Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 282: Thật Sự Là Ngoài Ý Muốn "Hệ Thống..."
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:59:50
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng gào thét như sói tru của Thu Thủy vang vọng khắp căn phòng. May mà phòng suite của khách sạn chia riêng biệt, Thu Thủy ở một phòng, Lâu Vũ Thần ở một phòng, cộng thêm khả năng cách âm cực nên tiếng gào của lọt ngoài.
Tiếng hét lớn như mà vẫn nhận phản hồi từ hệ thống. Thu Thủy gọi thêm mấy tiếng nữa, vẫn im lặng tiếng. Lần Thu Thủy thực sự nổi hỏa, định bụng xông gian để tính sổ với tiểu hệ thống.
Thế nhưng, Thu Thủy phát hiện thể gian hệ thống nữa. Trước đây, chỉ cần niệm thầm trong đầu là ngay, nhưng giờ đây dù làm cách nào cũng vô dụng. Rõ ràng là tiểu hệ thống chặn .
Cái tên nhóc đó chắc chắn tống khứ cuốn bí kíp là thứ gì nên mới vội vàng lừa khỏi gian như . Nghĩ cảnh hệ thống lóc t.h.ả.m thiết lúc nãy, Thu Thủy cảm thấy mắc bẫy . Nó tuyệt đối là cố ý!
"Đáng ghét!" Thu Thủy hậm hực ném cuốn bí kíp lên giường. vì dùng lực quá mạnh, cuốn bí kíp tự động lật mở .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thu Thủy lập tức ngửa mặt lên trời, xong , cái "bí kíp tu luyện" đúng là lấy mạng mà. Cái thứ mà là do Chủ Hệ Thống đích biên soạn ? Cái gì mà Giáng Long Phục Hổ Thập Bát Thức, chẳng chính là phiên bản hiện đại của Xuân Cung Đồ đó ?
Và điều đáng c.h.ế.t nhất là, nhân vật trong hình chính là và Lâu Vũ Thần! , chính là và Lâu Vũ Thần. Lúc cuốn bí kíp mở , nó phát một luồng sáng mà chỉ Thu Thủy mới thấy . Cái đầu tiên thấy nhân vật bên trong mặt, nhưng chẳng hiểu chớp mắt một cái, bên trong biến thành và Lâu Vũ Thần .
Cuối cùng cũng hiểu tại hệ thống bắt và Lâu Vũ Thần cùng mở cuốn bí kíp . Hóa cái thứ còn "nhận chủ", trực tiếp biến nhân vật bên trong thành hai họ.
Thu Thủy hít một thật sâu, giả vờ vô tình liếc cuốn bí kíp giường một cái, đó nhịn mà rên rỉ: "Thôi xong , Lâu Vũ Thần chắc chắn sẽ hiểu lầm, nghĩ rằng em cố tình thuê vẽ mang sang cho xem."
"C.h.ế.t mất thôi, em hạng như chứ!" Thu Thủy vò đầu bứt tai, nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc của Lâu Vũ Thần lúc nãy, chỉ tìm cái quan tài nào đó chui cho xong. Thật sự là quá hổ, quá mất mặt.
Không , Thu Thủy, mày bình tĩnh . Lâu Vũ Thần giờ là bạn trai mày , xem mấy cái hình thì làm ! Không đúng, hình cũng vẽ. Cậu chột cái gì chứ?
Vả , đều là đàn ông, thứ Lâu Vũ Thần cũng . Được , cơ bụng với chân dài thì bằng thật. trong bí kíp đó cũng vẽ lên mà, đều bình đẳng, cũng chịu thiệt thòi ! Hơn nữa, trong hình hai vẫn còn quấn khăn tắm mà, cũng đến nỗi quá đáng lắm.
", hình quá đáng, vả cũng em vẽ. Em giải thích với Lâu Vũ Thần đó là hiểu lầm, chắc sẽ tin thôi nhỉ?" Vừa xong, Thu Thủy xìu xuống. Chuyện mà đổi là Lâu Vũ Thần, cũng chẳng tin nổi!
Tất cả là tại cái tiểu hệ thống , nếu nó sớm cho bí kíp là loại gì thì chẳng mang . Giờ thì , đối mặt với Lâu Vũ Thần thế nào đây?
