Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 310: Cha Mẹ Ruột?
Cập nhật lúc: 2026-03-23 09:02:02
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mosidun kiểm soát bộ trong gia tộc Archibald. Không ai ngờ rằng Mosidun, kẻ bình thường trông vẻ khép nép, chỉ lời chị gái Akina, là con sói hung hãn nhất ẩn trong nhà. Hắn chỉ giam lỏng cha mà còn trực tiếp khống chế những đứa em cùng cha khác , đồng thời âm thầm lôi kéo một phần ba trong gia tộc.
Vì , ngày nhóm Thu Thủy rời nước Mỹ, Mosidun trực tiếp đá cha là Khắc Lỗ Đức xuống khỏi vị trí gia chủ Archibald để tự lên. Sở dĩ thể lên chiếc ghế gia chủ nhanh đến , ngoài thủ đoạn và các mối quan hệ lôi kéo từ , thì lý do khiến những còn trong gia tộc Archibald ủng hộ là vì lấy hai món đồ mà Archibald để . Hơn nữa, dựa theo cuốn nhật ký đó, họ tìm thấy vị trí của kho báu. Để ai nhận điều bất thường, của gia tộc Archibald cho mua trang trại xung quanh khu vực kho báu đó.
“Cho nên, địa điểm giấu kho báu ghi trong cuốn nhật ký giả thực cũng giống hệt cuốn thật ?”
“ , dù bản hệ thống thì ký chủ nhi tạp ngươi cũng đoán .”
Mặc dù Hệ thống thể hết chuyện cho Thu Thủy, nhưng những chuyện xảy và Thu Thủy đoán trúng thì nó vẫn thể tiết lộ một chút xíu.
Thu Thủy thật sự ngờ tới chuyện . Tên Archibald mà trong cuốn nhật ký giả cũng ghi phương pháp tìm kho báu chính xác. Vậy ông tốn bao công sức tạo cuốn nhật ký giả làm gì? Đằng nào thì phương pháp tìm kho báu chính xác ông cũng chẳng định giấu giếm. Trừ khi, ngay từ đầu ông định để của gia tộc Archibald tìm thấy kho báu thông qua nhật ký của .
Thu Thủy nhớ bức di thư mà nhận đó. Chính vì bức di thư đó nên mới đoán trong kho báu lẽ vàng. Vì , tác dụng chính xác nhất của việc Archibald để nhật ký thật và giả là để ngăn kẻ phản bội hại c.h.ế.t lấy nhật ký, mà là mượn nhật ký để che giấu bức di thư .
Điểm mấu chốt thực sự là, dù nhật ký, chìa khóa và bức tranh, thì cuối cùng thứ tìm cũng chỉ là những kho báu bề nổi mà ông để . Còn kho báu thực sự mà Archibald cất giấu chính là vàng . Thứ thể giúp ông giấu vàng lúc bấy giờ chỉ của Nhân Vương Phủ.
Archibald đúng là con cáo già. Để một thật một giả hai cuốn nhật ký là để đề phòng kẻ phản bội vạn nhất tìm thấy cả hai cuốn. Khi cả hai cuốn nhật ký đều chỉ về cùng một địa điểm giấu kho báu, kẻ phản bội đó sẽ xóa bỏ nghi ngờ trong lòng. Cuối cùng khi nhận di thư cũng sẽ thấy gì bất . Dù thì lụa là và thời điểm đó đối với đất nước của Archibald mà , đó là những thứ còn quý hơn cả vàng, thực sự là kho báu vô giá.
Nào ngờ, thứ thực sự mà Archibald để cho hậu duệ của là vàng. Tuy nhiên, lấy vàng cũng chuyện đơn giản. Nếu đủ thông minh, hoặc hiểu rõ về Archibald, thì căn bản thể nội dung mà ông họ từ những món đồ để .
Hiện tại, vì tuyết nhỏ nhiều nên nhóm Thu Thủy mới thể bao máy bay về nước. Thu Thủy cũng tranh thủ lúc của gia tộc Archibald còn đang khai quật kho báu để lập tức về nước. Dù đồ cũng đưa cho đối phương , còn đối phương đào thứ gì thì chẳng liên quan gì đến nữa.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Kinh Đô, nơi cũng đang tuyết rơi. Tuy nhiên tuyết rơi khá nhỏ, hơn nữa vì sân bay luôn dọn dẹp nên trông hơn nhiều so với sân bay bên Mỹ.
