Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 1: Ràng Buộc Hệ Thống

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:45:59
Lượt xem: 12

Tháng chín mùa hạ, mặt trời chói chang như thiêu như đốt, mồ hôi tuôn rơi như mưa.

Trong ký túc xá, Thu Thủy xong dòng chữ màn hình ảo mặt, buột miệng: “Đậu má, khoe giàu thì học nôn ?”

“Không học nôn, là học đàm thổ, đàm thổ!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hệ thống suýt chút nữa nhảy xổ khỏi đầu Thu Thủy.

Thu Thủy nhún vai, “Thôi , học đàm thổ , ông đây chỉ thiếu một chữ thôi mà.”

Hệ thống: “Đây là vấn đề một chữ thôi ? Đây là vấn đề vô học.”

Thu Thủy hiểu nổi, “Ngươi là Hệ Thống Khoe Giàu ? Chẳng chỉ cần cho ông đây tiền, quy định thời gian mua sắm thả ga là ? Sao còn bắt ông đây học cái đàm thổ quái gì nữa?”

Hệ thống: “Thưa ký chủ, bản hệ thống là Hệ Thống Khoe Giàu, mấy cái hệ thống trọc phú rác rưởi .”

“Có gì khác ? Chẳng đều là tiêu tiền ?” Thu Thủy tài nào hiểu nổi, tiêu tiền mà còn học mấy thứ linh tinh vớ vẩn, đúng là vẽ vời thêm chuyện.

Hệ thống: “Nếu chỉ tiêu tiền thì gọi là khoe giàu, mà gọi là phá gia. Sự giàu của một chỉ ở tiền bạc, mà còn ở khí chất, tố chất, tri thức, v. v. Ký chủ khoe giàu thì làm cho bản trở nên giàu . Nếu , ký chủ lấy gì mà khoe?”

Khóe miệng Thu Thủy giật giật, “Chỉ khoe giàu thôi mà, cần phiền phức đến thế ?”

Hệ thống: “Vậy ký chủ ràng buộc ? Hệ Thống Khoe Giàu một khi ràng buộc, trừ khi thành nhiệm vụ cuối cùng, nếu chỉ đến khi ký chủ t.ử vong mới thể gỡ bỏ.”

Hệ thống xem cũng khá nhân văn, đến ràng buộc ngay, còn cho Thu Thủy một cơ hội để suy nghĩ lựa chọn.

“Ràng buộc chứ, ?”

Có tiền để tiêu, chẳng lẽ sướng ?

thì lúc , với ba trăm tệ còn trong túi, Thu Thủy cảm thấy sức chống cự.

Còn về việc học đàm thổ gì đó, học thì học, sợ gì chứ.

Cứ coi như là một công việc .

Hệ Thống Khoe Giàu, cái tên thôi bên trong chắc chắn là hàng xịn .

“Ting, chúc mừng ký chủ Thu Thủy, ràng buộc với Hệ Thống Khoe Giàu.”

“Hiện ban bố nhiệm vụ học tập đầu tiên, mời ký chủ thành trong vòng 72 giờ. Sau 72 giờ sẽ mở chế độ kiểm tra. Kiểm tra đạt, sẽ một lượt rút thưởng lớn. Kiểm tra thất bại, ký chủ sẽ xóa sổ.”

“Khoan , cái quái gì ?” Thu Thủy bật phắt dậy khỏi giường, “Xóa sổ? Hệ thống, chỉ là một nhiệm vụ thôi mà, cả xóa sổ?”

Hệ thống: “Đây là cơ chế khích lệ thiết lập để ký chủ lười biếng.”

Thu Thủy khẩy, “Cơ chế khích lệ? Ông đây thấy là cơ chế đòi mạng thì đúng hơn. Rõ ràng là khoe giàu, kết quả bây giờ ép ông đây học. Được, tới , ai sợ ai chứ, cùng lắm thì c.h.ế.t thôi.”

thì cha nuôi của Thu Thủy qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n máy bay ba năm .

Tuy họ để cho một căn nhà và vài chục nghìn tệ tiền tiết kiệm.

vài chục nghìn tệ đó ngoài việc đóng học phí, còn chi cho sinh hoạt phí các kiểu.

Bây giờ cũng chẳng còn bao nhiêu.

Đã là sinh viên năm tư, Thu Thủy cũng đến lúc thực tập, nhưng vì nhiều lý do khác mà mãi vẫn tìm việc.

Thế nên, Thu Thủy hiện tại ngoài một căn nhà , chỉ còn ba trăm tệ tiền mặt.

Nếu c.h.ế.t , cũng coi như sạch sẽ, chẳng hối tiếc.

Hệ thống: “Xin hỏi, bắt đầu chế độ học tập ngay bây giờ ?”

Thu Thủy giơ tay, “Hệ thống từ từ , để ông đây vệ sinh một chuyến.”

