỗi khi xuân đến, hoa nở rực rỡ như gấm vóc; thu về, lá vàng rụng phủ kín cả sân.
---
“Sư tôn, uống rượu nữa ?”
Giọng trong trẻo của thiếu niên từ ngoài viện vọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-den-muon-23-nam-ma-ton-da-thanh-do-de-ngoan/chuong-3-do-de-nau-an-qua-ngon.html.]
Tôi đang đả tọa thì khựng một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, ưỡn cổ lên, cố tỏ tự tin: “Ngươi đúng là đảo loạn thiên cương , đồ nào suốt ngày quản sư tôn như !”
---
Năm năm trôi qua, Thẩm Dục cứ như thoát t.h.a.i hoán cốt.
Đứa bé gầy gò như que củi trong ký ức giờ trở thành một thiếu niên cao lớn, tuấn tú.
Y đây chỉ cao đến n.g.ự.c , mà giờ ngang bằng, thậm chí xu hướng vượt qua .
Thật bực , ngày nào cũng ăn cùng một loại thức ăn, tại y lớn nhanh như chứ?
Bờ vai y rộng hơn nhiều, dáng vốn gầy gò nay cũng trở nên rắn rỏi, mạnh mẽ.
Thẩm Dục ánh mặt trời, toát lên một khí chất đặc biệt.
Dáng cao gầy, tư thế thẳng tắp, như một cây bạch dương kiên cường.
Mái tóc dài đen nhánh buộc lên, để lộ vẻ phóng khoáng khó kiềm chế.
Đường nét khuôn mặt rõ ràng, góc cạnh cương nghị, như điêu khắc tinh xảo.
Dưới hàng mày kiếm, đôi mắt sâu thẳm dường như chất chứa vô câu chuyện, ánh mắt sắc bén nhưng mang theo vài phần ôn nhu.
“Sư tôn, ghét bỏ quản quá nhiều ?” Thẩm Dục lộ vẻ mặt uất ức .
“A Dục, ngươi là mà.”
Tôi chịu nổi dáng vẻ yếu đuối đáng thương của y.
Nhanh chóng bước xuống giường, đến bên cạnh Thẩm Dục.
Nhìn thiếu niên sắp cao hơn cả , trong lòng chút phục.
Đều là đàn ông, tại y thể cao như chứ!
Trang Thảo
“Sư tôn, ăn chút điểm tâm lót , nấu cơm.”
Thẩm Dục dường như chỉ thiên phú trong tu luyện, ngay cả chuyện nấu ăn cũng khiến khác trầm trồ.
“Được .”
Tôi ngoan ngoãn trong đình hóng gió giữa sân viện, chờ đợi đồ mang cơm tới.
Suốt năm năm qua, Thẩm Dục chăm chỉ tu luyện, thành công lên Trúc Cơ, chỉ còn một bước nữa là đến Kim Đan.
Còn cũng từ kỳ Nguyên Anh tiến lên kỳ Hóa Thần.
Không bao lâu , Thẩm Dục mang cơm đến, đặt mặt .
“Sư tôn, mấy ngày nữa lẽ sẽ ngoài một chuyến.” Y ngập ngừng mở miệng.
Tôi nuốt xuống một miếng gà xào ớt, chút bất ngờ, ngẩng đầu y.
“Ra ngoài rèn luyện ?”
“Ừm, theo quy định của tông môn, trong vòng sáu năm chúng t.ử thành một nhiệm vụ.”
“À, thì .”
Nghĩ , quy định hình như là do sư tôn của đặt khi .
Đã là quy củ, thì tuân thủ cho . Tôi cũng phản đối.
Chỉ là đến tối, đưa cho Thẩm Dục một chiếc nhẫn trữ vật.
“Bên trong vài món vũ khí phòng , ngoài nhất định bảo vệ bản cho , đừng lo lắng cho sư tôn.”
“Còn nữa, đừng chuyện nhiều với mấy nữ nhân tâm cơ, giữ cách sẽ lừa đấy. Cả mấy gã nam nhân ý đồ cũng !”
Tôi lải nhải một hồi, chẳng khác nào một bà già.
Thẩm Dục chẳng hề thấy phiền, chỉ lặng lẽ lắng , thỉnh thoảng gật đầu tỏ ý đồng tình.
Mãi đến khi miệng khô khốc mới dừng .
Ngay lúc đó, Thẩm Dục liền đưa đến một chén nước.
Quả nhiên là đồ tri kỷ nhất của .