Ở bên , khi Lâu Vũ Thần định thần thì Thu Thủy biến mất tăm. Anh nhớ những hình ảnh trong cuốn sổ lúc nãy, gương mặt chút biến đổi nhưng vành tai đỏ ửng như lửa đốt. Điều làm nhớ đến một bức tranh truyện tranh đây. Hồi đó, một đồng nghiệp của Âu Dương Tự thích vẽ tranh đồng nhân về và Thu Thủy. những bức tranh đó vẽ duy mỹ, dù chút ngại ngùng nhưng vẫn chấp nhận . Còn cái gọi là "bí kíp" mà Thu Thủy mang tới thì quá lửa .
Trong thế giới tiểu thuyết , những cảnh cổ là phép xuất hiện. Vậy mà cuốn bí kíp đó quá đáng đến mức chỉ để và Thu Thủy quấn một chiếc khăn tắm ngắn ngủn. Đây là loại hình ảnh mà dù độc giả trả phí cũng xem!
Trước đây Thu Thủy từng đầu tư một tòa soạn truyện tranh, còn tuyển cả đồng nghiệp vẽ tranh làm. Vậy nên, Thu Thủy tuyển là để vẽ mấy thứ ? Lúc nãy tuy chỉ lướt qua hai giây nhưng Lâu Vũ Thần ghi nhớ bức hình cực kỳ rõ nét. Trong hình, nốt ruồi ở thắt lưng cũng vẽ chi tiết. Mà chuyện nốt ruồi ở thắt lưng, ngoài Thu Thủy thì chỉ Lương T.ử Đào . Lương T.ử Đào tuy quậy phá nhưng tuyệt đối sẽ để vẽ loại hình đó cho Thu Thủy.
Vậy nên, đáp án chỉ một: Là Thu Thủy bảo vẽ. Hoặc cũng thể là chính Thu Thủy vẽ. Bởi vì khi sang Mỹ, Lâu Vũ Thần từng thấy Thu Thủy cầm bút lông vẽ tranh sơn thủy. Anh rành về hội họa nhưng cảm thấy Thu Thủy vẽ . Để vẽ những bức hình như thực cũng khó. Hơn nữa với tính cách của Thu Thủy, sẽ để khác vẽ hình nhạy cảm của hai họ , nên đáp án cuối cùng chắc chắn là Thu Thủy tự vẽ.
Nếu Thu Thủy mà suy nghĩ của Lâu Vũ Thần, chắc chắn sẽ ngửa mặt lên trời kêu oan. tiếc là ở đây, nên Lâu Vũ Thần thực sự tin rằng đó là tác phẩm của . Hóa , bạn trai nhỏ của một sở thích nho nhỏ là vẽ loại tranh ?
Lâu Vũ Thần nhớ dáng vẻ thần thần bí bí, đầy phấn khích của Thu Thủy khi mang bí kíp đến tìm , nhịn mà bật lắc đầu. Anh nhớ lúc nãy Thu Thủy dường như bỏ chạy trối c.h.ế.t. Anh cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Thu Thủy.
Thu Thủy đang vò đầu bứt tai tìm cách giải thích với Lâu Vũ Thần thì điện thoại rung lên. Cậu thấy tin nhắn của Lâu Vũ Thần, mở xem, cả khuôn mặt Thu Thủy đỏ bừng.
Lâu Vũ Thần: "Em đang ám chỉ ?"
Thu Thủy ôm mặt, quả nhiên hiểu lầm . Không , thể để hiểu lầm tiếp diễn, ngón tay Thu Thủy lập tức bay múa bàn phím.
Thu Thủy: "Đây là một sự hiểu lầm, em em cũng bên trong nội dung , tin ? Đó là đồ tặng em, em cứ ngỡ là bí kíp song tu cường kiện thể gì đó nên mới tìm . Không ngờ là thứ , em cũng là hại mà."
Thu Thủy tất nhiên thể đó là bí kíp tu tiên, nên đành gượng ép đổi thành bí kíp cường kiện thể.
Lâu Vũ Thần: "Song tu?"
Thu Thủy: " , chính là song tu."
Thu Thủy gửi tin nhắn xong thì đột nhiên rùng một cái. Không đúng, song tu chẳng là... Lúc Thu Thủy mới phản ứng ý nghĩa của từ "song tu". Ở trong gian hệ thống lừa cho mụ mị đầu óc, cứ đơn thuần nghĩ song tu là hai cùng tu luyện. giờ mới nhớ , cái gọi là song tu chỉ đơn giản là cùng tu luyện. Đặc biệt là chữ "bí kíp song tu" còn bốn chữ "cường kiện thể" to đùng. Điều càng khiến liên tưởng sâu xa hơn.
