Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 63: Trật Khớp

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:47:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người tài xế trung niên trông vẻ còn sốt sắng hơn cả Thu Thủy, đưa Thu Thủy lấy xong, liền chạy thẳng đến khoa xương khớp.

Bây giờ là buổi chiều, nhưng bệnh nhân ở khoa xương khớp nhiều.

Tài xế trung niên lấy của một vị Chủ nhiệm, đến cửa, bệnh nhân bên trong khập khiễng bước .

Tài xế trung niên lập tức dẫn Thu Thủy bước .

“Bác sĩ, bác sĩ mau xem cho . Cậu ngã đập cánh tay .” Tài xế trung niên vẻ mặt sốt sắng hét lên với bác sĩ.

Bác sĩ dậy, kiểm tra sơ qua cho Thu Thủy một chút, liền đưa kết luận là trật khớp.

Sau đó kê đơn, bảo bọn họ chụp X-quang, xem nứt xương gãy xương .

Thu Thủy cảm thấy cánh tay đau nhức dữ dội, chút lo lắng hỏi: “Bác sĩ, nếu nứt xương hoặc gãy xương, cháu còn thể đ.á.n.h cờ vây ạ?”

Bác sĩ nhíu mày với Thu Thủy: “Cứ chụp X-quang tính.”

“Vâng, cảm ơn bác sĩ, chúng cháu ngay đây.”

Tài xế trung niên cầm lấy tờ đơn, dẫn Thu Thủy chạy chụp X-quang, phát hiện xếp hàng chờ chụp X-quang cũng ít.

Nhìn thấy phía vẫn còn mấy đang xếp hàng. Tài xế trung niên chút sốt sắng.

Thu Thủy trực tiếp lấy tờ đơn từ tay tài xế, đó : “Chú ơi, chuyện chụp X-quang, khám bác sĩ, tự cháu .”

“Thế , là tông trúng , chịu trách nhiệm.” Tài xế trung niên đồng ý.

Thu Thủy bất đắc dĩ : “Chú ơi, chú tông trúng cháu, cánh tay cháu, là do cháu tự ngã thương, liên quan đến chú. Chú thể đưa cháu đến bệnh viện, cháu ơn . Những chuyện còn tự cháu làm là , chú việc thì cứ bận .”

“Cậu thật chứ?” Nghe Thu Thủy , xe của tông trúng, tảng đá đè nặng trong lòng tài xế trung niên, lập tức trút bỏ.

“Là thật ạ, ở đó camera. Nếu thực sự là chú tông, cháu tuyệt đối sẽ khách sáo. của chú, cháu cũng thể ăn vạ chú !”

Chuyện vốn dĩ của vị tài xế .

Thu Thủy rõ ràng, đẩy . Lúc đó xe chạy nhanh, nếu , sớm tông trúng .

chỗ ngã xuống, là vạch qua đường. Tôi là tài xế, vẫn trách nhiệm.” Tài xế trung niên cũng là một tài xế lâu năm , đối với luật lệ giao thông của Hoa Quốc, vẫn am hiểu.

Cho dù xe của ông tông trúng Thu Thủy, nhưng chỗ Thu Thủy ngã xuống là vạch qua đường. Ông là tài xế xe con, ít nhiều gì, cũng chịu một chút trách nhiệm.

“Vừa nãy chú lấy cho cháu ? Hơn nữa còn đích đưa cháu đến bệnh viện. Chú làm tròn trách nhiệm của .”

Thu Thủy an ủi.

“Chuyện …” Tài xế trung niên gãi gãi gáy, dường như vẫn chút yên tâm.

Thu Thủy đảo mắt, với ông: “Thế , nếu chú vẫn cảm thấy áy náy, thì chú cho cháu điện thoại của vị trong xe chú .”

Tài xế chút kinh ngạc : “Cậu là Lâu ?”

“Vâng, chính là .”

Anh họ Lâu? Thu Thủy thầm nghĩ trong lòng, họ hiếm thấy a!

Tài xế trung niên áy náy : “Xin nhé, Lâu là khách của ông chủ chúng , chỉ là một tài xế, điện thoại của ngài . Hơn nữa về phận của Lâu , cũng thể tiết lộ cho .”

Đây là đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất của một tài xế.

“Vậy .” Thu Thủy chút hụt hẫng, nhưng nhanh thu liễm , “Không , vẫn còn đang đợi chú trong xe, chú mau .”

, thế …” Tài xế trung niên cũng nhanh chóng rời , nhưng yên tâm về Thu Thủy.

