Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 278: Kỳ Ba
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:59:45
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe giá 20 triệu đô la Mỹ khá nhiều. Thu Thủy cũng chẳng thèm gần, chỉ từ xa qua kiểu dáng, giờ cũng chẳng buồn hỏi giá nữa mà trực tiếp chỉ tay xe. Anh nhân viên theo lập tức hiểu ý, ghi mẫu xe lên đơn. Hiện tại lên đơn ít nhất mấy chục chiếc xe, vì vị đại thiếu gia đòi lấy đủ bộ màu. Giá cả thì khỏi bàn, vì đại thiếu gia chẳng quan tâm.
Hành động đó của Thu Thủy nhanh chóng thu hút sự chú ý của ít .
“Người đang làm gì thế? Là thanh tra của triển lãm ?”
“Không , nãy thấy cứ chỉ trỏ mấy chiếc xe.”
“Người cạnh là nhân viên tư vấn mà, chẳng lẽ là đang mua xe?”
“Đùa , mua xe mà gần xem ? Vừa nãy thấy chỉ ngoài vài cái thôi.”
“Nhìn điệu bộ chắc là phú nhị đại phương nào . Hai cùng cũng trai quá, nhất là cao ráo , ngũ quan tinh tế thật.”
“Chắc là cao phú soái .”
“Rất khả năng, nhân viên cạnh kìa, đến mức thấy mặt trời luôn.”
Ở triển lãm xe thế , phú nhị đại chẳng gì lạ, mới lạ. Ở đây chỉ nhiều phú nhị đại mà còn cả phú nhất đại nữa, vì triển lãm xe thực chất cũng là một nền tảng giao lưu của giới thượng lưu. Trong đó một đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, thấy cảnh Thu Thủy mua xe liền nhíu mày, nhưng ông cũng chỉ thêm vài cái bỏ .
Ngoại trừ hai chiếc xe đầu tiên, Thu Thủy gần như chỉ sạch một lượt các mẫu xe. Anh nhân viên cùng giờ tay cầm máy tính bảng hết run, nụ mặt cũng dần cứng , lúc chỉ là một cỗ máy lên đơn vô cảm. Ngoài lên đơn , dường như chẳng còn việc gì khác để làm. Từ hưng phấn ban đầu, giờ trở nên bình thản. , là bình thản. Nếu lúc đầu còn vui mừng vì Thu Thủy mua nhiều xe sẽ mang hoa hồng tưởng, thì giờ chẳng còn hy vọng gì nữa. Vì làm gì ai mua xe theo kiểu mua cả series, còn đòi gom đủ bộ màu, đây triệu hồi rồng thần . Từ lúc Thu Thủy bắt đầu chọn xe đến giờ, lên đơn mấy chục chiếc máy tính bảng . Anh nhân viên thầm xác định Thu Thủy chỉ đến để làm màu thôi, chứ mua xe thật. Dù , vẫn tận tình phục vụ, vì đó là công việc của , nếu đắc tội Thu Thủy mà khiếu nại thì mất việc như chơi. Chỉ là ngày đầu triển lãm , chắc làm công . Anh nhân viên thở dài một tiếng thật sâu.
Sau đó Thu Thủy : “Xe bên xem hòm hòm , giờ sang xem mấy chiếc cao cấp hơn . Mấy chiếc đằng là bản giới hạn đúng ?”
Xe 20 triệu đô đa phần là bản giới hạn. Trong gara của Thu Thủy cơ bản cũng xe bản giới hạn, ví dụ như Long Kỵ, siêu xe Hoàng Kim. Đó đều là những bản giới hạn của giới hạn. Chiếc Hồng Tinh Thiểm Điện Vương giá dù chỉ hơn mười triệu nhưng cũng là bản giới hạn, ở trong nước cực khó kiếm, gì đến nước ngoài. Tuy nhiên, xe ở triển lãm đúng là thần tiên đ.á.n.h .