“Cuối cùng cũng về . Quả nhiên vẫn là Hoa Quốc của chúng thoải mái nhất.” Thu Thủy xuống máy bay, vươn vai một cái thật dài.
Sau đó với Hạ Nhiên và những phía : “Dù dạo cũng giải đấu gì, cứ đến chỗ ở vài ngày hãy về Ma Đô nhé?”
“Tất nhiên , đang nhớ món vịt của Phúc bá đây.” Lương T.ử Đào l.i.ế.m môi, nhắc đến vịt là nước miếng như chảy đến nơi.
“Anh chú ý hình tượng chút .” Bạch Tĩnh lườm một cái.
Lương T.ử Đào ngượng ngùng : “Thật sự hết cách mà, vịt Phúc bá làm quá ngon. Đó là món vịt ngon nhất từng ăn đấy.”
Bạch Nhan phụ họa: “Chị, chuyện em thể chứng minh. Vịt Phúc bá làm thật sự đặc biệt ngon.”
“Có quá lời như ?” Bạch Tĩnh cũng từng ăn qua nhiều loại vịt , nhưng cô cảm thấy dù vịt , đắt đến thì hương vị cũng chỉ sàn sàn như thôi. Cô luôn cảm thấy lời của Lương T.ử Đào và Bạch Nhan chút phóng đại.
“Chẳng phóng đại chút nào . Chị Bạch Tĩnh, vịt của Phúc bá chỉ khi Thu ở nhà thì Phúc bá mới làm thôi. Chị mà ăn thì đúng là hối tiếc cả đời.” Bạch Nhan ăn một xong là cứ nhớ mãi quên món vịt của Phúc bá.
Thu Thủy với Bạch Tĩnh: “Nếu cô tin thì thể đến chỗ ở vài ngày.”
Dù nhà cũng nhiều phòng, thêm vài trăm nữa vẫn ở . Hơn nữa, quan hệ giữa Lương T.ử Đào và Bạch Tĩnh rõ ràng tiến thêm một bước. Tuy hỏi hai họ thì họ cứ úp úp mở mở chịu , nhưng ai cũng là họ đang hẹn hò. Vì , mời Bạch Tĩnh đến Nhân Vương Phủ, Thu Thủy cũng thấy chẳng gì to tát.
Bạch Tĩnh hào phóng đáp: “Vậy khách sáo . Tiện thể cũng việc cần giải quyết ở Kinh Đô.”
Thế là cả nhóm theo Thu Thủy từ sân bay về Nhân Vương Phủ. Phúc bá Thu Thủy sắp về nên đợi sẵn ở cửa để đón. Thu Thủy xuống xe, thấy Phúc bá mặc áo bông ở cổng lớn thì chút xót xa.
“Phúc bá, cháu bảo là cần đón mà? Trời lạnh thế còn đang tuyết, vạn nhất cảm lạnh thì ? Xương cốt của bác lúc đó sẽ khó chịu lắm đấy.”
“Không , xương cốt lão già vẫn còn lắm.” Phúc bá nắm lấy hai tay Thu Thủy, vui mừng : “Bác chỉ thấy thiếu gia đầu tiên thôi. Thiếu gia xem , nước ngoài một tháng mà gầy nhiều thế . Là do ăn uống bên đó hợp khẩu vị ?”
“Không , cháu ăn lắm, gầy ạ.” Thu Thủy già thực là vì quá nhớ nhung nên mới thấy gầy . Dù cũng một kiểu gầy gọi là “ nhà thấy bạn gầy”.
Phúc bá : “Bác thấy thiếu gia chính là gầy . Chắc chắn là ăn ngon. Bác làm món vịt thiếu gia thích nhất đấy. Lần làm hẳn bảy con. Thiếu gia và các bạn của cứ ăn thoải mái.”
Trước đó vì Thu Thủy ở Mỹ nên Phúc bá luôn lo lắng. Dù bên Mỹ cũng liên tiếp hai trận bão tuyết, đó nhiều nơi còn xảy tuyết tai. Phúc bá cứ lo ở Mikael cũng xảy tuyết tai nhóm Thu Thủy sẽ kẹt ở đó. Giờ Thu Thủy về , Phúc bá cũng yên tâm.
