Hậu Quả Của Việc Thách Thức Enigma - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:11:10
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi vặn nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Đặt chai nước xuống, ánh mắt xuyên qua đám đông, dừng Cố Ngạn Thanh đang vây quanh như quanh trăng. Hắn bắt gặp ánh mắt liền gửi tới một nụ hôn gió.

 

“Gấp cái gì.”

 

Tôi bóp nát chai rỗng trong tay, tùy ý ném .

 

“Bộp.”

 

Chai nước rơi thùng rác một cách chuẩn xác. Tôi dậy, xoay cổ tay, khớp xương phát những tiếng răng rắc giòn giã. Ánh mắt trầm xuống: “Cứ để vui mừng thêm một lát. Trèo càng cao thì ngã càng đau. Đến lúc đó mới dễ bắt ngoan ngoãn nhận , ?”

 

Hiệp hai bắt đầu, bầu khí trường đổi. Bởi vì còn nữa.

 

Cố Ngạn Thanh đang dẫn bóng qua nửa sân, dùng tốc độ để áp đảo như hiệp một. Hắn hạ thấp trọng tâm, thực hiện động tác giả chuyển hướng, ánh mắt sắc lẹm: “Cút !”

 

hề nhúc nhích. Dự đoán, khởi động, thậm chí còn nhanh hơn . Ngay khoảnh khắc nhảy lên ném rổ, một bàn tay như kìm sắt bỗng xuất hiện giữa trung.

 

“Chát!”

 

Trang Thảo

Quả bóng ấn mạnh bảng rổ. Cả nhà thi đấu kinh hô, tiếng vang lớn như lật tung nóc nhà. Đồng t.ử Cố Ngạn Thanh co rút, lúc đáp đất suýt vững. Bóng trong tay . Tôi xuống , xoay quả bóng một vòng: “Quá chậm.”

 

Tiếp đó là chặn bóng, cướp bóng, tấn công nhanh. Tốc độ mà Cố Ngạn Thanh tự hào nhất, mặt chỉ còn là những chuyển động chậm chạp. Điểm nhanh chóng san bằng. Hắn bắt đầu cuống, giống như một con thú nhỏ dồn đường cùng, liên tục mang bóng lao tới, thậm chí màng tất cả mà dùng thể va chạm.

 

Tôi đỡ lấy hình đang lao tới của , hề lung lay, ghé sát tai , nhịp thở rối loạn: “Chân run thế ? Cái vẻ kiêu ngạo ban nãy , ông xã?”

 

“Câm miệng!”

 

30 giây cuối cùng, tỉ hòa. Quyền kiểm soát bóng thuộc về Cố Ngạn Thanh. Toàn trường nín thở, đều dậy: “Phòng thủ! Chặn quả là vô địch!”

 

Cố Ngạn Thanh chằm chặp , ánh mắt đầy vẻ liều mạng. Hắn thực hiện một cú dứt điểm tuyệt sát. Hắn thậm chí nghĩ đến việc chuyền bóng, chỉ nhất định thắng ngay đầu . Hắn khởi động, chuyển hướng cực nhanh, tiếp nối bằng bước lùi nhảy ném.

 

Đây là chiêu bài của , suốt nửa năm qua ai cản nổi. Ngoại trừ , bởi vì thậm chí còn hiểu rõ thói quen cơ thể của hơn chính bản . Ngay lúc giơ tay, bật nhảy.

 

Đầu ngón tay chạm cạnh của quả bóng. Đường bóng chệch hướng, đập vành rổ nảy lên thật cao.

 

“Bắt bóng bật bảng!”

 

A Minh chiếm bóng, cần suy nghĩ liền thực hiện một đường chuyền dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hau-qua-cua-viec-thach-thuc-enigma/chuong-7.html.]

 

“Đội trưởng!”

 

Tôi đón bóng. Cố Ngạn Thanh như phát điên, từ phía đuổi theo. Hắn phạm quy, giữ chặt . Đầu ngón tay thậm chí sượt qua gấu áo .

 

vẫn chậm một bước. Khoảnh khắc bật nhảy, ánh sáng trong mắt vỡ vụn.

 

Rầm!

 

Cùng với tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, quả bóng rổ đập mạnh rổ. Tuyệt sát. Viện Vật lý thắng.

 

Tiếng thét chói tai bùng nổ trong sân vận động, gần như làm chấn động màng nhĩ. Tôi buông tay, rơi xuống đất, về phía cách đó xa. Cố Ngạn Thanh hai tay chống đầu gối, thở dốc từng . Mồ hôi làm ướt đẫm lông mi, khiến trông như đang .

 

Tôi đến mặt , chắn ánh đèn chói mắt đỉnh đầu. Dưới bóng râm bao phủ, thể Cố Ngạn Thanh cứng đờ, gắt gao c.ắ.n môi, chịu ngẩng đầu . Tôi thở dài. Không trào phúng, mà là mềm lòng. Tôi cúi , dùng ngón cái lau vệt nước ướt nơi khóe mắt sắp rơi. Làn da lòng bàn tay nóng đến kinh .

 

“Đừng c.ắ.n nữa.”

 

Tôi đôi mắt vẫn còn bùng cháy đến tận giây phút cuối cùng , trái tim đập rộn ràng. Thật sự xinh . Dù là tấn công phòng thủ đều thể chê . Nếu dựa tố chất thể của Enigma, chắc thắng .

 

Tôi ghé sát gương mặt nhễ nhại mồ hôi của , giọng trầm thấp chỉ đủ hai thấy: “Đánh lắm... bảo bối. Suýt chút nữa là cản .”

 

Cố Ngạn Thanh như bỏng. Hắn há miệng, dường như mắng , bảo cút . lời thốt mang theo tiếng nghẹn ngào rõ rệt.

 

“... Cút .”

 

“Phiền c.h.ế.t ... Tần Triệu Lân.”

 

Giống như một chú mèo lớn thua trận, chỉ thể rụt móng vuốt , mặc vuốt ve.

 

“Không cút.” Tôi đưa tay xoa đầu : “Thắng làm vua, thua chịu phạt. Đi xin cùng nào.”

 

Thân thể Cố Ngạn Thanh cứng đờ: “Tôi ...” Hắn theo bản năng từ chối, trong ánh mắt đầy vẻ kháng cự. Bảo một Alpha đỉnh cấp kiêu ngạo như xin mặt mấy nghìn , việc còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c .

 

Tôi thở dài, thấp giọng : “Ngoan nào, làm mà, đúng ?”

 

“Câm miệng!” Hắn dùng cánh tay ướt đẫm lau mồ hôi mắt, lập tức về phía đội bóng viện Vật lý đang ăn mừng.

 

A Minh đang uống nước, thấy Cố Ngạn Thanh tới thì suýt làm rơi chai nước: “Cậu... làm gì...”

 

Cố Ngạn Thanh mặt A Minh. Nắm tay siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy mu bàn tay. Im lặng ba giây. Dưới sự chú ý của , tên đại ca trường học vốn luôn coi trời bằng vung bỗng khom cái lưng cao quý của xuống, khom 90 độ.

Loading...