Editor: Trang Thảo.
“Cứu thế nào?”
“Không , đại khái là bảo đạo lý với , bầu bạn tâm sự, khuyên đừng nghĩ quẩn.”
Thẩm Yếm lạnh: “Vậy làm theo?”
“Vì thấy đúng. Thế giới chẳng chút nào.”
Thẩm Yếm đầu . Đôi mắt sâu thẳm như một miệng giếng tối giữa đêm.
“Anh sợ điện giật ?”
“Sợ chứ.” Tôi thành thật đáp. “ còn sợ tồn tại hơn.”
Sự im lặng ập đến, kéo dài hơn . Những đám mây nơi chân trời từ xám chuyển sang đỏ rực. Hoàng hôn sắp buông xuống.
Thẩm Yếm đột nhiên dậy, phủi bụi quần.
“Tôi về đây.”
“Ừ.” Tôi vẫn yên.
Hắn vài bước đầu: “Anh ?”
“Ngồi thêm một lát.”
“Định nhảy thật ?”
“Chưa chắc, xem tâm trạng .”
Thẩm Yếm nhíu mày, , túm dậy.
“Đừng c.h.ế.t ở đây. Làm bẩn chỗ của .”
Tôi cùng Thẩm Yếm rời khỏi sân thượng. Hệ thống trong đầu bắt đầu “bắn pháo hoa”: [Tiếp xúc mục tiêu thành công, giá trị hắc hóa giảm 1%, hiện còn 88%.]
[Yêu cầu ký chủ tiếp tục cố gắng.]
Tôi thầm nghĩ: Thế mà cũng giảm ? Mình làm gì .
Thẩm Yếm phía , bóng lưng cao gầy trong bộ đồng phục rộng thùng thình. Trông chắc chỉ mười tám, mười chín tuổi, nhỏ hơn .
“Cậu ?” Tôi hỏi.
“Về nhà.” Hắn đầu.
“Tôi theo ?”
Hắn dừng : “Tại ?”
“Tôi nơi nào để . Hệ thống sắp xếp chỗ ở, nhưng ở một .”
Thẩm Yếm một lúc.
“Tùy .”
Nhà của Thẩm Yếm trong một khu chung cư cũ kỹ. Đèn hành lang hỏng mất ba chiếc, nhà ở tầng cao nhất.
Khi mở cửa, cửa nhà hàng xóm cũng hé . Một bà lão ló đầu , nhưng thấy Thẩm Yếm liền vội vàng rụt , đóng cửa cái rầm. Tôi còn rõ tiếng khóa cửa lạch cạch bên trong.
Thẩm Yếm dường như quen với việc . Hắn để ý, mặt cảm xúc mà mở cửa bước .
Trong phòng tối, rèm cửa kéo kín, thoang thoảng mùi mì gói.
“Tùy tiện .” Hắn .
Tôi tới mở cửa sổ. Ánh hoàng hôn hắt , khiến căn phòng sáng lên đôi chút. Nhà cửa đơn sơ, nhưng khá sạch sẽ.
“Cậu sống một ?” Tôi hỏi.
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-cuu-roi-toi-ru-vai-ac-nhay-lau/chuong-2-ve-nha.html.]
“Bố ?”
“C.h.ế.t .”
Hắn đáp nhẹ tênh. Tôi gật đầu: “Khá .”
Thẩm Yếm sang chằm chằm: “Anh cái gì?”
“Tôi bảo là khá . Thanh tịnh.”
Hắn sững một lúc, bật . Lần đầu tiên đó là nụ châm chọc.
“Anh cũng thú vị đấy.”
Thẩm Yếm nấu mì gói, quên hỏi ăn . Tôi bảo . Thế là hai đứa hai bên bàn , cúi đầu ăn mì. Không ai gì, chỉ tiếng húp mì.
Hệ thống nhảy nhắc nhở: [Kiến nghị ký chủ tiến hành giao lưu sâu sắc với mục tiêu, tìm hiểu những tổn thương trong lòng .]
Tôi buông đũa xuống: “Thẩm Yếm.”
“Hửm?”
“Trong lòng tổn thương gì ?”
Hắn suýt sặc: “... Anh hỏi trực tiếp thật đấy.”
“Hệ thống bảo hỏi.”
Thẩm Yếm lau miệng: “Vậy mà với hệ thống, quan tâm làm cái gì.”
Tôi gật đầu: “Nói đúng.”
Ăn mì xong thì trời tối hẳn. Thẩm Yếm bật một chiếc đèn bàn nhỏ, ánh vàng ấm áp khiến trông nhu hòa hơn đôi chút.
“Đêm nay định ở đây ?” Hắn hỏi.
“Có ?”
“Sofa.”
“Được.”
Tôi tắm. Cái máy nước nóng dở dở ương ương, nước lúc nóng lúc lạnh. Tắm xong bước , thấy Thẩm Yếm đang hút t.h.u.ố.c ngoài ban công. Tôi tiến gần: “Cho một điếu.”
Hắn đưa t.h.u.ố.c cho : “Anh nghiện nặng đấy.”
“Thói quen hình thành từ khi c.h.ế.t thôi.” Tôi đáp.
“Trước khi nhảy lầu ?”
“Ừ, ở rìa sân thượng hút hết mười bao.”
“Rồi mới nhảy?”
“Ừ.”
“Đau ?”
“Chưa kịp đau thì c.h.ế.t . Sau đó sống , thà rằng c.h.ế.t luôn cho xong.”
Ngón tay đang bẩy tàn t.h.u.ố.c của Thẩm Yếm khựng : “Tại c.h.ế.t?”
Lần đến lượt im lặng. Hút hết nửa điếu thuốc, mới chậm rãi : “Mẹ bệnh, ung thư. Bố bỏ trốn. Tôi làm thêm kiếm tiền nhưng đủ trả viện phí. Mẹ liên lụy nên tự rút ống oxy. Lúc chạy đến nơi thì bà lạnh . Ngày hôm đó là sinh nhật . Bà để một tờ giấy, lời xin và yêu .”
Tôi kể một cách bình thản, như đang chuyện của ai khác. Điếu t.h.u.ố.c của Thẩm Yếm cháy đến tận cùng, nóng rát tay mới giật tỉnh .
Trang Thảo
“Cho nên mới nhảy?”
“Ừ. Cảm thấy sống đời chẳng còn thú vị gì nữa. Người yêu giữ , tiền cũng chẳng kiếm . Thà c.h.ế.t cho nhẹ nợ.”
Thẩm Yếm thật lâu, đó : “Bố uống rượu đến c.h.ế.t. Mẹ bỏ trốn theo khác, khi còn cuỗm hết tiền trong nhà, để một đống nợ. Bà nội năm ngoái cũng mất, đột quỵ nhưng tiền chữa. Bây giờ đang làm thuê trả nợ. Còn ba tháng nữa là trả xong. Trả hết , cũng c.h.ế.t.”
Hắn còn bình thản hơn cả . Tôi gật đầu: “Hiểu . Cho nên hôm nay sân thượng nhảy thật, mà chỉ là ngắm cảnh thôi đúng ?”
Thẩm Yếm : “, ngắm cảnh. Trước khi c.h.ế.t thì thêm vài cho đáng.”