“Thật Phúc bá? Bác chắc chắn là bảy con chứ?” Lương T.ử Đào thấy bảy con vịt là mắt sáng rực lên, độ sáng tăng thêm hẳn mười bậc.
“ .” Phúc bá hì hì : “Bảy con, bác đặc biệt chọn loại vịt một năm tuổi. Thịt chắc và đầy đặn. Vì vận động nhiều nên da cũng giòn hơn .”
“Trời ơi, xong , nước miếng chảy . Còn chờ gì nữa chứ. Thu Thủy, mau, chúng ăn vịt thôi. Nếu lát nữa nguội mất là phí hoài con vịt ngon của Phúc bá đấy.”
“Tiểu Tĩnh, chúng thôi.” Lương T.ử Đào chẳng khách sáo chút nào, nắm lấy tay Bạch Tĩnh rảo bước nhanh trong Nhân Vương Phủ.
“Anh Tào, đợi bọn em với.” Bạch Nhan và những khác cũng nhanh chóng chạy theo phía . Ngay cả Quách Nhược Hi đang đẩy xe cho An Mộng Kỳ cũng bước thoăn thoắt.
“Mấy cái gã , đúng là vịt là quên luôn hai chúng .” Thu Thủy bất lực lắc đầu, đó với Lâu Vũ Thần bên cạnh: “Lâu Vũ Thần, , chúng mau thôi. Lát nữa đùi vịt còn phần của em .”
“Được, chúng chạy thôi.” Lâu Vũ Thần nắm lấy tay Thu Thủy, sải đôi chân dài nhanh chóng chạy trong Nhân Vương Phủ.
Phúc bá dáng vẻ chạy nhảy của họ, những nếp nhăn mặt đều lộ rõ vẻ vui sướng.
Bảy con vịt , nhóm Thu Thủy chắc chắn là ăn hết. Họ tổng cộng cũng chỉ ăn hết ba con, bốn con còn dành cho những vệ sĩ vất vả theo họ sang Mỹ. Phải là khi về môi trường quen thuộc, ngay cả các vệ sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm. Hơn nữa, đối với đồ ăn ở Nhân Vương Phủ, các vệ sĩ càng hài lòng hơn. Cơ bản là nhóm Thu Thủy ăn gì thì họ ăn nấy, sự khác biệt lớn lắm.
Sau khi ăn no uống say, trời cũng tối. Hạ Nhiên và Phương Tuấn đưa Hạ Thiên Thiên đang buồn ngủ đến mức mở nổi mắt rời . Những khác cũng lượt về phòng , tắm, đ.á.n.h cờ.
Thu Thủy gọi Phúc bá phòng , hỏi xem Nhân Vương Phủ tầng hầm mật thất gì .
“Tầng hầm thì , nhưng mật thất thì đúng là một căn. Ngay trong căn phòng thiếu gia đang ở đây.”
“Căn phòng cháu đang ở?” Thu Thủy kinh ngạc hỏi: “Ở ạ?” Cậu cũng chỉ hỏi thử thôi, ngờ mật thất thật.
“Ở đây.” Phúc bá tới kệ sách lớn bày đầy sách trong phòng Thu Thủy. Sau đó, ông đưa tay lấy xuống một phần sách trông vẻ lịch sử ở giữa. Ngay đó, ông nhẹ nhàng đẩy một tấm vách ngăn những cuốn sách, lộ một lỗ khóa. “Mật thất ngay bức tường . mở cửa mật thất thì cần chìa khóa. Mà chìa khóa thì chỉ lão gia mới .”
Phúc bá dù ở Nhân Vương Phủ mấy chục năm, cũng là theo chân lão gia t.ử từ nhỏ, nhưng một thứ quan trọng ông vẫn tư cách quản lý. Vì , ông cũng chỉ mật thất chứ chìa khóa.
Thu Thủy hỏi: “Vậy Phúc bá trong mật thất thứ gì ạ?”
Phúc bá lắc đầu: “Bác , bác bao giờ trong. Mật thất chỉ một lão gia mới thôi.”
