Hậu Quả Của Việc Thách Thức Enigma - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:10:12
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Sau trận đấu, cho cơ hội trốn, thẳng tới chỗ huấn luyện viên của .

 

“Huấn luyện viên, em mượn Cố Ngạn Thanh một chút, em chuyện cần .”

 

Huấn luyện viên lộ vẻ khó xử, liếc Cố Ngạn Thanh. Hắn khoanh tay, lắc đầu với ông.

 

Huấn luyện viên ho nhẹ: “Chúng còn họp rút kinh nghiệm trận, e là tiện.”

 

Tôi khẽ thở dài, sang Cố Ngạn Thanh: “Trốn tránh giải quyết vấn đề . Chúng chuyện .”

 

Trang Thảo

Nói xong, đưa tay kéo nhẹ một góc áo đồng phục của . Hắn cứng đờ, cúi đầu tay , ánh mắt đầy cảnh cáo.

 

Tôi mím môi, nhỏ giọng: “Đừng lờ mà... ông xã.”

 

Trong nháy mắt, nửa sân bóng im phăng phắc. Biểu cảm của Cố Ngạn Thanh từ kinh ngạc chuyển sang kinh hãi, đỏ bừng như phát sốt.

 

“Mẹ kiếp, gọi ai là...”

 

Cố Ngạn Thanh gầm lên, nhưng mấy chục ánh mắt đang hóng chuyện, chợt khựng . Câu c.h.ử.i dứt bỗng chuyển hướng, rít qua kẽ răng, nhỏ đến mức gần như thấy: “... ông xã.”

 

Tôi mỉm hài lòng, gật đầu chào đang hóa đá, nắm lấy cổ tay . Hắn như điện giật định hất . Tôi ghé sát thì thầm: “Chúng chuyện về việc đ.á.n.h dấu ... ông xã.”

 

Hai chữ “đánh dấu” như ma lực. Hắn lập tức sững. Cố Ngạn Thanh chằm chằm , ngẩn , mặt đỏ gay, phản kháng nữa. Hắn như mất hồn theo .

 

Tôi dẫn phòng chứa dụng cụ, trở tay khóa cửa. Nghe tiếng khóa, Cố Ngạn Thanh đột ngột hất tay , lùi ba bước, ánh mắt cảnh giác.

 

“Tần Triệu Lân, rốt cuộc làm gì?”

 

Tôi dựa lưng cửa, lờ ánh mắt đầy lửa giận của : “Hôm nay trạng thái của , mấy quả then chốt đều sút hỏng.”

 

Cố Ngạn Thanh khoanh tay lạnh: “Thì ? Cậu tốn công kéo đây chỉ để bình luận trận ? Tần đội trưởng, nếu nhớ nhầm, chúng cùng đội.”

 

“Đội thắng trận hồi sinh.” Tôi lắc đầu: “Trận chung kết sẽ gặp .”

 

Tôi , giọng nghiêm túc hơn: “Tôi đường đường chính chính đấu với thêm một .”

 

Cố Ngạn Thanh lạnh: “Sao hả, bại tướng tay lật kèo ?”

 

Tôi tiến về phía . Hắn lùi cho đến khi lưng chạm đống t.h.ả.m thể d.ụ.c sát tường. Tôi chống hai tay hai bên, vây .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hau-qua-cua-viec-thach-thuc-enigma/chuong-4.html.]

 

“Đánh dấu tạm thời sắp hết hiệu lực, tin tức tố của đang rối loạn, ảnh hưởng đến trạng thái.”

 

Tôi chậm rãi : “Để giúp loại bỏ ảnh hưởng, thể cho một đ.á.n.h dấu tạm thời khác.”

 

Vừa dứt lời, sắc mặt Cố Ngạn Thanh lập tức đổi: “Cậu mơ!” Hốc mắt đỏ lên vì tức giận: “Tần Triệu Lân, coi là cái gì?”

 

“Tôi cho , dù trạng thái tệ đến , vẫn thắng !”

 

Hắn huých mạnh vai , tiến lên định mở cửa. Tôi bóng lưng đầy phẫn nộ của , động, chỉ bình tĩnh :

 

“Vậy ? cơ thể dường như .”

 

Tôi phóng một tia tin tức tố Enigma cực nhạt. Cơ thể Cố Ngạn Thanh lập tức cứng đờ, chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống.

 

Tôi ôm lấy từ phía , xoay đè lên tấm t.h.ả.m thể d.ụ.c mềm. Mắt đỏ hoe, cơ thể run rẩy trong bầu khí đậm đặc thở của . Nước mắt cùng tiếng mắng rơi xuống, dữ dội tủi ức.

 

“Đồ khốn... đồ tồi...”

 

Trái tim như những giọt nước mắt nóng đ.á.n.h trúng. Một cảm giác lạ lẫm, gần như là xót xa, dâng lên khiến chính cũng bất ngờ.

 

Tôi c.ắ.n lên dấu răng mờ, rót thêm tin tức tố, đủ để giữ trạng thái đến trận chung kết. Đánh dấu tất, mềm nhũn, còn giãy giụa, chỉ khẽ nức nở, vùi mặt hõm cổ .

 

Trên phảng phất mùi mồ hôi nhạt hòa quyện cùng tin tức tố rượu mạnh gỗ tùng, tạo nên một sức hút khó cưỡng.

 

Tôi hạ giọng xin : “Xin , tình thế cấp bách quá.”

 

“Đừng nữa, ?”

 

vẫn còn run rẩy, trông giống hệt một chú cún nhỏ mắc mưa. Tôi thở dài, đưa tay lau nước mắt mặt , lòng bàn tay chạm một vùng mềm mại và ướt nóng. Hai chiếc vòng tay ức chế cổ tay ngừng phóng điện, cảnh báo mất kiểm soát.

 

Hắn mặt , để lộ đuôi mắt đỏ bừng cùng hàng lông mi còn vương nước. Đôi môi vì nức nở mà ửng hồng, khẽ hé mở, phát những tiếng thở dốc phục.

 

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: hôn .

 

Ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, dòng điện từ vòng tay lập tức tăng cường, như những cơn đau nhói xuyên qua cánh tay để trừng phạt sự mất kiểm soát của . Tôi khẽ rên, theo bản năng lùi nửa xa để giữ cách. Cuối cùng, cố gắng bình tĩnh giữa những đợt điện giật liên hồi.

 

Tôi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu còn bốc nóng của . Sau đó, cởi áo khoác của , bọc kín .

 

“Sau trận chung kết, sẽ đến tận nơi xin .”

 

Tôi nén cơn đau nơi cổ tay, từng nhịp nhẹ nhàng vỗ về lưng : “Giờ thì... ngoan một chút.”

Loading...