“Vâng, xe bên đều là bản giới hạn, giá đều 20 triệu đô ạ.” Anh nhân viên lúc thả lỏng tâm lý, coi như dạo cùng khách hàng thôi, vì đó cũng chẳng nghĩ hôm nay bán chiếc nào. Hơn nữa ba Thu Thủy cũng khá dễ tính, hề vẻ hống hách như những khách khác.
“Vậy mau qua đó thôi.” Thu Thủy đợi nữa. Xe bản giới hạn thì chiếc nào chiếc đó, lỡ chiếc nào ưng khác mua mất thì hối hận kịp.
Thấy Thu Thủy vội vã chạy sang khu vực bản giới hạn, nhân viên lạch bạch chạy theo . Lương T.ử Đào đỡ trán với Lâu Vũ Thần: “Anh Thần, nếu em tính nhầm thì nãy Thu Thủy lên đơn 36 chiếc xe ?”
“36 chiếc.” Lâu Vũ Thần ngay cạnh Thu Thủy nên nhớ rõ.
“36 chiếc mà còn mua thêm, chẳng lẽ định lấp đầy cái bãi đỗ xe khổng lồ ở nhà ?” Lương T.ử Đào nhẩm tính trong đầu: “36 chiếc xe, sơ sơ cũng hơn bốn trăm triệu đô .”
“Hơn bốn trăm triệu đô thôi mà, nhiều ?” Lâu Vũ Thần liếc một cái.
Lương T.ử Đào ngẩn : “Hình như... vẻ... nhiều lắm.” Nghĩ ở Quảng trường Bách Hoa, Thu Thủy một lúc tiêu sạch mấy tỷ. Lại nghĩ đến ở Ma Đô, Thu Thủy một lúc tiêu sạch cả trăm tỷ. Trời ạ, so với mấy chục, mấy trăm tỷ đó thì hơn bốn trăm triệu đúng là chẳng thấm . Lương T.ử Đào thấy nhiều là vì Thu Thủy mua xe, mà chiếc nào cũng hàng chục triệu đô, nhưng tổng giá trị vẻ nhiều thật.
“Mới mấy trăm triệu thôi mà.” Lâu Vũ Thần ném cho Lương T.ử Đào một ánh mắt như : mới mấy trăm triệu bạc lẻ, cần đại kinh tiểu quái thế ? Sau đó bỏ mặc Lương T.ử Đào, đuổi theo Thu Thủy.
nhỉ, mới mấy trăm triệu bạc lẻ thôi mà, phản ứng của vẻ quá đà thật. Lương T.ử Đào xoa xoa mũi. Không đúng! Lương T.ử Đào đột nhiên phản ứng . Từ bao giờ mà thấy mấy trăm triệu đô là bạc lẻ thế ? Đó là mấy trăm triệu đô đấy! Toàn bộ gia sản Lương gia cộng cũng chỉ hơn một tỷ đô, trong đó phần lớn là tài sản cố định, về tiền mặt chắc Lương gia chỉ đào một trăm triệu là cùng. Còn bản , dựa năng lực của ngay cả chiếc siêu xe mười triệu đô cũng mua nổi. Vậy mà giờ thấy mấy trăm triệu là bạc lẻ? Cậu bắt đầu suy nghĩ đáng sợ từ bao giờ? Hình như là từ khi quen Thu Thủy. Bởi vì từ khi quen Thu Thủy, luôn các loại b.o.m tiền oanh tạc. Số lượng tiền bạc đôi khi thực sự quyết định tầm cao của tư duy và chiều rộng của nhãn giới. Ở bên Thu Thủy nhiều, Lương T.ử Đào cũng nảy sinh một loại ảo giác như thể đang cùng tầm cao với Thu Thủy . Cậu thấy mấy trăm triệu là bạc lẻ, nhưng mấy trăm triệu đó là tiền mà đ.á.n.h bao nhiêu ván cờ mới kiếm nổi.
