Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 93: Quán Ăn Tư Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:52:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâu Vũ Thần lái xe, dừng cửa một quán ăn tư gia.

Lúc đang là giờ ăn trưa, cửa đỗ ít xe cộ.

Lâu Vũ Thần xuống xe, lập tức mở cửa xe cho Thu Thủy.

Ngay đó, dẫn Thu Thủy trong quán ăn tư gia, : “Món ăn ở đây, chắc em sẽ thích.”

Vừa bước , cảm giác đầu tiên của Thu Thủy chính là yên tĩnh.

, chính là yên tĩnh.

Chỉ thấy, trong quán ăn tư gia, mỗi chiếc bàn, đều bày một bàn cờ và cờ vây.

tường của quán ăn tư gia, mà cũng treo những định thức kỳ phổ kinh điển khổng lồ.

Lúc đang là giờ ăn trưa, nhiều bàn trong đại sảnh đều kín chỗ. Những bàn, đ.á.n.h cờ, ăn uống.

Mọi đều ăn ý, gần như ai chuyện, trong đại sảnh, chỉ tiếng hạ cờ, và tiếng gắp thức ăn.

Ngay cả nhân viên phục vụ cũng giày đế mềm, bước hề phát tiếng động.

Nếu thấy tên quán ăn tư gia biển hiệu ngoài cửa, Thu Thủy còn tưởng đến kỳ quán .

Lâu Vũ Thần lấy điện thoại của , đưa cho lễ tân xem.

Đến đây ăn cơm, đều cần đặt một tiếng.

Lâu Vũ Thần khi đến đặt chỗ xong .

Cô gái lễ tân lướt qua điện thoại của Lâu Vũ Thần, đó chút kinh ngạc ngẩng đầu Lâu Vũ Thần một cái.

Lúc Lâu Vũ Thần vẫn đang đeo khẩu trang đen, nhưng lễ tân dường như nhận . Mỉm gật đầu với , đó làm thủ tục đăng ký, lập tức gọi một nhân viên phục vụ đến, dẫn họ một vị trí trong góc khuất nhất của đại sảnh.

Sau khi hai xuống, nhân viên phục vụ đặt hai cuốn thực đơn mặt hai .

Ngay đó, nhỏ giọng hỏi hai uống gì.

Lâu Vũ Thần gì, mà về phía Thu Thủy. Ý tứ rõ ràng, chính là để Thu Thủy gọi.

“Phổ Nhĩ .” Thu Thủy đối với sở thích gì đặc biệt, gì cũng uống , cho nên thuận miệng một loại.

Nhân viên phục vụ xong, gật đầu, ngay đó bấm vài cái chiếc máy nhỏ bằng bàn tay. Rất nhanh, một nam nhân viên phục vụ khác mang một ấm , cùng hai chiếc cốc đến.

Sau khi nữ nhân viên phục vụ rót cho hai xong, Thu Thủy và Lâu Vũ Thần cũng gọi món xong.

Nữ nhân viên phục vụ cất thực đơn , đó lui xuống.

Thu Thủy đầu lướt qua những bàn phía .

Chỉ thấy bàn thường là hai ba một bàn. Đa đều ăn cơm, đ.á.n.h cờ.

ăn xong, nhân viên phục vụ đang dọn dẹp bát đĩa, đó mang lên từng đĩa bánh ngọt nhỏ nhắn tinh xảo.

Đều nhẹ nhàng, làm phiền khách hàng đ.á.n.h cờ.

Cho dù khách hàng chuyện, cũng nhỏ, sợ làm phiền đến khác.

Thu Thủy cầm chén lên, uống , một lúc, đầu đặt chén xuống, nhỏ giọng với Lâu Vũ Thần: “Không khí đ.á.n.h cờ ở đây đậm đặc thật. Nếu biển hiệu ghi là quán ăn tư gia, em còn tưởng là kỳ quán .”

Không ngờ, một quán ăn tư gia, làm thành thế . Cái so với mấy hoạt động cờ vây mà và Trương Gia Quân thấy ở mấy quán ăn bên phố Cửu, thú vị và đặc sắc hơn nhiều.

Lâu Vũ Thần cầm ấm lên, rót thêm cho Thu Thủy, : “Ông chủ ở đây đam mê cờ vây, trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, liền mở quán ăn .”

Thu Thủy nghi hoặc: “Vậy mở kỳ quán?”

Kỳ thủ chuyên nghiệp , đáng lẽ mở kỳ quán chứ? Sao là quán ăn.