“Vậy ạ, . Vậy Phúc bá cứ về nghỉ ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-310-cha-me-ruot.html.]
Sau khi tiễn Phúc bá , Thu Thủy lập tức kệ sách nghiên cứu. Cậu xoa cằm cái lỗ khóa . “Sao cái cần chìa khóa mới mở nhỉ? Mật thất chẳng lẽ cơ quan gì đó để mở ? Cái chẳng giống trong phim truyền hình gì cả!”
Thật là phiền não. Không chìa khóa thì căn bản thể mở mật thất . Mà mở mật thất thì làm vàng của Archibald giấu ở trong . Xem tìm lão gia t.ử .
Thu Thủy lập tức gọi Hệ thống ba ba. “Lão gia t.ử kết thúc bế quan ? Đã qua một tháng đấy.”
“Sắp , sắp .” Hệ thống giải thích thế nào, chỉ đành gượng gạo: “Sẽ nhanh thôi mà.” Thật Hệ thống cũng tìm phu nhân lắm chứ, hiềm nỗi phu nhân ở đây. Vì nó cũng chỉ thể tạm thời lấp l.i.ế.m với Thu Thủy.
Nghe thấy câu trả lời , Thu Thủy khỏi thất vọng. Cậu đành xếp những cuốn sách mà Phúc bá lấy xuống về chỗ cũ. Dù thì chỉ cần vàng của Archibald thực sự ở trong mật thất thì vàng đó cũng chẳng chạy . Thu Thủy cũng vội nữa.
Phía Thu Thủy khi về nhà thì ăn ngon, uống , ngủ cũng ngon. Còn Mosidun bên Mỹ thì như . Tuyết nhỏ một chút, Mosidun lập tức dẫn tìm kho báu. Vất vả lắm cuối cùng mới xác định vị trí kho báu, liền cho đào ngay lập tức. Sau đó, họ đào trúng một cánh cửa, một cánh cửa đá. Mà cửa đá thì cơ quan, cần chìa khóa mới mở .
Mosidun lập tức dùng chiếc chìa khóa lấy từ tay Thu Thủy để mở cánh cửa đá đó. Sau đó, họ thấy một lối cầu thang đá phía cửa. Đi xuống theo cầu thang đá, họ đến một căn hầm xây bằng đá rộng một trăm mét vuông. Tìm thấy hơn hai mươi chiếc rương gỗ lớn đặt trong hầm.
Khi Mosidun và những khác ôm lấy niềm vui sướng tột độ để mở những chiếc rương lớn đó , nụ của tất cả đều cứng đờ .
“Những thứ là cái gì, là cái gì hả?” Mosidun những thứ gọi là “kho báu” mắt mà tức đến xanh cả mắt. “Mấy thứ lụa là rách nát, thối , cần những thứ làm gì chứ.”
“Thứ cần là vàng, là vàng cơ mà!”
Mosidun ngờ rằng bỏ cái giá lớn như , vất vả lắm mới tìm nơi giấu kho báu, kết quả chỉ tìm thấy những tấm lụa mục nát như rác rưởi vì oxy hóa, cùng với một loại thối căn bản còn hình dáng ban đầu do bảo quản .
Mấy lão già tóc bạc phơ trong gia tộc theo giám sát, khi thấy những thứ trong rương cũng tối sầm mặt mày, trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.
“Vàng , vàng mà tiên tổ để ?”
“Kẻ lừa đảo, Archibald đúng là một kẻ lừa đảo thiên hạ. Kho báu gì chứ, vàng gì chứ, là giả hết. Giả hết!”
Lúc đôi mắt Mosidun vằn lên những tia máu, giống như một con sói hung dữ lừa gạt, hận thể xé xác tất cả mắt. Hắn thể tin mưu tính lâu như , bỏ bao nhiêu công sức, thứ nhận là đống lụa oxy hóa và thối . Hắn cần những thứ để làm gì? Thứ cần là vàng, là vàng cơ mà!
Mosidun giận dữ đá mạnh chiếc rương gỗ. Những chiếc rương dùng để đựng hàng hóa đó thực chất liệu cũng chẳng , trải qua bốn trăm năm, tiếp xúc với khí nên trở nên cực kỳ giòn. Mosidun cứ một phát đá là một chiếc rương gỗ hỏng.
