HÃY ĐỂ EM LÀ ĐÔI MẮT CỦA ANH - 2

Cập nhật lúc: 2025-12-05 05:18:42
Lượt xem: 1,424

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhân viên nhỏ chuẩn xong nước, ý định rời , còn chờ tổng tài cởi đồ. 

 

Tổng tài thấy tiếng nước ngừng , liền đuổi ngoài. Nhân viên nhỏ ngoài cửa mặt đầy tiếc nuối.

 

Tắm xong, nhân viên nhỏ nghĩ tổng tài thấy, nên chẳng ngại ngần quấn khăn tắm , thản nhiên quần áo ngay mặt .

 

Lúc ngủ, tổng tài vẫn cách xa. Nhân viên nhỏ giả vờ lăn qua lăn , từng chút từng chút thu hẹp cách, cuối cùng "đẩy cả dải ngân hà" khỏi giường.

 

Tổng tài tiếng lăn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể càng ngày càng gần, liền kéo chăn chặt hơn, cho ai "lấn tới".

 

Sáng hôm , tổng tài thức dậy, cổ cảm nhận thứ gì đó mềm mềm lông lông, cần nghĩ cũng là ai. Anh đen mặt đẩy , nhưng thứ ướt ướt dính lên tay khiến nhận chuyện gì, sắc mặt càng khó coi.

 

Nhân viên nhỏ đang mơ , hài lòng lẩm bẩm, nhắm mắt đưa tay , chuẩn xác đặt lên cơ bụng của tổng tài.

 

Tổng tài khó chịu gạt cái "móng vuốt" háo sắc , rửa tay đến mấy .

 

Hàng ngày, nhân viên nhỏ đều thích đùa giỡn dây thần kinh của tổng tài, thường khiến tức đến nhảy dựng lên. 

 

mỗi , chỉ đưa tai , : "Tôi thấy."

 

Dần dần, tổng tài quen với sự tồn tại của , mà chính cũng nhận , cảm giác u ám trong lòng biến mất từ lúc nào.

 

Sự đổi của tổng tài, nhân viên nhỏ thấy mà vui. Cậu mong ngày nào đó tổng tài sẽ lấy phong thái tự tin như .

 

Buổi tối, nhân viên nhỏ quần áo ngay mặt tổng tài. 

 

Anh đang giường thì trong thế giới tối đen bỗng xuất hiện một bóng trắng lóa.

 

Tổng tài chớp mắt vài , xác nhận rằng thấy ánh sáng. 

 

Trong lồng n.g.ự.c bỗng dậy sóng, kích động đến suýt .

 

Tổng tài mất thị lực do cục m.á.u đông chèn ép dây thần kinh thị giác. 

 

Vị trí nguy hiểm nên thể phẫu thuật. Bác sĩ từng giữ tinh thần vui vẻ thì vẫn hy vọng hồi phục.

 

Tổng tài từng hỏi về tỷ lệ hồi phục, nhưng bác sĩ chỉ bảo rằng hy vọng, cũng loại trừ khả năng sẽ mù suốt đời. 

 

Vì thế, buông xuôi, đặt kỳ vọng gì.

 

Từ khi ở bên nhân viên nhỏ, mỗi ngày đều ồn ào, náo nhiệt, tâm trạng thực sự

 

Trong quá trình sống chung, tổng tài thể hấp dẫn.

 

Tuy , vì khiếm khuyết của bản , tổng tài luôn kiềm chế. 

 

Anh ở bên một mù cả đời, nhưng cũng nỡ buông tay.

 

Nhân viên nhỏ những trăn trở trong lòng tổng tài. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hay-de-em-la-doi-mat-cua-anh/2.html.]

Sau khi quần áo, liền rúc lòng , nhưng nghịch ngợm sờ loạn. 

 

Mỗi chạm cơ bụng rắn chắc nóng hổi của đều từ chối thương tiếc.

 

hôm nay, tổng tài khác thường.

 

 Anh ngăn cản, mà còn đè xuống, thở nóng ấm phả lên mặt .

 

"Thật sự ?"

 

Nhân viên nhỏ khẽ đáp một tiếng "ừm", tuy tiến xa hơn với tổng tài, nhưng khi thẳng như , khỏi cảm thấy ngại ngùng.

 

"Tôi thể cho một khoản tiền, để rời . Bây giờ vẫn còn kịp." Tổng tài cố gắng rõ khuôn mặt của nhân viên nhỏ, nhưng chỉ thấy một chút bóng mờ.

 

Nghe thấy tổng tài đuổi , nước mắt của nhân viên nhỏ lập tức dâng đầy trong mắt. 

 

Cậu ấm ức kéo tay tổng tài đặt lên tai trái của , "Anh gì? Tôi thấy. Tôi chỉ sống cuộc sống của một cặp chồng chồng."

 

Nhân viên nhỏ còn giữ thể diện nữa, đẩy tổng tài , nhanh nhẹn chạy xuống giường lấy một chiếc "ô nhỏ".

 

Khi , lập tức tổng tài túm lấy. "Bây giờ hối hận cũng kịp nữa." Nói xong, tổng tài cúi xuống hôn một cách mãnh liệt. Hai thở hổn hển tách , tổng tài l.i.ế.m môi, ánh mắt quyến rũ: "Đây mới là hôn."

 

Nhân viên nhỏ hôn đến đỏ bừng cả mặt, ngơ ngẩn, vội vàng giúp tổng tài sử dụng chiếc "ô nhỏ", cuối cùng hai trở thành vợ chồng thực sự.

 

Tổng tài dùng cơ thể đo chiều cao của nhân viên nhỏ, phát hiện thấp hơn nhiều, khung xương cũng nhỏ. 

Anh dùng những ngón tay thon dài, từng chút một phác họa khuôn mặt .

 

 Khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mi dài, môi thì mềm mại.

 

Anh thầm nghĩ: Giá như thể thấy vợ nhỉ...

 

thấy gì, đó chỉ tự dọn dẹp, mà còn giúp lau sạch sẽ. Tổng tài cảm thấy vô cùng thất vọng.

 

Anh ôm lòng, đau lòng xoa lưng cho , cưng chiều hôn lên trán: "Vợ ơi, em màu da gì ?"

 

Nhân viên nhỏ dù lưng đau, m.ô.n.g đau, nhưng trong lòng vui vẻ vô cùng, vì cuối cùng cũng "ăn thịt thiên nga".

 

Đôi mắt đảo quanh, vẻ mặt ranh mãnh nhưng giọng nghiêm túc: "Da màu lúa mì, manly."

 

Trong đầu tổng tài hiện lên hình ảnh một vợ da ngăm, gầy gò nhưng "manly". thấy đúng, rõ ràng cơ thể mềm mại, mỡ thừa nhưng cũng chẳng cơ bụng, chẳng liên quan gì đến "manly" cả.

 

Nhận vợ thành thật, tổng tài buồn , cảm thấy đúng là phong cách của .

 

 

 

 

 

Loading...