Không, giải thích thế chẳng càng tô càng đen ? Không , thu hồi tin nhắn ngay. Thu Thủy cúi đầu định thu hồi thì tin nhắn của Lâu Vũ Thần tới.
Lâu Vũ Thần: "Anh hiểu ."
Thu Thủy đầy dấu hỏi chấm trong đầu. Hiểu ? Anh hiểu cái gì? Là hiểu đó là một sự hiểu lầm ? Vậy là Lâu Vũ Thần tin vô tội ? Thu Thủy đang thắc mắc, đợi một lúc thấy nhắn , định gửi tin hỏi xem thì đột nhiên tiếng gõ cửa.
Thu Thủy mở cửa, Lâu Vũ Thần đang bên ngoài, ánh mắt thâm trầm . Đối diện với Lâu Vũ Thần, Thu Thủy bỗng thấy chột , lùi hai bước, miệng lưỡi cũng trở nên lắp bắp: "Anh... tới đây?"
Ánh mắt Lâu Vũ Thần lóe lên tia : "Tới để thảo luận chuyện song tu với em."
"Hả?" Thu Thủy ngây .
Lâu Vũ Thần nhân lúc đang thẫn thờ liền bước thẳng phòng, đóng cửa , ngăn cách tầm mắt của đám bảo vệ bên ngoài. Bình thường Lâu Vũ Thần phòng Thu Thủy chẳng thấy , nhưng lúc thấy căng thẳng lạ thường. Đây là đầu tiên Thu Thủy gặp Lâu Vũ Thần đến thế.
Nhìn vóc dáng cao lớn của Lâu Vũ Thần, Thu Thủy bỗng cảm thấy một áp lực vô hình ập đến. Tim đập nhanh liên hồi, thậm chí dám thẳng mặt . Tới tìm song tu? Chắc chắn là nhầm , đúng ?
"Cái đó..." Thu Thủy nuốt nước bọt, định mở miệng gì đó.
Thế nhưng Lâu Vũ Thần đột nhiên liếc thấy cuốn bí kíp quen thuộc giường, liền bước thẳng tới. Thu Thủy thấy về phía giường, ánh mắt cũng lập tức dán chặt cuốn bí kíp đang chơ vơ ở đó.
"Đợi !" Thu Thủy giật , lập tức ba bước gộp làm một, lao thẳng về phía chiếc giường lớn. Cuốn bí kíp đó tuyệt đối rơi tay Lâu Vũ Thần, đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Thu Thủy lúc .
Thế nhưng, đôi khi xui xẻo thì uống nước cũng giắt răng. Dưới chân Thu Thủy là t.h.ả.m trải sàn, lúc nãy xuống giường chỉ tất chứ giày, tốc độ nhanh nên khi lao tới, chân trượt một cái.
"A..." Trong khoảnh khắc mất thăng bằng, Thu Thủy phản xạ tự nhiên đưa tay định vồ lấy thứ gì đó để bám .
Lâu Vũ Thần thấy động động tĩnh liền , vặn thấy Thu Thủy đang lao tới trong tư thế mất đà. Anh lập tức sải bước dài về phía Thu Thủy, đưa hai tay định đỡ lấy . Kết quả là đôi tay đưa của trượt mất tay Thu Thủy, còn đôi tay của Thu Thủy thì trực tiếp tóm chặt lấy... cái quần đôi chân dài đang sải bước của . Nói chính xác hơn là tóm lấy phần ống quần.
Một tiếng "xoẹt" vang lên, chiếc quần của Lâu Vũ Thần chịu nổi sức kéo từ trọng lượng của Thu Thủy, bắt đầu rách toạc từ phần đùi. Thu Thủy nhờ bám quần mà giảm đà, cộng thêm sàn lớp t.h.ả.m lông cừu dày dặn nên khi ngã xuống, dù mặt đập xuống sàn cũng thấy đau mấy. Chỉ là răng vô tình va môi, làm môi c.ắ.n rách chảy máu.
Thế nhưng, Thu Thủy lúc chẳng còn tâm trí mà để ý đến vết thương môi nữa, bởi vì đang bàng hoàng miếng vải trong tay , và đôi chân trắng trẻo chỉ lưa thưa vài sợi lông của Lâu Vũ Thần. Cậu... lột quần của Lâu Vũ Thần ?