“Đào cho , chỗ gì đào thì đào hết lên cho . Ta tin Archibald để cho chúng là đống rác rưởi .” Mosidun lệnh cho thuộc hạ, dáng vẻ như đào vàng thì thôi.
Tiếc là cây cối xung quanh chặt hết, những chỗ thể đào cũng đào qua một lượt , vẫn chẳng thấy bóng dáng một mẩu vàng nào.
Vì cái gọi là kho báu , gia tộc Archibald chỉ trả 1000 tỷ đô la Mỹ cho Thu Thủy, mà còn tặng kèm một lượng lớn cổ vật vô giá. Vốn dĩ chịu đòn giáng nặng nề vì tổn thất hơn 300 tỷ, giờ gia tộc Archibald mất thêm một lượng lớn cổ vật Hoa Quốc mà họ thu thập suốt mấy trăm năm mới . Cộng thêm cả tiền mua trang trại nữa, họ lỗ nặng . Lỗ đến mức chảy cả máu. Ngay cả Mosidun cũng chịu nổi cú sốc , tức đến mức phun một ngụm m.á.u lớn.
Còn những trong gia tộc Archibald vốn dĩ sẵn sàng theo Mosidun là vì kho báu. Giờ đây, khi cái gọi là kho báu chỉ là đống lụa mục và thối từ hơn bốn trăm năm , căn bản vàng bạc gì cả, những đó đương nhiên là phản . Mosidun vốn dĩ lên ngôi chính đáng, giờ đây những mang lợi ích cho gia tộc Archibald mà còn khiến gia tộc chịu tổn thất nghiêm trọng. Những đó lập tức phản Mosidun, kéo xuống khỏi vị trí gia chủ, đó bắt đầu đòi bầu gia chủ mới.
Để giành vị trí gia chủ, những trong gia tộc Archibald chia thành mấy phe phái, bắt đầu cuộc nội chiến. Hiện tại gia tộc Archibald căn bản chẳng ai thèm để ý đến Thu Thủy – kẻ mang cho họ tổn thất nặng nề như nữa. Từng một đều đang bận rộn tranh giành vị trí gia chủ Archibald .
Khi Thu Thủy tin từ Hệ thống, cũng nên đồng tình nên hả hê nữa. Thu Thủy đột nhiên nhớ đến Khắc Lỗ Đức, liền hỏi Hệ thống: “Vậy còn Khắc Lỗ Đức thì ? Dù ông cũng là cựu gia chủ, chẳng lẽ ông nghĩ đến việc giành vị trí gia chủ Archibald ?”
Hệ thống : “Khắc Lỗ Đức trúng phong , là do Mosidun tay đấy. Mosidun còn làm cho đám em trai em gái của tàn phế hết cả. Thế nên cả nhà họ giờ đều mất khả năng cạnh tranh . Gia tộc Archibald bây giờ đang loạn cào cào lên.”
“Loạn là . Họ mà loạn thì sẽ ai tìm rắc rối cho nữa. mà tên Mosidun đó cũng thật là nhẫn tâm, ngay cả cha mà cũng dám tay nặng như .” Thu Thủy thật sự ngờ Mosidun ác đến thế.
Thu Thủy đang giường tán gẫu với Hệ thống thì đột nhiên tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Thu Thủy, tiện để ?” Bên ngoài cửa vang lên giọng của Lâu Vũ Thần.
Thu Thủy bò dậy khỏi giường mở cửa. “Có chuyện gì ?” Thu Thủy hỏi Lâu Vũ Thần.
“Có chuyện , em xem cái .” Lâu Vũ Thần đưa điện thoại cho Thu Thủy.
Thu Thủy cầm điện thoại của qua, lập tức sững sờ. Trên điện thoại của Lâu Vũ Thần đang phát một đoạn video livestream. Trong video là một cặp vợ chồng trung niên da dẻ đen nhẻm, mặc quần áo cũ nát, đang trả lời phỏng vấn của phóng viên ống kính.
Chỉ thấy cặp vợ chồng trung niên đó gào ống kính: “Con trai lớn của chúng thực sự là Thu Thủy đó, đúng , chính là cái Thu Thủy đ.á.n.h cờ thắng nước Anh Đào .”