Ở phía bên , Thu Thủy và Lâu Vũ Thần bước khu vực xe 20 triệu đô. Xe ở tầm giá cơ bản đều thuộc top 10 thương hiệu xe cầu, và nhiều chiếc là mẫu xe thương hiệu của hãng. Ở triển lãm , nếu mang mấy chiếc xe lợi hại thì đúng là giữ nổi thể diện. Vì , bước khu vực xe 20 triệu đô như bước một ranh giới khác. Những chiếc xe đa phần ngoại hình ngầu, nhưng xe ở khu vực cơ bản chú trọng hơn các loại tính năng, ngoại hình chỉ là trang trí. Hơn nữa cạnh xe 20 triệu đô là một nam một nữ mẫu xe, vây xem cũng ít hơn hẳn. Rõ ràng thể thấy ở khu vực ăn mặc sang trọng hơn khu vực , tiếng chuyện cũng nhỏ hơn. Nhiều từ đầu đến chân cơ bản hàng hiệu tên tuổi. Họ xem xe trò chuyện với cùng, bên cạnh ít nhiều đều một hai vệ sĩ hoặc trợ lý theo giống Thu Thủy. Chỉ là vệ sĩ của Thu Thủy ngụy trang thành khách khứa, hòa đám đông. Ngay cả nhân viên phục vụ Thu Thủy nãy giờ cũng phát hiện bên cạnh một nhóm vệ sĩ theo, chỉ tưởng nhóm họ chỉ ba thôi.
Vì khu vực ít nên Thu Thủy xa nữa mà gần xem kỹ. Xe 20 triệu đô trông vẻ khiêm tốn hơn mấy chiếc mười mấy triệu, ít nhất là ở thiết kế xe quá lòe loẹt. Mấy chiếc xe dù cái đầu tiên ấn tượng nhưng lâu sẽ thấy mỏi mắt.
“Chiếc đấy, là bản giới hạn ?” Thu Thủy chỉ chiếc xe việt dã phía hỏi nhân viên. Có bản giới hạn thì bảng giới thiệu ghi rõ nên hỏi.
“Vâng, đây là mẫu xe việt dã mới tháng của Delo Confo, giá là 21,8 triệu đô la Mỹ ạ.” Anh nhân viên cuối cùng cũng làm cỗ máy lên đơn vô cảm nữa.
“Delo Confo?” Thu Thủy mím môi, đó hỏi: “Tôi nhớ Delo Confo là thương hiệu nội địa của Mỹ đúng ?”
Anh nhân viên đáp: “Vâng, Delo Confo là thương hiệu xe lớn nhất nước Mỹ ạ.”
Thu Thủy sang hỏi Lâu Vũ Thần: “Lâu Vũ Thần, tháng em nhớ Delo Confo hình như xảy vụ việc nh.ụ.c m.ạ Hoa Quốc?”
“ , chuyện đó.” Lâu Vũ Thần đến thương hiệu cũng lập tức nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-278-ky-ba.html.]
Tháng , tại chi nhánh của Delo Confo ở Hoa Quốc, một quản lý cấp cao chỉ dùng lời lẽ nh.ụ.c m.ạ một nữ nhân viên Hoa mà còn hành hung bạn trai Hoa của cô . Hơn nữa miệng còn c.h.ử.i bới hai là “lợn Hoa”, lời lẽ cực kỳ mang tính sỉ nhục. Chuyện và đưa lên mạng, gây một cơn sóng thần dư luận. Rất nhiều Hoa lên mạng chỉ trích tên quản lý đó, yêu cầu Delo Confo xử lý nghiêm và công khai xin , đưa một lời giải thích thỏa đáng cho Hoa Quốc. Không ngờ Delo Confo ban đầu chẳng thèm đếm xỉa đến cư dân mạng, thậm chí định xử lý tên quản lý . Mãi đến khi chuyện vỡ lở quá lớn, Delo Confo mới miễn cưỡng đưa một thông báo cực kỳ hời hợt trang cá nhân chính thức. Còn tên quản lý nh.