Nhìn quán ăn , mỗi bàn đều đặt cờ vây, thể thấy, ông chủ nhất định yêu cờ vây.

Lâu Vũ Thần đặt ấm xuống, đó tháo khẩu trang : “Bạn đời của ông chủ là đầu bếp, thích nấu ăn. Cho nên, họ liền mở quán ăn tư gia kết hợp quán ăn và kỳ quán .”

Thu Thủy bừng tỉnh đại ngộ, hóa là vợ của ông chủ thích nấu ăn.

Vậy ông chủ nhất định yêu vợ .

Thu Thủy lướt qua bàn cờ mặt, nghiêng đầu, Lâu Vũ Thần: “Anh đưa em đến đây, là đ.á.n.h cờ với em ?”

Lâu Vũ Thần , ngẩng đầu một cái, ngay đó khẽ lắc đầu: “Không, của hiện tại, thích hợp đ.á.n.h cờ với em.”

Thu Thủy sững sờ, thế ?

Trước đó vẫn luôn theo đuổi đòi đ.á.n.h cờ với ?

Bây giờ cờ bàn cờ, thích hợp đ.á.n.h cờ với ?

Thua cờ xong, đả kích ?

như cũng , ván cờ đó, Thu Thủy thắng mà nơm nớp lo sợ a!

Mặc dù lúc đó thắng, nhưng thắng cũng nhiều.

Bây giờ nếu đ.á.n.h thêm một ván với Lâu Vũ Thần, cũng chắc thể thắng Lâu Vũ Thần .

mà, ngày mốt Lâu Vũ Thần về Ma Đô . Vậy thể nhân thời gian , nâng cao kỳ lực lên .

Nói chừng, gặp Lâu Vũ Thần, kỳ lực của thể nghiền ép Lâu Vũ Thần .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-93-quan-an-tu-gia.html.]

Vừa nãy Thu Thủy và Lâu Vũ Thần gọi đều là món tủ, hôm nay đông , cho nên tốc độ lên món chậm.

Đột nhiên, một giọng chói tai, phá vỡ sự yên tĩnh của quán ăn tư gia.

“Người ? Ở ? Bobby đến đây, ông chủ của các là sợ chứ?”

Chỉ thấy hai nước ngoài tóc vàng mắt xanh bước .

Người nước ngoài dáng mập mạp, vẻ mặt kiêu ngạo lớn tiếng chất vấn nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân: “Mau gọi ông chủ của các đây, là ông chủ của các sợ , làm con rùa rụt cổ của Hoa Quốc các chứ?”

Người đó tiếng Hoa, mặc dù vẫn mang theo chút ngữ điệu và khẩu âm kỳ cục của nước ngoài, nhưng tiếng Hoa vẫn khiến rõ.

Một nước ngoài khác dáng cao gầy hơn, dường như cảm thấy đồng bạn của thất lễ, nhíu mày : “Bobby, thời gian chúng hẹn với ông chủ, vẫn còn mười mấy phút nữa, thể vô lễ như .”

Người nước ngoài tiếng Hoa khá chuẩn, nếu bề ngoài, lẽ còn khiến lầm tưởng là Hoa Quốc.

Hai nước ngoài thoạt đều hai mươi mấy tuổi. nước ngoài thường trông trưởng thành, bề ngoài sẽ lớn hơn tuổi thật nhiều.

Người nước ngoài tên Bobby khinh thường : “Tôi thấy, chính là sợ . Edward, từ lâu , Hoa Quốc những thứ khác thì còn tạm, nhưng về cờ vây, ngoại trừ Lâu , những khác của Hoa Quốc đều là rác rưởi.”

“Bobby…”

Edward ngờ bạn là Bobby, trực tiếp buông lời ngông cuồng như .

Những vị khách đang trong đại sảnh, làm phiền sớm mất kiên nhẫn.

Bây giờ thấy tên Bobby họ là rác rưởi, nháy mắt bùng nổ.

Một đàn ông hơn ba mươi tuổi ở bàn gần cửa nhất lập tức lên, lớn tiếng quát Bobby: “Mày ai là rác rưởi hả? Thằng Tây vô học, mà dám đến địa bàn của Hoa Quốc chúng tao làm càn?”

“Vậy mà dám mặt chúng tao, c.h.ử.i chúng tao? Tao thấy tụi mày chán sống ? Còn tưởng nơi của chúng tao là Hoa Quốc của mười mấy năm ?”

Những khác cũng nhao nhao lên.