Thu Thủy : “Không , vấn đề lớn, cháu thương ở cánh tay, chứ ở chân. Tự cháu lo .”

“Vậy , cho điện thoại của . Có vấn đề gì, cứ gọi điện cho .”

Tài xế trung niên nhập điện thoại của chiếc điện thoại mới mua của Thu Thủy xong, liền trả điện thoại cho Thu Thủy.

Cũng may chiếc điện thoại mới mua vì vỏ hộp bảo vệ, nên ngã một cú như cũng .

Thu Thủy điện thoại trong máy, lẩm bẩm tự ngữ: “Lâu ?”

Hệ thống ngoi lên, : “Ký chủ, ngươi hình như chú ý đến nhân loại . Từ nãy đến giờ, ngươi vẫn luôn nghĩ về nhân loại đó.”

Thu Thủy : “Bởi vì, đó ánh sáng.”

“Ánh sáng?” Hệ thống nghi hoặc : “Ánh sáng gì?”

“Ánh sáng ấm áp như ánh mặt trời.” Ánh mắt Thu Thủy chút hoài niệm, “Loại ánh sáng đó, chỉ từng thấy cha nuôi. Ồ, đúng , Hệ thống ngươi, cũng .”

“Trên bản hệ thống cũng ?”

“Ừm, ngày ngươi trói định với , thấy ánh sáng ngươi.”

Chính vì thấy ánh sáng Hệ thống, thế nên, Thu Thủy lúc đó mới chút do dự lựa chọn trói định với Hệ thống.

“Trên bản hệ thống ánh sáng, bản hệ thống . Hơn nữa, bản hệ thống cũng thấy ánh sáng gì nhân loại . Ký chủ, mắt ngươi vấn đề ?” Hệ thống buồn bực, nó căn bản chẳng ánh sáng gì cả. Nhân loại nãy cũng chẳng ánh sáng gì.

Thu Thủy .

Chẳng mấy chốc, đến lượt chụp X-quang.

Sau khi chụp X-quang xong, đợi mười lăm phút, phim kết quả, Thu Thủy cầm phim tìm vị bác sĩ nãy.

Bác sĩ cầm phim lên xem một lúc, nhíu mày : “Cánh tay trật khớp, mặc dù gãy xương, cũng nứt xương. trật khớp vai. Tôi nắn cho xong, còn cần cố định treo tay nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-63-trat-khop.html.]

“Cần cố định? Vậy chẳng cháu thể đ.á.n.h cờ ?”

Thu Thủy đây cũng từng về trật khớp, nhưng nhiều nắn xong, là . Sao đến lượt , cố định treo tay?

Nghe thấy Thu Thủy thế mà còn đ.á.n.h cờ, bác sĩ nghiêm túc : “Đó là đương nhiên , tình trạng trật khớp vai của nghiêm trọng. Bắt buộc cố định. Đợi đến khi chỗ bao khớp rách lành , còn cần tập vận động khớp một bài tập, mới thể hồi phục trạng thái bình thường.”

, ngày mai cháu còn giải đấu cờ vây.” Ngoài giải đấu cờ vây , còn nhiệm vụ học tập thành.

“Giải đấu cờ vây?” Bác sĩ thực tức giận vì sự coi thường vết thương cánh tay của Thu Thủy, “Là cánh tay của quan trọng, là một giải đấu quan trọng? Hơn nữa, vẫn còn một tay khác ?”

Cuối cùng, Thu Thủy khi bác sĩ nắn khớp, vẫn quấn băng, đó cố định cánh tay, treo dải băng lên cổ.

Bác sĩ , kiểu cố định treo tay , cần ba tuần , mới thể tháo . Hơn nữa cần tái khám định kỳ.

Thu Thủy khỏi bệnh viện xong, gọi một chiếc xe về Kim Nguyệt Loan.

Hệ thống khi Thu Thủy thế mà quấn băng ba tuần, tức đến mức sắp nổ tung .

Ngoại hình của Hệ thống đáng yêu, chính là một cục bông nhỏ màu trắng, lúc tức giận, lông của nó sẽ trực tiếp xù lên.

“Đáng ghét đáng ghét, đều tại nhân loại . Vừa nãy bản hệ thống đều thấy hết , nhân loại đó chính là cố ý, ả cố ý đẩy ngã Ký chủ. Nếu Ký chủ cũng sẽ thương, còn suýt chút nữa thì c.h.ế.t.”

Hệ thống nghĩ đến việc, Ký chủ nhà suýt chút nữa thì c.h.ế.t, cả Hệ thống đều .