ụ.c m.ạ chỉ phạt ba tháng lương, đó bồi thường tiền t.h.u.ố.c men và tổn thất tinh thần cho nữ nhân viên và bạn trai cô , điều về tổng công ty ở Mỹ. Đây chẳng thể coi là hình phạt, thậm chí từ chi nhánh điều về tổng công ty thể coi là ngầm thăng chức cho . Còn nữ nhân viên và bạn trai vì nhận một khoản bồi thường kha khá nên giải quyết êm trong âm thầm. Chuyện khiến cư dân mạng Hoa Quốc tức nổ phổi, đồng loạt tẩy chay Delo Confo. Tuy nhiên Delo Confo còn ngược chỉ trích cư dân mạng Hoa Quốc lo chuyện bao đồng, chỉ khóa bình luận mà còn tuyên bố nếu cư dân mạng còn mượn chuyện làm tổn hại danh dự công ty, họ sẽ kiện tòa. Thái độ chút hối , thậm chí cực kỳ hống hách khiến cư dân mạng Hoa Quốc tức điên nhưng chẳng làm gì . Dù doanh của Delo Confo sụt giảm nhưng họ chẳng hề sợ hãi, vì đây cũng từng chuyện tương tự, Hoa vốn nhanh quên, chuyện qua họ chỉ cần tung chút khuyến mãi là Hoa chẳng tranh mua xe của họ . Lúc đó Thu Thủy đang ở Dương Thành, tình cờ tin đó nên ghi nhớ thương hiệu .
“Hừ, nếu thương hiệu coi thường Hoa chúng thì chiếc xe cũng thèm nữa.” Dù Thu Thủy thanh niên phẫn nộ nhưng cũng coi như là thanh niên yêu nước. Cộng thêm thái độ của Delo Confo quá tệ hại, ăn cơm Hoa Quốc mà còn c.h.ử.i Hoa, hành vi ăn cháo đá bát điển hình là thứ Thu Thủy ghét nhất.
Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng nhạo: “Không thèm nữa? Nói như thể mua nổi chiếc xe bằng.”
Thu Thủy và Lâu Vũ Thần đồng thời đầu, lạnh lùng liếc kẻ lên tiếng. Đó là một đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, bên cạnh ông còn một đàn ông ngoại quốc tóc bạc nửa đầu. Sau lưng hai mỗi bên một nữ thư ký mặc đồng phục. Người đàn ông trung niên Hoa đ.á.n.h giá Thu Thủy và Lâu Vũ Thần một lượt. Hôm nay hai mặc đồ đôi, là bộ đồ Thu Thủy đấu giá ở Thủy Hương do chính tay Long Văn Tú làm. Kiểu dáng thời thượng, đơn giản và khiêm tốn, mặt vải hề bất kỳ nhãn hiệu nào, chắc chỉ ai quen thuộc với thương hiệu Long Tú mới nhận . Dù nhận thương hiệu nhưng kiểu dáng cũng đồ rẻ. Tuy nhiên ở đây ai mà chẳng mặc đồ hiệu, hơn nữa vì trời lạnh nên đồng hồ tay hai tay áo che mất, ông thấy . Vì dù khí chất hai xuất chúng nhưng ông cũng chỉ coi họ là mấy phú nhị đại đến xem náo nhiệt. Loại phú nhị đại ông gặp nhiều , đứa nào đứa nấy bình thường trông vẻ hào phóng, cũng khoe mẽ, thực chất tiền tiêu đều là quẹt thẻ của gia đình. Phú nhị đại thực sự bỏ 20 triệu đô mua xe chỉ đếm đầu ngón tay. Thế nên ông chỉ nghĩ Thu Thủy và Lâu Vũ Thần đến để làm màu.