“Đuổi bọn chúng ngoài, cái thá gì chứ, đây la lối om sòm thì thôi . Vậy mà còn buông lời ngông cuồng, loại , nên đuổi ngoài, đ.á.n.h cho một trận.”

“Bảo vệ , đuổi bọn chúng ngoài.”

, đuổi ngoài.”

Đám đông phẫn nộ a, từng từng , hận thể dùng ánh mắt xé xác Bobby.

Lễ tân vội vàng bước : “Bình tĩnh, bình tĩnh một chút. Người là kỳ thủ chuyên nghiệp, đến tìm ông chủ đ.á.n.h cờ.”

Rất nhiều nhân viên phục vụ cũng vội vàng khuyên can khách hàng bình tĩnh.

Kỳ thủ chuyên nghiệp?

Lời của lễ tân, khiến ít bình tĩnh .

Người đàn ông đầu tiên lên quát Bobby nãy, chỉ Bobby hỏi lễ tân: “Cái bộ dạng đó của , là kỳ thủ chuyên nghiệp?”

Bobby hai tay chỉnh quần áo của , kiêu ngạo hất cằm lên: “Không sai, là kỳ thủ chuyên nghiệp cờ vây của nước Mỹ, Bobby Nhị đoạn. Đám các ngay cả kỳ thủ chuyên nghiệp cũng , ngay cả tư cách đ.á.n.h cờ với cũng .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Edward ngờ, bạn của càng càng quá đáng, cản cũng cản .

“Tao đt bà nội mày…” Người đàn ông tính tình nóng nảy, xong những lời gợi đòn đó của Bobby, vung nắm đấm, định lao Bobby.

Thế nhưng, một đàn ông mặc đồ đầu bếp màu trắng, thoạt ba mươi tuổi, từ trong đám đông chen .

Một tay cầm d.a.o phay, một tay cản đàn ông .

“Thanh tử, cản làm gì?” Người đàn ông nóng tính vẻ mặt khó hiểu bạn , “Cái miệng thằng đó thối như , chính là thiếu đòn.”

“Đây là quán của , đ.á.n.h , còn làm ăn kiểu gì?” Thanh tử, tên đầy đủ là Từ Thanh, là một trong những ông chủ của quán ăn tư gia .

Hắn Bobby, nhíu mày, con d.a.o phay trong tay quơ quơ mặt hai : “Các tìm chồng đ.á.n.h cờ, thì ngoan ngoãn đợi cho . Năm phút nữa về. Các nếu gây sự, ngại trưa nay, thêm một món ăn .”

Từ Thanh cao một mét bảy lăm, tướng mạo tuy bình thường. khí thế của mạnh, một ánh mắt lườm qua, Bobby nãy còn vô cùng kiêu ngạo nhịn ngậm miệng . Còn rụt rụt cổ.

Edward hai tay xua xua ngực, ngượng ngùng : “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm.”

Được , khí thế gì chứ, ánh mắt gì chứ. Đều là xạo quần.

Thực thứ bọn họ sợ là con d.a.o phay vẫn còn dính m.á.u tay Từ Thanh.

“Đều đây làm gì, còn mau cút về chỗ cho .”

Từ Thanh rống lên, cộng thêm uy lực của con d.a.o phay dính máu, tất cả đều ngoan ngoãn về chỗ của .

Ngay cả Bobby cũng dọa sợ đến mức trực tiếp trốn lưng Edward.

Những đến đây ăn cơm, cơ bản đều là khách quen. Thậm chí là bạn bè của ông chủ các kiểu. Cũng đều tính cách của ông chủ quán ăn tư gia .

Từ Thanh hung hăng lườm Bobby một cái, hừ lạnh một tiếng: “Chỉ giỏi gây chuyện cho .”

Sau đó bếp.

“Tôi bảo đừng lung tung , nếu nãy ông chủ nương tay, chúng khi làm thành món ăn .” Edward hung hăng lườm Bobby một cái, đó kéo một cái, xuống chiếc ghế chờ ở góc cửa.

“Tôi cũng ngờ, ông chủ đáng sợ như .” Bobby phản bác, cũng Từ Thanh dọa sợ .

Thu Thủy và Lâu Vũ Thần mặc dù trong góc, nhưng động tĩnh nãy lớn như , bọn họ cũng lên.

Khi thấy Từ Thanh bảo Bobby đ.á.n.h cờ, thì đợi chồng về, tròng mắt Thu Thủy suýt chút nữa rớt ngoài.

Loading...