“Bản hệ thống tuyệt đối sẽ tha cho ả .”

Thu Thủy vẫn là đầu tiên thấy Hệ thống tức giận như , mặc dù thể , Hệ thống là vì sợ cái c.h.ế.t của , liên lụy đến nó, nên mới tức giận như .

trong lòng vẫn xẹt qua một dòng nước ấm, cái cảm giác quan tâm , mặt vì , quả thực vô cùng thoải mái.

Thu Thủy hỏi Hệ thống, “Ngươi định làm gì?”

Hệ thống kinh ngạc : “Ký chủ cầu xin cho nhân loại đó ?”

Hệ thống nhớ đây lúc nó đối phó với tên Chung Vũ Kiệt , Ký chủ đều cầu xin cho tên Chung Vũ Kiệt đó.

Thế nên, theo Hệ thống thấy, Ký chủ nhà thực vẫn là một lương thiện.

“Ta ngốc, thể vì một kẻ suýt chút nữa hại c.h.ế.t mà cầu xin chứ.”

Lúc đó nếu ông chú tài xế phanh xe kịp thời, Thu Thủy lẽ c.h.ế.t .

Bất luận lúc đó phụ nữ là vô tình cố ý, suýt chút nữa hại c.h.ế.t , đó là sự thật.

Người đều suýt chút nữa hại c.h.ế.t , mà còn thể rộng lượng lương thiện buông tha cho đối phương, đó là chuyện thánh mẫu mới làm.

Thu Thủy thánh mẫu.

“Vậy thì , Ký chủ yên tâm. Bản hệ thống tra bộ tư liệu về nhân loại đó . Nhân loại đó tên là Hà Ngọc Nịnh, nghề nghiệp là làm tiểu tam cho tiền. Hơn nữa chỉ làm tiểu tam cho một tiền. Bản hệ thống đại phát từ bi, gửi bộ hình ảnh tư liệu liên quan đến ả , cùng với tung tích, cho vợ của những tiền đó . Bây giờ, mấy bà vợ của những tiền đó đang đường chặn ả .”

“Được đấy Hệ thống, chiêu rút củi đáy nồi của ngươi, chơi mượt phết nhỉ!”

Thu Thủy thầm giơ ngón cái cho Hệ thống trong lòng, “Cho ngươi một like.”

Hệ thống vẻ mặt kiêu ngạo : “Đó là đương nhiên, dám bắt nạt Ký chủ của bản hệ thống, cho dù ả chạy đến chân trời góc bể, bản hệ thống cũng thể tìm .”

Thu Thủy xong, lập tức lóe lên một tia sáng, “Hệ thống, ngươi thể tìm tư liệu của Lâu nãy ?”

Hệ thống : “Đó là đương nhiên , bây giờ là thời đại thông tin mạng. Bản hệ thống chỉ cần , gì là tra .”

Thu Thủy : “Vậy ngươi tra giúp tài khoản WeChat của đó .”

“Được, thành vấn đề.” Hệ thống trong đầu Thu Thủy, giơ lên một ngón tay nhỏ xíu đầy lông lá với Thu Thủy.

Thu Thủy nghi hoặc , “Đây là làm gì?”

Hệ thống đương nhiên : “Đưa tiền a, Ký chủ bản hệ thống làm việc, đương nhiên trả phí lao động cho bản hệ thống .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cái Hệ thống , thế mà còn phí lao động.

Thu Thủy buồn bực : “Một trăm?”

Hệ thống: “Hehe, sức lao động của bản hệ thống, rẻ mạt thế ?”

Thu Thủy mím môi, “Một nghìn?”

Hệ thống: “Hehe…”

Thu Thủy hít sâu một , “Một vạn?”

Hệ thống: “Ký chủ còn thể keo kiệt hơn chút nữa ?”

Thu Thủy c.ắ.n răng, “Một triệu?”

Hệ thống: “Là một trăm triệu, Hoa tệ.”

Thu Thủy: “Hehe, tạm biệt.”

Hệ thống: “Đừng mà Ký chủ, chuyện gì từ từ thương lượng, chúng thiết thế , bản hệ thống cho Ký chủ một cái giá hữu nghị. Giảm giá một phần trăm thì ?”

Thu Thủy: “Thủ công bái bai.”

Chỉ bảo nó giúp tra tài khoản WeChat của một , lắm, thế mà dám đòi một trăm triệu.

Cậu coi như , những phần thưởng mà Hệ thống đưa , là từ .

Quả thực là từ con đường chính ngạch, hợp tình hợp lý, kiếm tiền c.h.ế.t a!

Loading...