Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 142: Chữ Viết Ẩn Giấu
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:53:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm Thu Thủy ngoài, xe đợi sẵn ở đó. Trên đường đến quán ăn tư gia, còn tắc đường nữa. Nhóm Thu Thủy rời , tin tức về một vị đại gia chi hơn mười tỷ tệ tại quảng trường Bách Hoa lập tức lan truyền nhanh chóng. Tuy nhóm Thu Thủy chụp nhiều ảnh, thậm chí còn lên cả livestream, nhưng khi nhiều định chia sẻ ảnh thì phát hiện bộ ảnh và video đều xóa sạch, căn bản thể đăng tải lên mạng . Điều khiến nhiều lập tức hiểu , đây là vị đại gia để lộ ảnh của , nên mới cho phép khác đăng tải.
Thực những việc đều do hệ thống làm. Tuy hiện tại Thu Thủy đội vệ sĩ, nguồn tiền cũng đều kênh hợp pháp, nhưng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Thu Thủy hiện tại mới chỉ bắt đầu, thích hợp để lộ diện quá sớm công chúng.
Lần Thu Thủy mua quá nhiều đồ ở quảng trường Bách Hoa, chỉ riêng quần áo thôi cũng đủ khiến tủ đồ của chứa nổi. Huống hồ còn đồng hồ, một đống trang sức vàng miếng nữa. Thu Thủy khỏi cảm thấy đau đầu.
"Haiz, đây còn thấy biệt thự hiện tại khá rộng, giờ xem cũng bình thường thôi. Chỉ tùy tiện mua vài món đồ mà chỗ để ." Đồ đạc quá nhiều, Thu Thủy đương nhiên tự mang về, dặn các cửa hàng sắp xếp xong xuôi chiều hãy giao tới.
Lương T.ử Đào ở ghế phụ Thu Thủy thì khóe miệng giật giật. Tùy tiện mua vài món đồ mà tiêu hết hơn năm tỷ tệ, nếu mà nghiêm túc mua thì tốn bao nhiêu tiền? Lương T.ử Đào dám tưởng tượng nổi. Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt. Vốn dĩ Lương T.ử Đào ở Ma Đô cũng coi là một phú tam đại , nhưng hôm nay mới thế nào là giàu thực sự. Hơn năm tỷ Hoa tệ đấy, đại đa cả đời cũng kiếm nổi tiền đó. Vậy mà Thu Thủy chỉ trong một ngày, đúng, đầy một tiếng đồng hồ tiêu sạch . Lúc quẹt thẻ đúng là mắt thèm chớp lấy một cái. Thế nào là giàu, đây mới là giàu.
Chẳng trách đây nhiều giới Ma Đô và giới Kinh Đô căn bản cùng đẳng cấp. là cùng đẳng cấp thật, tùy tiện dạo phố mua vài món đồ là tiêu hết cả một công ty niêm yết trị giá mấy tỷ tệ. Cái thể so ? Căn bản là cửa! Lương T.ử Đào ở Ma Đô tuy là phú nhị đại nhưng thuộc tầng lớp thượng lưu nhất. Tuy nhiên cũng quen các nhị đại trong giới thượng lưu Ma Đô, nhưng chẳng nhị đại nào thể vung tiền như rác giống Thu Thủy. nghĩa là vung tiền như rác luôn!
"Không chỗ để thì cứ để ở chỗ . Chỗ còn nhiều phòng trống lắm." Lâu Vũ Thần đột nhiên lên tiếng với Thu Thủy.
Lương T.ử Đào trợn tròn mắt Lâu Vũ Thần. Thu Thủy cũng ngạc nhiên: "Có ? Như sẽ làm phiền lắm." Thu Thủy thấy ngại ? Đương nhiên là , thậm chí còn vui mừng kịp, vì ý của Lâu Vũ Thần rõ ràng là cho phép đường đường chính chính "đăng đường nhập thất" mà! Lúc trong lòng Thu Thủy đang thầm vui sướng. Đây đại diện cho việc quan hệ giữa và Lâu Vũ Thần tiến thêm một bước ?
"Được mà, dù cũng ít khi ở đó. Phòng để cũng phí." Ngoài Lương T.ử Đào và Từ Thanh là mấy bạn , Lâu Vũ Thần tuyệt đối cho khác ở trong nhà . Giờ thể để Thu Thủy dùng nhà để đồ, ngay cả bản cũng nhận bắt đầu đưa Thu Thủy phạm vi của .
Thu Thủy híp mắt: "Vậy khách sáo nhé."