Thời gian như ngừng trôi trong giây lát. Lâu Vũ Thần cũng ngờ t.a.i n.ạ.n xảy . Chiếc quần đang mặc là hàng đấu giá từ buổi trình diễn của thương hiệu Long Tú, chất liệu dù là loại nhất, may thủ công tinh xảo nhưng cũng chịu nổi sức nặng hơn năm mươi cân của Thu Thủy. Vậy nên, chiếc quần x.é to.ạc từ đùi trở xuống, một mảng vải lớn Thu Thủy giật phăng, để lộ nguyên một bên chân của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-282-that-su-la-ngoai-y-muon-he-thong.html.]
Cảnh tượng xảy quá đột ngột khiến chính Lâu Vũ Thần cũng kịp phản ứng. Tuy nhiên, khi thấy Thu Thủy ngã sấp mặt xuống sàn, lập tức hốt hoảng cúi xuống đỡ : "Thu Thủy, em chứ?"
Thu Thủy định thần , liền vùi mặt sâu t.h.ả.m lông cừu. Không còn mặt mũi nào nữa .
"Ngã đau ? Để xem nào." Lâu Vũ Thần thấy lên tiếng, mặt vẫn úp xuống đất, cứ ngỡ đau. Anh xốc nách Thu Thủy, dứt khoát đỡ dậy.
Thu Thủy còn kịp phản ứng Lâu Vũ Thần nhấc bổng khỏi sàn. Cậu nắm chặt miếng vải trong tay, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt . Không , còn mặt mũi nào đối diện với Lâu Vũ Thần nữa. Cứ coi như "về chầu trời" cú ngã . Thật sự là quá hổ, quá mất mặt mà.
Lâu Vũ Thần cứ ngỡ Thu Thủy ngã đau đến ngất , nhưng kỹ thì thấy mặt vết thương nào, chỉ đôi môi c.ắ.n rách đang rỉ máu. Nhìn hàng lông mi đang run rẩy của Thu Thủy, lập tức hiểu điều gì đó. Lâu Vũ Thần nhịn mà bật khẽ một tiếng.
Tiếng khẽ lọt tai Thu Thủy chẳng khác nào hàng ngàn mũi d.a.o đ.â.m ngực. Cậu nhắm mắt, tựa lòng Lâu Vũ Thần, dứt khoát buông xuôi: "Anh thì cứ to lên, cần nhịn khổ sở thế ."
Sao lúc nãy ngã cho ngất xỉu luôn chứ. Cậu thà ngất còn hơn đối mặt với tình cảnh trớ trêu . Mất mặt quá mất.
Lâu Vũ Thần lớn như Thu Thủy , mà chỉ lấy miếng vải từ tay ném xuống sàn, đó bế bổng lên theo kiểu công chúa. Thu Thủy giật , phản xạ tự nhiên mở choàng mắt , ôm chặt lấy cổ vì sợ ngã. Cậu ngơ ngác gương mặt đang như gió xuân của Lâu Vũ Thần, nhất thời ngẩn ngơ.
Mãi đến khi Lâu Vũ Thần nhẹ nhàng đặt xuống giường, Thu Thủy mới sực tỉnh: "Anh..."
Cậu định mở miệng thì thấy Lâu Vũ Thần liếc cuốn bí kíp ngay sát đầu . Thu Thủy cuống cuồng đưa tay chộp lấy cuốn bí kíp, nhét tọt xuống hông. Trước hành động chột như kẻ trộm của Thu Thủy, nụ môi Lâu Vũ Thần càng sâu hơn. Thu Thủy đến mức tự nhiên, ánh mắt bắt đầu lảng tránh, dám .
Lâu Vũ Thần rút một tờ giấy ăn từ hộp giấy bên cạnh, đưa tay lên lau vết m.á.u môi cho Thu Thủy.
"Để em tự làm." Thu Thủy ngượng ngùng giật lấy tờ giấy từ tay . Lúc nãy c.ắ.n rách môi, nếm thấy vị m.á.u tanh nồng. Thu Thủy lau quấy quá một hồi, kết quả là dùng lực quá mạnh làm vết thương vốn lớn rách thêm một chút.
"Suỵt..." Môi vốn là nơi cực kỳ nhạy cảm, rách thêm khiến Thu Thủy đau đến mức hít một khí lạnh.
Lâu Vũ Thần thấy Thu Thủy đau đến mức nước mắt sắp trào , lập tức dậy: "Để lấy hộp y tế."
"Đừng..." Hộp y tế để ở bên ngoài, Thu Thủy sợ Lâu Vũ Thần cứ thế mà sẽ bảo vệ thấy, nên phản ứng thái quá, trực tiếp bật dậy định kéo .
