Hệ Thống Bắt Tôi Cứu Rỗi, Tôi Rủ Vai Ác Nhảy Lầu - Chương 6: Trở về thực tại

Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:47:13
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi . Hệ thống , đến một giây để chào tạm biệt cũng cho.

 

Mở mắt , đang ở chính nhà . Chiếc giường quen thuộc, mùi hương quen thuộc. Điện thoại đang reo vang. Ngày tháng hiển thị đúng là một ngày khi tự sát.

 

Tôi nhấc máy. Đầu dây bên là phía bệnh viện: "Cậu Lâm, tình hình của lắm. Xin hãy mau chóng đến đây.”

 

Tôi lao đường, bắt taxi trong trạng thái tay chân run rẩy ngừng. Đến bệnh viện, xông thẳng phòng bệnh. Mẹ giường, gầy gò đến mức chẳng còn hình , nhưng bà vẫn còn sống. Thấy , bà mỉm : “Mộc Mộc đến đấy .”

 

Tôi quỳ sụp xuống bên mép giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà: “Mẹ, con đây.”

 

“Đừng .” Bà lau nước mắt cho : “Mẹ .”

 

“Có đấy.” Tôi nghiến răng: “Mẹ, con đây. Con cho phép . Mẹ sống, con kết hôn, con sinh con đẻ cái, con già .”

 

Mẹ ngẩn một lúc : “Được. Mẹ hứa với con.”

 

Tôi vẫn tiền. Tiền viện phí vẫn như một cái hố đáy. , còn c.h.ế.t nữa.

 

Tôi tìm tất cả những công việc thể làm: ban ngày giao hàng, buổi tối làm tài xế lái thuê, rạng sáng code. Mệt đến mức chẳng khác gì một con chó, nhưng trong lòng thấy đủ đầy.

 

Tình trạng của lúc lúc , nhưng bà vẫn luôn nỗ lực. Hóa trị làm tóc bà rụng hết, bà bảo trông giờ chẳng khác gì ni cô.

 

“Mẹ.”

 

“Ơi?”

 

“Nếu... nếu một ngày chịu đựng nổi nữa, xin đừng rút ống thở. Con cầu xin đấy.”

 

Mẹ xoa đầu : “Không rút. Mẹ hứa với con, làm .”

 

Một năm , bệnh tình của định. Bà xuất viện về nhà điều dưỡng. Tôi vẫn tiếp tục làm việc, vẫn còn nợ một đống tiền, nhưng cuộc sống bắt đầu hy vọng.

 

Lại nửa năm nữa trôi qua. Vào ngày trả hết nợ, mua một chiếc bánh kem. Mẹ đích xuống bếp nấu một bàn thức ăn.

 

“Chúc mừng một chút nào.” Bà .

 

“Chúc mừng gì ạ?”

 

“Chúc mừng con trai của khó khăn quật ngã.”

 

Chúng cụng ly.

 

Lấy rượu.

 

“Mẹ.”

 

“Ơi?”

 

“Nếu... con thích đàn ông, nghĩ thế nào?”

 

Đũa trong tay khựng một nhịp, đó bà tiếp tục gắp thức ăn.

 

“Thích thì thích thôi. Con thấy vui là .”

 

Mũi bỗng cay xè: “Mẹ cởi mở thế ạ?”

 

“Con là con trai .” Bà gắp cho một miếng thịt: “Con còn sống là vui , những chuyện khác quan trọng.”

 

gương mặt Thẩm Yếm cứ luẩn quẩn trong đầu . Có đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, vẫn ngỡ đang cái sofa cũ nát , vẫn thấy tiếng thở của .

 

“SB-250.” Tôi gọi thầm trong lòng.

 

Không tiếng đáp . Có lẽ nhiệm vụ thành , nó cũng rời . Thế cũng .

 

Hôm đó tăng ca đến rạng sáng. Trên đường về, thấy một cửa hàng tiện lợi vẫn sáng đèn, vô thức bước . Nhân viên là một cô gái xa lạ.

 

“Chào mừng quý khách.”

 

Tôi cầm chai nước tính tiền. Lúc thanh toán, thấy cạnh quầy một viên kẹo, giống hệt viên mà cô bé tặng Thẩm Yếm.

 

“Viên kẹo ...”

 

“À, một vị khách quen đ.á.n.h rơi đấy ạ.”