“Thanh niên , làm màu cũng cảnh. Yêu nước sai, nhưng mua nổi thì cứ bảo mua nổi, đừng dùng cái cớ yêu nước làm bình phong. Các làm chỉ tổ khiến Hoa chúng mất mặt nước ngoài thôi.” Người đàn ông trung niên tên là Hứa Kim Hằng, là một thương nhân làm về mậu dịch, tài sản cũng tầm vài tỷ đô. Hai năm gần đây vì công việc nên ông về nước. Bản ông lên từ hai bàn tay trắng nên ghét nhất hạng nhị thế tổ cầm tiền nhà ngoài vung vít và khoe mẽ. Ban đầu ông cũng chẳng định để tâm đến Thu Thủy và Lâu Vũ Thần, nhưng lúc cạnh ông tình cờ là quản lý bộ phận bán hàng của tổng công ty Delo Confo, cũng là chịu trách nhiệm chính của hãng tại triển lãm . Vì khi thấy cuộc đối thoại của Thu Thủy và Lâu Vũ Thần, ông mới phê bình họ.
“Sao ông chúng mua nổi?” Thu Thủy ghét cái giọng dạy đời của mặt. là cũng gặp mấy kẻ kỳ ba.
“Cậu chắc chắn mua nổi? Cậu chiếc xe giá bao nhiêu ?” Hứa Kim Hằng tưởng Thu Thủy giá xe, vì ông cũng mới tới nên thấy lời nhân viên báo giá cho Thu Thủy.
“Tôi , mua , liên quan gì đến ông?” Thu Thủy suýt chút nữa thẳng một câu “đừng lo chuyện bao đồng”.
“Cậu thái độ gì thế, hảo tâm nhắc nhở các , đừng mà điều.” Nếu thấy hai thanh niên là Hoa, ông để tên quản lý bán hàng của Delo Confo bên cạnh xem trò thì Hứa Kim Hằng chẳng thèm thêm lời nào.
Thu Thủy lạnh, đúng là tự phụ. Cậu cũng chẳng buồn đôi co: “Lâu Vũ Thần, chúng sang bên xem .”
“Được.”
Thu Thủy và Lâu Vũ Thần trực tiếp phớt lờ Hứa Kim Hằng, bỏ , để ông với khuôn mặt xanh mét. Hứa Kim Hằng ngờ hai đứa trẻ khinh thường đến , nhưng nể mặt quản lý bán hàng của Delo Confo đang đó, ông đành nhẫn nhịn, sang với Daniel – quản lý bán hàng của Delo Confo bằng vẻ mặt áy náy: “Ngài Daniel, thật xin , để ngài chê .”
Daniel vị trí quản lý bán hàng của tổng công ty Delo Confo thì luyện bản lĩnh vui buồn lộ mặt. Hắn bằng tiếng Hoa: “Không , thanh niên mà, trẻ non , hiểu.” Daniel ngoài miệng nhưng trong lòng đang nhạo: Hoa đúng là hư vinh, miệng thì yêu nước nên mua xe, thực chất chỉ là tiền thôi. hiện tại đang cần kênh mậu dịch của Hứa Kim Hằng nên dĩ nhiên suy nghĩ trong lòng, dù Mỹ họ cũng lịch thiệp mà.
Hứa Kim Hằng tưởng Thu Thủy chắc chắn tìm lý do để chuồn lẹ, ngờ họ chạy sang ngay gian hàng bên cạnh xem xe thật. Lương T.ử Đào nãy theo kịp, lúc chạy tới thì thấy Thu Thủy dường như đang gì đó với một đàn ông trung niên lạ mặt, sắc mặt lạnh. Thấy Thu Thủy bỏ , Lương T.ử Đào lập tức chạy đến hỏi: “Vừa nãy lão tìm rắc rối cho hai ?”
“Không , chỉ là chút kỳ quặc thôi, cần để ý. Vừa nãy thấy , thế?”
“Vừa nãy chút việc.” Lương T.ử Đào xoa mũi, dám bảo nãy ngẩn ngơ tại chỗ. Cậu liếc chiếc xe phía , lập tức đổi chủ đề: “Ơ, đây chẳng là Hồng Tinh Thiểm Điện Vương ? Tôi nhớ Thu Thủy một chiếc màu đỏ mà?”