Nói xong, Thu Thủy nhảy ngay xuống giường, chạy một mạch nhà vệ sinh.

Hôm nay là thứ bảy, ba còn trong ký túc xá của Thu Thủy, về nhà thì về nhà, hẹn hò với bạn gái thì hẹn hò.

Chỉ còn một Thu Thủy.

Vốn dĩ định ngoài phỏng vấn, nhưng lúc chuẩn thì nhận thông báo cần đến nữa.

Thế là Thu Thủy ườn trong ký túc xá.

Kết quả, Hệ Thống Khoe Giàu đột ngột giáng lâm.

Sau khi vệ sinh xong, Thu Thủy giường tầng , với hệ thống: “Tới .”

Hệ thống: “Bắt đầu chế độ học tập.”

Một luồng sáng trắng lóe lên, Thu Thủy nhắm mắt . Đến khi mở mắt nữa, phát hiện nơi đang ở đổi.

Từ ký túc xá, biến thành lớp học.

Từ , biến thành .

Trên bục giảng bảng đen, còn một giáo viên mặc vest, thắt cà vạt, trông ba mươi tuổi đang .

Thầy giáo mỉm tự giới thiệu, “Chào ký chủ, là giáo viên hướng dẫn của ngài. Một giàu chỉ sở hữu khối tài sản khổng lồ, mà còn nên lối chuyện tao nhã, khí chất thanh lịch, và học thức phong phú. Bây giờ, chúng hãy bắt đầu từ nền tảng cơ bản nhất, đó là đàm thổ tao nhã…”

Dạy học một kèm một, ban đầu Thu Thủy còn tưởng sẽ nhàm chán.

Không ngờ, phương pháp giảng dạy của thầy giáo hài hước và thú vị. Thu Thủy, vốn là bệnh nhân ung thư lười giai đoạn cuối, chẳng chút hứng thú nào, cũng hiếm khi trở nên nghiêm túc.

Đàm thổ, một cách đơn giản, chính là chuyện.

Một nếu chuyện tao nhã, thú vị, chắc chắn sẽ dễ gây thiện cảm.

Chỉ là ai cũng khả năng .

Thu Thủy từ nhỏ là trẻ mồ côi, mãi đến năm mười tuổi mới cha nuôi nhận nuôi.

Sau khi nhận nuôi, họ luôn cưng chiều , chiều thế nào thì chiều thế , chẳng mấy khi dạy dỗ.

, Thu Thủy chuyện làm việc luôn theo kiểu tự do thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-1-rang-buoc-he-thong.html.]

Đôi khi, vì chuyện quá thẳng thắn mà đắc tội ít .

Dĩ nhiên, đàn ông con trai mà, bậy bạ là chuyện thể thiếu.

Đặc biệt là khi lên đại học, gặp ba thằng bạn cùng phòng ngáo ngơ mê game, càng quen miệng tuôn những câu cửa miệng mấy tao nhã.

Tuy giáo viên dạy , nhưng Thu Thủy đổi thói quen chuyện của trong thời gian ngắn thì chắc chắn chuyện đơn giản.

, hệ thống thêm cho Thu Thủy một chút "gia vị".

Một khi Thu Thủy bậy, sẽ lập tức điện giật.

“Đậu má, hệ thống, ngươi đây là… A a a a…”

Thu Thủy thốt câu đó, cả liền điện giật, co giật ngừng, đau đến trợn trắng cả mắt.

Thầy giáo bục giảng bụng nhắc nhở: “Ký chủ, xin hãy dùng từ ngữ văn minh nhé.”

“Ông đây … A a a a…”

Lại một nữa điện giật, Thu Thủy trực tiếp bò đất co giật.

Thầy giáo nhắc nhở: “Ký chủ xin chú ý, khi tự xưng, hãy dùng ‘’, dùng từ tao nhã nhé.”

“Ông… Tôi, các cứ g.i.ế.c quách , sống nữa.”

Thu Thủy dang tay dang chân sàn, bộ dạng như còn gì luyến tiếc cuộc đời.

Một quả cầu lông trắng mềm mại, to bằng nắm tay, với đôi mắt đen láy nhỏ xíu chớp chớp, xuất hiện mặt Thu Thủy.

“Ký chủ tiến bộ , xin hãy cố gắng lên nhé.”

“Ngươi…”

Thu Thủy quả cầu lông đột nhiên xuất hiện dọa giật nảy , chỉ nó, hỏi: “Ngươi là hệ thống?”

Quả cầu lông tinh quái chớp chớp đôi mắt nhỏ: “ , ký chủ, chính là Hệ Thống Khoe Giàu đây. Xin nhắc nhở, hiện tại cách thời gian kiểm tra còn 70 giờ. Trừ thời gian ngủ cần thiết của ký chủ , thời gian còn nhiều nhé!”