 

“Khách quen ?”

 

“Vâng, một trai. dạo gần đây thấy tới nữa.”

 

Tôi nắm chặt viên kẹo, ngẩn ngơ thật lâu.

 

Mẹ giục tìm đối tượng: “Nam nữ đều , cứ dẫn về đây xem.”

 

Tôi : “Để .”

 

Thật cũng thử tìm. Đi xem mắt, hẹn hò, nhưng đều . Nhìn ai cũng thấy . Tôi như đúng, nhưng thể sửa .

 

Lại một mùa xuân nữa đến. Mẹ tái khám, kết quả .

 

“Sống thêm mười năm nữa thành vấn đề.” Bác sĩ .

 

Chúng vui, cùng dạo công viên. Hoa đào nở rộ, hồng rực một vùng.

 

“Mẹ, con mua nước nhé.”

 

“Được.”

 

Khi về phía quầy bán hàng, gọi: “Lâm Mộc.”

 

Giọng quen thuộc khiến khựng . Tôi chậm rãi đầu. Thẩm Yếm đang cây hoa đào. Hắn mặc sơ mi trắng, tay xách túi đồ của cửa hàng tiện lợi.

 

“Cậu...”

 

“Em đến đây.” Hắn bước tới: “Hệ thống đưa đến.”

 

Chúng ghế dài, đang đằng xa cho bồ câu ăn.

 

“Hệ thống ?” Tôi hỏi.

 

“Biến mất .” Thẩm Yếm những cánh hoa đào: “Nó tìm thấy em, bảo em chọn một phần thưởng. Em chọn .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-cuu-roi-toi-ru-vai-ac-nhay-lau/chuong-6-tro-ve-thuc-tai.html.]

Cổ họng nghẹn .

 

“Nó bảo là một phế phẩm. Số hiệu SB-250 nghĩa là đồ ngốc. Nó từng cứu thành công ký chủ nào, cho đến khi gặp .”

 

Gió thổi qua, hoa đào rơi vai.

 

“Cuối cùng nó gì?” Tôi hỏi.

 

Thẩm Yếm im lặng một lát: “Nó cảm ơn. Cảm ơn giúp nó hiểu rằng cứu rỗi đổi đối phương, mà là khiến đối phương cảm thấy thấu hiểu.”

 

Mũi cay xè: “Còn gì nữa ?”

 

“Nó còn , nó thật là chấp niệm của một ký chủ đời . Đó là một bác sĩ tâm lý thể cứu bệnh nhân tự sát, cuối cùng vì dằn vặt mà qua đời. Sau khi c.h.ế.t, đó biến thành hệ thống , lặp lặp việc tìm làm nhiệm vụ để bù đắp lầm. Giờ thì đó giải thoát.”

 

Thẩm Yếm : “Lâm Mộc, nó nhắn với một câu.”

 

“Câu gì?”

 

“Chuyện của là tai nạn. Ở dòng thời gian gốc, ống oxy của y tá vô tình làm tuột nhưng bệnh viện che giấu. Khi hệ thống ngược thời gian, nó sửa chữa sai sót . Vì hiện tại bà thực sự định, chỉ là chuyển biến tạm thời.”

 

Tôi sững sờ, nước mắt rơi xuống. Thẩm Yếm nắm lấy tay : “Cho nên đừng dằn vặt nữa. Đó của . Chưa bao giờ là của .”

 

Mẹ bước tới: “Mộc Mộc, đây là...”

 

“Thẩm Yếm ạ.” Tôi lau nước mắt: “Bạn của con.”

 

Mẹ quan sát mỉm : “Chắc chỉ là bạn nhỉ?”

 

Thẩm Yếm dậy: “Cháu chào bác ạ. Cháu là bạn trai của .”

 

Mắt cong lên: “Tốt, lắm. Tối nay về nhà ăn cơm nhé.”

 

Bữa tối náo nhiệt. Mẹ nấu nhiều món ngon, Thẩm Yếm cũng bếp phụ giúp, động tác thuần thục.

 

“Cháu thường xuyên nấu cơm ?” Mẹ hỏi.

 

“Vâng, bà nội dạy cháu.”

 

“Bà nội cháu ?”

 

“Bà ở trời ạ.”

 

Tay múc canh của khựng một nhịp: “Tội nghiệp đứa nhỏ . Từ giờ đây chính là nhà của cháu.”