Chiếc mặt là màu trắng. Hồng Tinh Thiểm Điện Vương ba màu, trong đó màu đỏ là khó kiếm nhất, Thu Thủy đang sở hữu một chiếc. Giá của Thiểm Điện Vương lúc mới bán dù chỉ hơn mười triệu nhưng chiếc xe chẳng hề kém cạnh mấy siêu xe hơn hai mươi triệu đô chút nào, động cơ là mẫu mới nhất của Hồng Tinh.
“Ừm, mẫu đấy. Chiếc giờ giá bao nhiêu?” Mẫu ưa chuộng trong giới Kinh Đô, lúc Trương Gia Quân còn mượn của một thời gian để khoe mẽ.
Anh nhân viên cạnh thấy Thu Thủy một chiếc Thiểm Điện Vương màu đỏ thì kinh ngạc một chút, trong lòng lập tức nhen nhóm một tia hy vọng, nụ mặt cũng rạng rỡ thêm vài phần: “Thưa , mẫu hiện giá 25 triệu đô la Mỹ ạ.”
“25 triệu ? Tăng giá nhiều thế ?” Thu Thủy ngạc nhiên, nhớ mấy tháng lúc hệ thống thưởng xe cho , báo giá chỉ hơn mười triệu, giờ tăng thêm cả chục triệu ?
“Thưa , mẫu là siêu xe bản giới hạn đặc biệt của Hồng Tinh. Lúc mới bán đúng là hơn mười triệu, nhưng lượng quá ít, nhiều tiền cũng mua nổi. Giá trị thực sự của nó vốn dĩ là hơn hai mươi triệu, cái giá hiện tại mới là giá trị thực của nó ạ.”
Thu Thủy ngờ xe tăng giá kinh khủng thế, xem sưu tầm xe còn dễ tăng giá hơn sưu tầm vàng và nhà đất.
“Được, chiếc xe ...”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Chiếc xe lấy.” Lời Thu Thủy dứt phía ngắt lời.
Thu Thủy thấy vẫn là hai lúc nãy. Lâu Vũ Thần thấy họ cũng lập tức nhíu mày, cái lão cứ như âm hồn bất tán . Hứa Kim Hằng thẳng đến cạnh Thu Thủy, chiếc xe phía : “Thanh niên , nãy chứ? Đây chỗ để các làm màu. Tôi khuyên các nên điểm dừng. Tôi thấy nhân viên đằng theo các lâu lắm , cũng là làm thuê, cần thiết làm khó như .”
Thực từ lúc nãy Hứa Kim Hằng chú ý đến nhóm Thu Thủy, vì cái kiểu chỉ tay xe đòi mua sạch các màu của Thu Thủy đúng là quá kinh thiên động địa. Hứa Kim Hằng lúc đó cũng chẳng định quản, nhưng thấy Thu Thủy chạy sang tận khu vực mà vẫn để nhân viên theo, còn mạnh miệng đòi mua Hồng Tinh Thiểm Điện Vương, ông nhịn nổi nữa. Ông chẳng thèm quan tâm Daniel bên cạnh chê , chỉ thấy Thu Thủy đang cậy thế khách hàng để cố tình trêu chọc nhân viên tư vấn. Hồi trẻ Hứa Kim Hằng cũng từng làm nghề bán xe nên ông thấu hiểu.
Tuy nhiên Thu Thủy chẳng hiểu ông đang cái quái gì: “Làm khó?” Thu Thủy thấy nực : “Ông mắt nào thấy làm khó thế? Chẳng lẽ mang doanh đến cho cũng là sai ?”
Hứa Kim Hằng hừ lạnh: “Nếu thực sự mua xe mang doanh cho thì dĩ nhiên là nhất. đến để mua xe ? Vừa nãy ở khu vực một, chỉ tay xe là đòi lên đơn, nãy giờ ít nhất cũng bắt lên đơn mười mấy chiếc chứ? Đây là điệu bộ của mua xe ? Cậu rõ ràng là đang cố tình trêu đùa .”
“Thanh niên , làm đừng quá đáng quá.”
“Cho nên, ông đến đây là định mặt cho ?” Thu Thủy thực sự lão già làm cho tức . là kỳ ba ở cũng , mà thì gặp đặc biệt nhiều.