Lâu Vũ Thần ánh mắt mang theo ý : "Không cần khách sáo."
Lương T.ử Đào Lâu Vũ Thần, Thu Thủy. Tốt lắm, xem đúng là kẻ thừa thãi. Lương T.ử Đào nhịn sang vệ sĩ đang lái xe bên cạnh, định tìm một đồng cảnh ngộ. Kết quả vệ sĩ chuyên tâm lái xe, dường như chuyện gì đang xảy ở ghế .
Buổi trưa, ba đến quán ăn tư gia ăn cơm. Tối nay Lâu Vũ Thần và Lương T.ử Đào bay về Ma Đô , chào hỏi hai Từ Thanh một tiếng. Ăn xong, Từ Thanh đột nhiên chuyện bàn với Thu Thủy.
"Anh gì cơ? Hắn đầu tư 400 triệu tệ?" Hóa chuyện Từ Thanh với Thu Thủy chính là việc Văn Quang Diệu đầu tư quán ăn tư gia. Từ Thanh kể chuyện Thu Thủy đầu tư 300 triệu tệ cho Văn Quang Diệu . Kết quả Văn Quang Diệu xong chỉ kinh ngạc một chút bảo đầu tư 400 triệu tệ cho quán của Từ Thanh. Từ Thanh đương nhiên là đồng ý, nhưng thái độ của Văn Quang Diệu kiên quyết. Lý do là để báo ơn.
Thu Thủy trầm tư, hỏi: "Hắn bảo để báo ơn nên mới đầu tư nhiều tiền như cho các , chẳng lẽ yêu cầu nào khác ?"
"Có, xem qua thực đơn món Phi Long Tại Thiên của chúng . Bảo là để kỷ niệm cha , xem cách làm món ăn ." Từ Thanh chút khó xử : "Thực đơn gia truyền của chúng thể cho ngoài xem . Vì chúng quy định tổ truyền, trừ phi là đối tác của chúng , nếu thì xem thực đơn gia truyền."
" yên tâm, từ chối . Dù chúng cũng hợp tác với ."
Thu Thủy : "Tôi tin các ." Dược nghiệp Ngân Quang phá sản , cái lão Văn Quang Diệu còn bỏ 400 triệu tệ đầu tư cho quán của Từ Thanh. Lão lấy tiền ? Hơn nữa đầu tư 400 triệu chỉ để xem một món ăn trong thực đơn? Thu Thủy thầm lạnh. Rõ ràng mục đích của Văn Quang Diệu chính là cuốn thực đơn gia truyền của Từ Thanh, mà chỉ đích danh món ăn đó. Văn Quang Diệu là làm thuốc, tại hứng thú với món ăn đó đến ?
"Thực đơn của các thể xem qua một chút ?" Thu Thủy cũng tò mò về cuốn thực đơn gia truyền của Từ Thanh.
"Đương nhiên là ." Không ngờ Từ Thanh trực tiếp móc từ trong túi một cuốn sổ nhỏ trông cũ kỹ. Cuốn sổ nhỏ trông ngả vàng, mang đậm dấu ấn thời gian. Thu Thủy trực tiếp nhận lấy mà với Từ Thanh: "Tôi chỉ xem món Phi Long Tại Thiên thôi."
Từ Thanh ngạc nhiên, tưởng Thu Thủy sẽ tò mò về tất cả các món trong thực đơn, ngờ Thu Thủy chẳng ý định xem thêm chút nào. Từ Thanh thuộc lòng thực đơn như lòng bàn tay, tuy động tác cẩn thận nhưng loáng cái lật đến trang món đó đưa cho Thu Thủy. Thu Thủy cẩn thận cầm lấy, chăm chú qua. Thực đơn bằng chữ phồn thể, còn là bằng bút lông. Nội dung là nguyên liệu và cách làm món Phi Long Tại Thiên. Trông qua dường như chẳng gì đặc biệt.
Thu Thủy xem một lúc, thực sự gì, đang định trả thực đơn cho Từ Thanh. Ánh đèn đỉnh đầu chiếu xuống thực đơn, đột nhiên Thu Thủy dường như thấy gì đó. Cậu lập tức giơ thực đơn lên soi ánh đèn. Chuyện kỳ diệu xảy , chỉ thấy ở những chỗ vốn để trống thực đơn hiện những dòng chữ. Đó là chữ giản thể bằng bút máy màu đen.
"Ở đây chữ ."
"Sao chữ ?" Từ Thanh kinh ngạc ghé sát , thấy chỗ trống thực đơn đúng là chữ thật.
"Anh ?" Thu Thủy hỏi.