“Ngươi ngươi ngươi ngươi…” Thu Thủy tức đến nỗi nên lời.

Cuối cùng, nghiến răng, lật , hai tay nắm thành quyền đ.ấ.m xuống đất, “Tạo nghiệt mà…”

Để tiết kiệm thời gian, bữa trưa và bữa tối, Thu Thủy chỉ ăn mì gói.

Thôi , một trong những lý do ăn mì gói là vì nghèo.

Sau đó tiếp tục lao sự nghiệp học tập vĩ đại.

Nếu vì cái mạng nhỏ đang trong tay hệ thống, cùng với cái gọi là rút thưởng lớn, Thu Thủy đời nào chăm chỉ đến thế.

Đến ngày hôm , bạn cùng phòng của Thu Thủy trở về.

Người về ký túc xá đầu tiên là trưởng phòng Chu Đại Cương.

Chu Đại Cương tuy ngoại hình bình thường, nhưng cao một mét tám, cơ bắp cuồn cuộn. Cậu còn là đội trưởng đội bóng rổ của trường.

Bình thường nếu tính cách quá thẳng thắn, cũng đến nỗi đến giờ vẫn bạn gái.

Cậu về, thấy đôi mắt Thu Thủy thâm quầng như mắt gấu trúc, tóc tai bù xù, cả như đóa hoa mất nước, héo rũ.

Cậu khỏi kinh ngạc: “Thu Thủy, thế ? Sao nông nỗi , bệnh ?”

Thu Thủy một khuôn mặt búng sữa, làn da vốn trắng trẻo, lúc càng thêm tái nhợt chút huyết sắc.

Trông cũng vài phần giống bệnh thật.

Chu Đại Cương đưa tay sờ trán Thu Thủy, “Lạ thật, cũng sốt.”

Thu Thủy yếu ớt : “Đại Cương , một ngày một đêm qua, ngộ một đạo lý.”

Chu Đại Cương hỏi: “Đạo lý gì?”

Thu Thủy rưng rưng nước mắt: “Làm một giàu, thật dễ dàng chút nào!”

Chu Đại Cương đảo mắt xem thường, “Chà, cứ như giàu thật .”

Nói xong, Chu Đại Cương vỗ vai Thu Thủy, “Được , mau dậy , trưa . Đi, ông đây mời ăn.”

Vừa mời ăn, Thu Thủy lập tức hồi sinh tại chỗ, bật dậy khỏi giường như cá muối lật .

“Đợi , ông…”

Hai chữ “ông đây” suýt nữa buột khỏi miệng, Thu Thủy lập tức nuốt nước bọt vì sợ hãi, : “Đợi hai phút, đ.á.n.h răng .”

Nói xong, lập tức chạy đ.á.n.h răng rửa mặt.

“Cậu nhóc , bữa sáng cũng ăn ?” Chu Đại Cương bực bội : “Nhanh lên, thêm một phút nữa là ông đây đợi đấy.”

Thu Thủy tuy lười, nhưng ý thức về thời gian vẫn khá .

Nói hai phút là hai phút, hơn một giây.

Chỉ đ.á.n.h răng rửa mặt, quần áo cũng . Cậu mặc một chiếc quần short đen, áo thun trắng nhàu nhĩ, xỏ dép lê, cùng Chu Đại Cương ngoài.

Chu Đại Cương dẫn Thu Thủy đến một nhà hàng khá tiếng gần trường, tên là Đại Hồng Tinh.

Tuy cái tên , nhưng đây là một nhà hàng cũ mở hơn mười năm, giá cả tuy đắt hơn các nhà hàng bình thường.

nguyên liệu quả thực tươi hơn các nhà hàng khác, hương vị càng tuyệt vời.

Thu Thủy đến đây vài , đa đều do một bạn cùng phòng khác, một phú nhị đại ngáo ngơ tên Lương Lương, dẫn đến.

thì một kẻ nghèo như , làm tiền đến đây.

Sau khi xuống, Thu Thủy thành thạo xé bao bì bộ bát đũa khử trùng, : “Lại đến Đại Hồng Tinh, còn gọi ba món mặn lớn. Đại Cương, cuối cùng cũng quyết định khuất phục váy thạch lựu của bà chủ ?”

Chu Đại Cương lườm Thu Thủy một cái, “Nói linh tinh gì đấy, ông đây là loại ăn bám ? Hôm qua cùng ông chủ đ.á.n.h bóng rổ, thắng . Ông chủ thưởng cho ông đây ba nghìn tệ, nếu thấy đói đến nửa sống nửa c.h.ế.t trong ký túc xá, ông đây mới cắt thịt mời đến Đại Hồng Tinh .”

Thu Thủy giơ ngón tay cái cho Chu Đại Cương, “Không hổ là đội trưởng đội bóng rổ trường , tình nghĩa.”

Loading...