Phóng viên hỏi: “ theo điều tra của chúng , Thu Thủy cha nuôi nhận nuôi từ cô nhi viện. Nếu hai là con trai , xin hỏi tại xuất hiện ở cô nhi viện?”
Người phụ nữ trung niên lau nước mắt : “Năm nó bảy tuổi cẩn thận lạc mất. Tôi và ba nó tìm nó lâu mà thấy. Suốt mười sáu năm qua, và ba nó bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm nó. Không ngờ mấy hôm thấy nó tivi.”
Phóng viên: “Làm hai thể chắc chắn chính là đứa con lạc của ?”
Người phụ nữ trung niên: “Nó và ba nó hồi trẻ trông giống hệt . , nó và em trai nó cũng giống . Tôi cho các xem ảnh của chồng và con trai thứ hai của . Mau, ba nó ơi, ông lấy ảnh đây.”
Người đàn ông trung niên lập tức lấy từ trong túi đen ba tấm ảnh. Trong đó một tấm ảnh đen trắng, trong ảnh chính là đàn ông trung niên lúc còn trẻ. Người đàn ông đó giống Thu Thủy đến bảy tám phần. Hai tấm ảnh còn là ảnh màu thời hiện đại, trong ảnh là cùng một trai trẻ. Chàng trai đó chính là con trai thứ hai của cặp vợ chồng trung niên. Chàng trai cũng giống Thu Thủy đến năm sáu phần.
Phóng viên xem kỹ ảnh xong liền gật đầu: “Ừm, đúng là khá giống. đời giống nhiều lắm, nếu chỉ dựa ngoại hình thì hai cũng thể chắc chắn Thu Thủy là con trai !”
“Chúng cũng chỉ dựa thế thì chắc chắn thể nó là con trai . Vì chúng mới nhờ các nhà báo giúp đỡ. Có thể giúp chúng tìm thấy nó , chúng làm giám định huyết thống với nó. Chúng thực sự tìm con trai , chúng tìm suốt mười sáu năm !”
Cặp vợ chồng trung niên lóc t.h.ả.m thiết, cảm động. Khiến cảm thấy cặp vợ chồng quá đáng thương, càng cảm thấy họ chắc chắn yêu đứa con trai lớn đó.
Tuy nhiên, khi Thu Thủy thấy cảnh , trong mắt lóe lên tia hàn quang. Áp suất lập tức hạ xuống mức đóng băng.
Hệ thống càng tức nổ đom đóm mắt. “Cái thứ gì chứ, hai cái đống rác rưởi đó mà cũng dám tự xưng là cha của ký chủ nhi tạp ngươi ? Họ lấy cái mặt dày thế?”
“Năm đó nếu ký chủ nhi tạp ngươi trốn thoát thì chắc họ đ.á.n.h c.h.ế.t . Sao họ còn mặt mũi chạy đến đòi làm giám định huyết thống với ngươi chứ. Còn tìm cả phóng viên, lên cả livestream nữa?”
“Ký chủ nhi tạp, họ đang ép ngươi lộ diện đấy. Ngươi nhất định đừng mắc mưu, đừng để ý đến họ.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Về những chuyện đây của Thu Thủy, Hệ thống đều rõ. Dù từ lúc trói định với Thu Thủy, chuyện từ lúc sinh đến giờ nó đều nắm rõ như lòng bàn tay. Chính vì rõ nên Hệ thống mới phẫn nộ với cặp vợ chồng đó đến .
Lâu Vũ Thần thấy lớp băng giá trong mắt Thu Thủy, cảm nhận áp suất thấp . “Thu Thủy...” Lâu Vũ Thần ngập ngừng định gì đó.
Thu Thủy hừ lạnh một tiếng, : “Xem kẻ bày mưu tính kế cho họ, chuyên môn nhắm đây mà. Tôi cũng xem xem kẻ nào dũng khí lớn đến .”
Thu Thủy thực nghĩ rằng cả đời lẽ sẽ bao giờ gặp cặp vợ chồng đó nữa. Không ngờ họ một nữa chủ động xuất hiện mặt .
Hừ, giám định huyết thống ? Nằm mơ .