Từ Thanh lắc đầu: "Không , cuốn thực đơn thuộc lòng từ nhỏ . Sau đó thực đơn luôn cất , mãi đến hôm nay mới mang . Tôi cũng giờ mới ở đây chữ ẩn giấu."
"Những chữ soi ánh đèn mới thấy . Xem là cố ý giấu . những chữ trông giống nét chữ của cha ." Từ Thanh cũng thấy lạ, tại trong thực đơn ẩn giấu chữ . Càng lạ hơn là những chữ nét chữ của cha , cũng chẳng của ông nội .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-142-chu-viet-an-giau.html.]
Thu Thủy : "Không cha , liệu là đối tác đây của cha ?"
"Không thể nào, đây cha mở tiệm đối tác. Chính xác mà , là đối tác đầu tiên của gia tộc chúng ." Từ Thanh cảm kích : "Nếu , lẽ quán ăn tư gia căn bản thể mở tiếp . Nếu , quán cũng thể nhiều khách như hiện tại." Quan trọng hơn là nhiều tìm đến quán là vì Thu Thủy, tất cả đều là phú nhị đại. Vì nhiều phú nhị đại đến nên tự nhiên thu hút thêm ít khách khác. Thậm chí hôm nay còn đến livestream check-in. Quán ăn tư gia từ một quán ăn bình thường bắt đầu tiến cấp thành một quán nổi tiếng cao cấp. Quán chỉ món ăn ngon mà khí cờ vây đậm đặc cũng là đặc sắc lớn nhất.
Từ Thanh dù nấu ăn ngon đến , nếu Thu Thủy thì cũng quán ăn tư gia như bây giờ. Tuy Thu Thủy trở thành cổ đông lớn của quán nhưng hề can thiệp việc vận hành, cũng bao giờ hỏi han chuyện của quán. Cơ bản nếu Từ Thanh chủ động báo cáo thì nhiều chuyện cũng chẳng thèm hỏi. Đây là sự tin tưởng đối với Từ Thanh. Một đối tác như Thu Thủy thực sự là hiếm khó tìm.
"Đừng , cũng chỉ đầu tư chút tiền thôi mà." Thu Thủy thấy thực sự chẳng làm gì nhiều, kết quả Từ Thanh luôn cảm kích , khiến Thu Thủy cũng thấy ngại.
"Có lẽ với là chuyện nhỏ, nhưng với chúng đó là sự cứu rỗi." Từ Thanh vĩnh viễn quên cảm giác tuyệt vọng khi dồn đường cùng lúc đó.
"Thôi bỏ , đừng chuyện nữa, thể chụp một tấm ảnh ? Chỉ chụp trang thôi, yên tâm, chụp thực đơn, chỉ chụp những nội dung ẩn giấu thôi." Nội dung bên Thu Thủy hiểu, chụp để xem kỹ hơn.
"Không vấn đề gì." Chỉ cần chụp thực đơn, Từ Thanh ý kiến gì. Hắn còn giúp cầm thực đơn để Thu Thủy dễ chụp ảnh. Chụp xong, Thu Thủy trả thực đơn cho Từ Thanh cùng Lâu Vũ Thần và Lương T.ử Đào về biệt thự.
Họ về lâu thì những món đồ Thu Thủy mua giao tới. Từng chiếc xe đỗ cửa biệt thự, nhân viên theo xe bắt đầu giúp Thu Thủy sắp xếp thứ gọn gàng. Toàn bộ trang sức vàng, Thu Thủy đều cho két sắt. Tuy trang sức vàng và vàng miếng ít nhưng két sắt đủ lớn, thể chứa hết. Chỉ quần áo là quá nhiều, căn bản để hết . Phần lớn còn đều để ở biệt thự của Lâu Vũ Thần.
Nhìn hai tủ quần áo treo đầy ắp đồ, Lương T.ử Đào há hốc mồm. Tuy lúc ở quảng trường Bách Hoa là nhiều đồ , nhưng khi thực sự chuyển về mới thấy lượng quần áo nhiều đến mức vô lý. Tiếp theo, Lương T.ử Đào vui vẻ chọn những bộ đồ thích. Thấy Lâu Vũ Thần vẫn bên cạnh, Thu Thủy với : "Anh chọn hai bộ , đồ may đo riêng chắc mất một thời gian mới xong ." Dù Lâu Vũ Thần cũng công nghệ đen như hệ thống, quần áo thì vẫn ngoan ngoãn đợi một thời gian.
