Hệ Thống Bắt Tôi Cứu Rỗi, Tôi Rủ Vai Ác Nhảy Lầu - Chương 3: Cuộc thi xem ai khổ hơn

Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:45:41
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đêm đó, chúng trò chuyện đến tận khuya. Thật cũng hẳn là trò chuyện, mà là phiên kể lể những chuyện rác rưởi của đời , giống như đang thi xem ai t.h.ả.m hại hơn.

 

Tôi lúc , bà gầy gò chỉ còn một nắm xương. Hắn lúc bà nội , bà thậm chí còn nhận là ai. Tôi ngày sinh nhật của , chỉ ăn nắm cơm quá hạn của cửa hàng tiện lợi. Hắn mỗi năm đến Tết Thanh minh, đều mua nổi một bó hoa t.ử tế để tảo mộ.

 

Kể đến cuối cùng, chúng đều .

 

Cười một hồi, cùng im lặng.

 

“Lâm Mộc.” Thẩm Yếm gọi tên .

 

“Ừ?”

 

“Nếu như...”

 

“Nếu như cái gì?”

 

“Nếu như còn sống, tiếp tục sống ?”

 

Tôi suy nghĩ một lát.

 

“Không nữa. Có lẽ là . giờ bà còn nữa, nên nghĩ đến chuyện đó.”

 

Thẩm Yếm gật đầu.

 

“Tôi cũng . Lúc bà nội còn sống, thấy mệt một chút, khổ một chút cũng chẳng . Giờ bà , thứ đều trở nên vô vị.”

 

Hệ thống đột nhiên xen : [Phát hiện cảm xúc mục tiêu d.a.o động, giá trị hắc hóa giảm 2%, hiện còn 86%.]

 

Tôi coi như thấy. Thẩm Yếm đột nhiên hỏi: “Ngẩn gì thế, hệ thống chuyện ?”

 

“Ừ.”

 

“Nó gì?”

 

“Nó bảo giá trị hắc hóa của giảm .”

 

“Giá trị hắc hóa là cái gì?”

 

“Là mức độ hủy diệt thế giới .”

 

Thẩm Yếm nhướng mày.

 

“Giờ chẳng hủy diệt thế giới, chỉ hủy diệt chính thôi.”

 

“Thì cũng tính là thế.” Tôi .

 

“Giảm đến bao nhiêu thì coi như thành công?”

 

“Không , chắc là 0%.”

 

“Có khả năng ?”

 

“Không đời nào.”

 

“Vậy còn làm nhiệm vụ làm gì?”

 

“Không làm thì điện giật.”

 

Thẩm Yếm im lặng một hồi, đó : “Vậy cứ tùy tiện làm , sẽ phối hợp với . Đừng để điện giật.”

 

Tôi sững .

 

“Tại ?”

 

Hắn dậy, về phía phòng ngủ. Đến cửa mới ngoảnh đầu : “Vì bảo sợ đau.”

 

Tôi sofa, trân trân cánh cửa phòng ngủ thật lâu. Hệ thống lên tiếng: [Mục tiêu chủ động phối hợp, tiến độ nhiệm vụ tiến triển rõ rệt. Yêu cầu ký chủ nắm bắt cơ hội.]

 

“Biết .” Tôi trả lời trong lòng: “ nhà mi thể im miệng , phiền quá.”

 

Hệ thống im lặng. Tôi xuống sofa. Cái sofa cũ, lò xo cộm , nhưng nhanh chóng chìm giấc ngủ. Đã lâu lắm mới ngủ sâu đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-cuu-roi-toi-ru-vai-ac-nhay-lau/chuong-3-cuoc-thi-xem-ai-kho-hon.html.]

 

Khi tỉnh dậy thì trời sáng rõ. Thẩm Yếm đang ở trong bếp, tiếng bát đũa lách cách vang lên. Tôi dậy, nhận thêm một chiếc chăn mỏng màu xám giặt đến bạc màu.

 

Cửa bếp mở , Thẩm Yếm bưng hai chiếc đĩa bước ngoài.

 

“Tỉnh ? Có trứng ốp la đấy, ăn ?”

 

“Ăn.”

 

Chúng hai bên bàn ăn bữa sáng.

 

“Hôm nay làm ?” Tôi hỏi.

 

“Ừ, ban ngày làm ở cửa hàng tiện lợi, buổi tối làm ở quán bar.”

 

“Cày cuốc ghê thế.”

 

“Trả nợ.” Hắn đáp ngắn gọn.

 

“Tôi theo ?”

 

“Tại ?”

 

“Ở một c.h.ế.t.”

 

Thẩm Yếm liếc một cái.

 

“Tùy .”

 

Tôi cùng Thẩm Yếm đến cửa hàng tiện lợi. Hắn quầy thu ngân, còn chiếc ghế cao bên cửa sổ, ngắm dòng qua .

 

Có một cô bé đến mua kẹo nhưng với tới quầy. Thẩm Yếm cúi đưa kẹo cho cô bé, còn xoa đầu em. Cô bé tươi: “Cảm ơn trai ạ.”

 

Thẩm Yếm biểu lộ cảm xúc gì, chỉ “ừ” một tiếng, nhưng ánh mắt dịu trong chốc lát.

 

Hệ thống nhắc nhở: [Giá trị hắc hóa giảm 0.5%, hiện còn 85.5%.]

 

Tôi nhịn mà mỉm . Hóa thích trẻ con. Thẩm Yếm lườm : “Cười cái gì?”

 

“Không gì.”

Trang Thảo

 

Buổi trưa giao ca, Thẩm Yếm mua hai nắm cơm, ném cho một cái: “Ăn .”

 

Chúng bậc thềm cửa hàng tiện lợi. Mặt trời gắt, nắng chiếu đến mức khiến choáng váng.

 

“Buổi tối mấy giờ quán bar?” Tôi hỏi.

 

“9 giờ đến 3 giờ sáng.”

 

“Tôi cũng .”

 

“Tùy .”

 

Thẩm Yếm ăn chậm, từng miếng một như đang đếm hạt cơm.

 

“Lâm Mộc, bao nhiêu tuổi ?”

 

“23, lớn hơn .”

 

Hắn nghiêng đầu : “23, vẫn còn trẻ lắm. C.h.ế.t thì phí.”

 

Tôi đáp: “18 tuổi càng phí hơn.”

 

Hắn im lặng, gì thêm.

 

Ăn cơm xong, Thẩm Yếm về nhà ngủ để buổi tối còn thức đêm, cũng cùng. Hắn ngủ trong phòng, còn ngoài sofa. Rèm cửa kéo kín, căn phòng tối om. Tôi ngủ , đầu óc trống rỗng.

 

Hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Trạng thái của ký chủ hiện tại nguy hiểm. Việc nảy sinh sự đồng cảm với mục tiêu thể dẫn đến nhiệm vụ thất bại.]

 

Tôi đáp trong lòng: “Thất bại thì thất bại. Cùng lắm thì điện giật, giam cầm vĩnh viễn. Vậy cứ giam , dù cũng chẳng .”

 

Hệ thống im lặng một hồi : [Theo phân tích dữ liệu, giá trị hắc hóa của Thẩm Yếm giảm là vì tìm thấy đồng loại. Vì , ký chủ cần cố tình cứu rỗi, chỉ cần tồn tại là đủ.]

 

“Chuyện đó chẳng đơn giản ?”

Loading...