 

Vành mắt Thẩm Yếm đỏ hoe: "Con cảm ơn .”

 

“Kêu là đúng .” Mẹ : “Mộc Mộc thích gì, đều thích.”

 

Buổi tối, và Thẩm Yếm ngủ trong phòng . Giường lớn nên hai đứa sát .

 

“Tờ giấy của bà nội, em mang theo đây.” Thẩm Yếm lấy chiếc túi nhỏ ,: “Giờ nơi để cất .”

 

Tôi dọn sạch một ngăn kéo: “Cất ở đây .”

 

Chúng song song bên , giống như chiếc sofa cũ nát ngày .

 

“Thẩm Yếm.”

 

“Ơi?”

 

“Kỳ thi đại học năm em đỗ chứ?”

 

“Đỗ.”

 

“Cậu học ngành gì?”

 

“Tâm lý học.”

 

Tôi nghiêng đầu : “Tại ?”

 

“Muốn giúp đỡ nhiều hơn nữa. Giống như cách giúp em.”

 

Trang Thảo

Hệ thống thật sự biến mất, nhưng vẫn để dấu vết. Trong điện thoại của xuất hiện một album ảnh mã hóa. Mở xem, đó là ảnh của Thẩm Yếm trong suốt ba tháng qua: lúc giúp cô bé ở cửa hàng tiện lợi, lúc đưa khăn giấy ở quán bar, lúc ngắm nước sông, lúc sách đèn.

 

Tấm ảnh cuối cùng là cảnh lầu nhà , ngước lên. Phía một dòng chữ nhỏ: [Nhiệm vụ thành. Yêu chính là cứu rỗi.]

 

Thẩm Yếm ở đây. Hắn thực tập ở một phòng khám tâm lý, buổi tối vẫn pha chế ở quán bar, nhưng chỉ làm đến mười hai giờ.

 

“Về sớm chút nhé.” Tôi dặn.

 

“Sợ em nhảy sông ?”

 

“Sợ em tán tỉnh.”

 

Hắn , hôn lên trán : “Chỉ bám đuôi thôi.”

 

Sức khỏe của ngày càng hơn. Bà còn tham gia nhảy dân vũ, lập cả một nhóm cao tuổi chơi mỗi ngày. Tôi và Thẩm Yếm dành dụm tiền mua một chiếc ô tô nhỏ, cuối tuần chở hóng gió.

 

“Đi đây con?” Mẹ hỏi.

 

“Ra bờ sông ạ.” Thẩm Yếm đáp: “Đi ngắm nước chảy.”

 

Gió sông vẫn lạnh, nhưng hoàng hôn ấm áp. Thẩm Yếm dòng nước thật lâu, đó lấy chiếc túi cũ , mở lấy vài đồng xu và tờ giấy của bà nội.

 

“Bà nội ơi, con đến một thế giới khác . Ở đây trời sáng , bà yên tâm nhé.”

 

Hắn gấp tờ giấy cất túi, nhưng bỏ tiền xu . Hắn đến ven bờ, xuống, đặt từng đồng xu dòng nước. Những đồng xu chìm xuống, tạo thành những vòng sóng nhỏ.

 

“Đây là...” Tôi khẽ hỏi.

 

“Tiền xu của bà nội. Để chúng dòng sông của thế giới , coi như bà cũng từng đến đây.” Thẩm Yếm dậy, vành mắt ửng đỏ.

 

Buổi tối, khi ngủ, chúng ngoài phòng khách. Thẩm Yếm chiếc túi trong tay: “Thật , dòng sông ở thế giới là dòng sông của bà.”

 

mạch nước thì thông mà.” Tôi : “Mọi nỗi nhớ sẽ chảy về nơi nó cần đến.”

 

Hắn tựa đầu vai : “Ừ.”

 

Về , ngày Thanh minh mỗi năm, Thẩm Yếm vẫn một bờ sông một lúc. Hắn thả tiền xu nữa, chỉ lặng lẽ ngắm dòng nước. Hắn đó tảo mộ, mà là báo cáo.

 

“Bà nội, năm nay con vẫn . Lâm Mộc và cũng . Bà đừng lo nhé.”

 

Gió từ mặt sông thổi tới mang theo nước mát lành, như một lời hồi đáp dịu dàng nhất.

Loading...