"Không cần , ." Lâu Vũ Thần : "Em đợi một lát." Lâu Vũ Thần rời , nhanh chóng , tay cầm một chiếc thẻ. Anh đưa chiếc thẻ đó cho Thu Thủy.
"Đây là gì?" Thu Thủy thuận tay nhận lấy.
Lâu Vũ Thần : "Toàn bộ tiền tiết kiệm của đều ở trong , đưa cho em."
"Tại đưa cái ?" Thu Thủy trợn tròn mắt.
"Tiền mua xe và quần áo." Lâu Vũ Thần : "Chỉ hơn hai triệu tệ thôi, phần còn sẽ đưa cho em một thời gian nữa."
Thu Thủy kẹp chiếc thẻ trong tay, Lâu Vũ Thần với vẻ mặt nửa nửa : "Anh chắc chứ? Anh chiếc xe đó và quần áo may đo cộng tổng cộng bao nhiêu tiền ?"
Lâu Vũ Thần Thu Thủy, gì. Rõ ràng là .
Khóe môi Thu Thủy nhếch lên: "Xe mười triệu, quần áo mười tám triệu. Cộng là hai mươi tám triệu tệ. Anh chắc chắn là trả nổi chứ?" Lương T.ử Đào cứ gào lên bảo Lâu Vũ Thần vì câu lạc bộ mà sắp bán biệt thự đến nơi , Thu Thủy còn tưởng Lâu Vũ Thần thực sự hết tiền chứ. Không ngờ vẫn còn hơn hai triệu tệ tiền tiết kiệm. Xem chuyện bán biệt thự chỉ là lời đùa thôi.
Hai mươi tám triệu tệ? Lâu Vũ Thần dường như cũng ngờ những bộ đồ may đo đắt đến . Tuy nhiên đối với Lâu Vũ Thần, hai mươi tám triệu tệ thành vấn đề, chẳng qua là tham gia thêm vài giải đấu nữa thôi. Thế nên Lâu Vũ Thần chút do dự đáp: "Được."
Lương T.ử Đào đang chọn quần áo thấy Lâu Vũ Thần đưa thẻ cho Thu Thủy liền tò mò ghé gần. Nghe thấy trong thẻ của Lâu Vũ Thần vẫn còn hơn hai triệu tệ, hơn nữa còn bảo thể trả cho Thu Thủy hai mươi tám triệu tệ, lập tức nổ tung, nhảy dựng lên.
"Hay cho cái tên Lâu Vũ Thần nhà , bảo với là hết tiền , bán biệt thự. Không ngờ giấu hơn hai triệu tệ tiền tiết kiệm. Biết rõ m.ô.n.g to mà lúc về còn mua cho vé hạng phổ thông. Giờ Thu Thủy còn gì đưa hết tiền cho . Cậu đúng là trọng sắc khinh bạn."
"Trọng sắc khinh bạn?" Lâu Vũ Thần ánh mắt lạnh nhạt: "Xem học đại học phí công , thành ngữ cũng dùng sai."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Cậu đừng đ.á.n.h trống lảng." Lương T.ử Đào chỉ Lâu Vũ Thần, đầy vẻ bất bình: "Tôi cho Lâu Vũ Thần, lúc về nếu nâng hạng ghế cho , sẽ tuyệt giao với ."
"Tùy ." Lâu Vũ Thần vội vàng, dường như chẳng hề bận tâm, sang với Thu Thủy: "Thẻ, em cứ nhận lấy." Ánh mắt sâu thẳm, giọng điệu mang theo vẻ cho phép từ chối.
Vốn dĩ Thu Thủy định nhận, lời Lương T.ử Đào xong đột nhiên đổi ý. "Được, nhận." Thu Thủy dùng giọng điệu trêu chọc : "Nếu đến lúc đó trả nổi tiền thì cứ bán cho là ."
Đây chỉ là lời đùa, ngờ Lâu Vũ Thần nghiêm túc gật đầu: "Được."
Thu Thủy câu trả lời của thì ngẩn , lắc lắc chiếc điện thoại trong tay: "Câu ghi âm đấy nhé. Nói là nuốt lời ."
Trong đôi mắt đen thẳm của Lâu Vũ Thần cũng nhuốm màu ý : "Lời của đối với em vĩnh viễn hiệu lực."
"Eo ơi..." Lương T.ử Đào hai tay xoa xoa cánh tay, vẻ mặt như chịu nổi nữa, lắc đầu : "Thật sự chịu nổi hai sến súa thế ." Lâu Vũ Thần liếc mắt một cái, Lương T.ử Đào lập tức làm động tác kéo khóa miệng, tiếp tục chọn quần áo.