Thế nhưng ngờ, lúc Thu Thủy bật dậy dùng lực quá mạnh, trực tiếp ngã nhào từ giường xuống.
"Cẩn thận!" Lâu Vũ Thần định chộp lấy Thu Thủy, nhưng Thu Thủy một nữa tung "ma trảo", tóm lấy ống quần còn đang lành lặn của .
"Xoẹt" một tiếng, bên ống quần còn cũng Thu Thủy giật phăng một mảng vải. Lần Thu Thủy may mắn Lâu Vũ Thần giữ nên đầu đập xuống đất, nhưng chiếc quần của thì chính thức báo phế .
Toàn Thu Thủy cứng đờ. Thời gian một nữa ngừng trôi. Trời ơi, đất ơi, thần linh ơi! Cho c.h.ế.t cho . Giờ giả vờ ngất xỉu liệu kịp ? Không , vạn nhất Lâu Vũ Thần tưởng ngất thật hốt hoảng bế ngoài thì chẳng đám bảo vệ sẽ thấy hết đôi chân trắng trẻo của ? Thu Thủy ai thấy đôi chân của Lâu Vũ Thần cả, vả bộ dạng của lúc cũng dễ gây hiểu lầm lắm.
ngất thì ngại quá, ngại c.h.ế.t mất thôi. Cậu mà bảo đây là sơ suất, chắc Lâu Vũ Thần chẳng tin nổi nhỉ? Một là sơ suất, chứ hai thì giải thích thế nào cũng thấy vô lý! Thu Thủy trừng mắt đôi bàn tay đang cầm miếng vải quần của , cái tay mà "nhanh, chuẩn, hiểm" thế ?
Lâu Vũ Thần đỡ lên giường. Thu Thủy ngượng nghịu : "Cái đó... cái quần may chắc chắn lắm nhỉ. Chuyện em nhất định phản hồi với nhà thiết kế mới ." Thu Thủy tuyệt đối thừa nhận là của .
Lúc , cả hai ống quần của Lâu Vũ Thần đều Thu Thủy xé mất một mảng lớn, để lộ đôi chân dài trắng trẻo. May mà quần chỉ rách từ giữa đùi trở xuống, chứ nếu rách từ cao hơn nữa thì Thu Thủy dám tưởng tượng nổi cảnh tượng đó sẽ .
Lâu Vũ Thần miếng vải rách trong tay Thu Thủy, trong lòng chẳng hề bận tâm, ngược còn ân cần hỏi: "Sao vội vàng thế, thương chỗ nào ?"
"Không , ." Thu Thủy lắc đầu lia lịa. Cậu dời mắt khỏi đôi chân dài của Lâu Vũ Thần, ngượng ngùng : "Cái đó, em thực sự cố ý , xin nhé."
Lâu Vũ Thần khuôn mặt đang đỏ ửng của Thu Thủy, cảm thấy cực kỳ thú vị. Anh bất ngờ ghé sát mặt gần . Thu Thủy gương mặt tinh xảo đột ngột phóng đại mắt, sợ đến mức đờ . Trong đôi mắt đào hoa của Lâu Vũ Thần phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt của Thu Thủy. Anh dùng giọng trầm thấp, mang theo vài phần quyến rũ, với : "Nếu em xem thì cứ bảo một tiếng là , cần vất vả thế ."
Hơi thở ám phả má Thu Thủy, lập tức cảm thấy một luồng nhiệt từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Gương mặt "xoẹt" một cái đỏ rực như gấc chín, cái màu đỏ đó còn lan tận tai. Thu Thủy lúc chẳng khác nào một con tôm luộc.
"Anh... bậy bạ gì đó. Ai thèm xem chứ." Thu Thủy đẩy mạnh Lâu Vũ Thần : "Lúc nãy chỉ là ngoài ý thôi, là ngoài ý !"
Nhìn dáng vẻ cuống cuồng giải thích của Thu Thủy, Lâu Vũ Thần khẽ , lúc ngay cả trong mắt cũng tràn ngập ý , đến mức khuynh quốc khuynh thành.
"Cười cái gì mà , chẳng bảo lấy hộp y tế ? Còn mau phòng đồ đổi cái quần khác hãy . Môi em đau c.h.ế.t đây ." Thu Thủy hậm hực quát lớn, trông vẻ như đang thẹn quá hóa giận.
"Được, ngay." Lâu Vũ Thần thấy Thu Thủy ngượng đến cực điểm nên trêu nữa, mỉm phòng đồ thông với phòng ngủ để quần.
Thấy Lâu Vũ Thần phòng đồ, Thu Thủy mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lập tức vứt miếng vải rách , vỗ vỗ má , cảm thấy mặt nóng ran. Cái Lâu Vũ Thần , từ bao giờ mà mấy lời "thả thính" sến súa thế , quá đáng, thật là quá đáng. Tất cả là tại hai cái tay đáng c.h.ế.t , mà nhanh tay lẹ mắt thế cơ chứ. Thu Thủy nhịn lấy tay trái đ.á.n.h tay , tay đ.á.n.h tay trái.
Sau đó, nhớ tới cuốn bí kíp giường. Để đề phòng Lâu Vũ Thần thấy nữa, Thu Thủy lập tức cầm cuốn bí kíp lên, quanh quất tìm chỗ giấu. Thế nhưng , Thu Thủy thấy để cũng an . Cách nhất là mang nó gian hệ thống trả cho hệ thống. giờ hệ thống đang chặn , .
Trong lúc Thu Thủy đang cầm cuốn bí kíp lưỡng lự làm thì Lâu Vũ Thần quần xong . Thu Thủy thấy liền phản xạ tự nhiên giấu cuốn bí kíp xuống chăn.
Đồ trong phòng đồ bộ là quần áo của Thu Thủy. Chiều cao của Thu Thủy vốn thấp hơn Lâu Vũ Thần, vóc dáng cũng gầy hơn nên size quần áo nhỏ hơn hẳn một cỡ. Đã Lâu Vũ Thần đôi chân dài, nên khi mặc quần của Thu Thủy, một chiếc quần dài bỗng chốc biến thành quần chín tấc.
Thu Thủy Lâu Vũ Thần mặc quần dài của thành quần chín tấc, trong lòng khỏi ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Cái chân của cũng dài quá mất, qua đúng là kiểu " thắt lưng là chân".
Lâu Vũ Thần khẽ cử động đôi chân, cảm thấy chật chội, nhịn mà nhướng mày: "Quần nhỏ một chút, để về phòng cái khác mang hộp y tế sang bôi t.h.u.ố.c cho em."
"Được, mau ." Thu Thủy xua tay, chẳng thèm che giấu vẻ đuổi cho nhanh.
Lâu Vũ Thần nhịn , khẽ lắc đầu mở cửa rời khỏi phòng Thu Thủy. Đợi , Thu Thủy lập tức mang cuốn bí kíp khóa chặt ngăn bí mật của vali.
Rất nhanh đó, Lâu Vũ Thần quần áo chỉnh tề, mang theo hộp y tế . Vì Thu Thủy thương ở môi nên dùng t.h.u.ố.c nước, mà lấy một lọ nhỏ chứa bột ngọc trai, rắc một ít lên vết thương cho . Loại bột ngọc trai đó ngoài tác dụng cầm m.á.u giảm sưng còn thể kháng viêm. Vết rách môi Thu Thủy thực nghiêm trọng lắm, nhưng vì đang là mùa đông nên vết thương lâu lành. Vì , để tránh việc Thu Thủy uống nước chạm vết thương, Lâu Vũ Thần bảo mang lên một nắm ống hút.
Thu Thủy cảm thấy làm quá: "Không cần khoa trương thế chứ? Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà. Vả lát nữa em còn ăn trưa nữa."
"Bữa trưa thì uống cháo , bảo nấu cho em bát cháo thịt băm, thêm một bát canh cá diếc nữa, cho việc lành vết thương. Mấy thứ đó chỉ cần dùng ống hút là , chạm vết thương ." Lâu Vũ Thần vết rách nơi khóe môi Thu Thủy, trong lòng cảm thấy xót.
Thu Thủy chịu: "Thế thì quá đáng quá. Em thấy chẳng vấn đề gì cả, thật đấy. Em thể ăn cơm bình thường mà." Giữa mùa đông thế Thu Thủy chỉ ăn lẩu thôi, chẳng húp cháo chút nào.
Lâu Vũ Thần nhàn nhạt liếc Thu Thủy một cái: "Anh thấy, chúng thể tiếp tục thảo luận về cuốn bí kíp lúc nãy của em đấy."
Cơ mặt Thu Thủy cứng đờ, lập tức đổi giọng: "Ha ha, ý em là uống cháo với canh là nhất. Quyết định !"
Lâu Vũ Thần: "Không miễn cưỡng chứ?"
Thu Thủy: "Không hề miễn cưỡng chút nào, em cực kỳ tự nguyện!"