Hạnh Phúc Giản Đơn - Chương 13

Cập nhật lúc: 2025-09-06 08:41:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chỉ yêu cầu tổng bộ cho cứu Diệp Gia một , nhưng Trần Thính luôn dùng một loại ánh mắt kỳ lạ , lúc bắt đầu ông còn hỏi hai câu cho lệ, còn sẽ nhờ cảnh sát Thái Lan Myanmar giúp đỡ. Tôi cũng từng tha thiết hy vọng rằng sẽ một đơn vị quân đội của hai nước cùng xâm nhập vùng bụng Tam Giác Vàng cứu Diệp Gia. sự thật lượt chứng minh, quân đội Thái Lan bận tâm đến sự rối ren trong quốc nội, nào rảnh rỗi mà tâm tư nghĩ cách cứu viện một cảnh sát ngoại quốc bé nhỏ chẳng đáng gì, về phần quân đội cảnh sát Myanmar, cả đại đội gần như đều là một nhà với bọn cướp, như thế nào thể đối phó với rắc rối khó gỡ, chừng sớm hợp nhất thành K với bọn chúng chứ. Lần lượt hy vọng, lượt thất vọng, dù cố gắng đến cỡ nào, vẫn như cũ, cách con đường thành công cứu Diệp Gia càng ngày càng xa.

Giữa lúc đang thất vọng như thế thì năm mới tới, một tháng đó, tổng bộ đưa tới huân chương liệt sĩ và giấy chứng nhận của Diệp Gia và Tiết Ức Hoa, xem đó như chấm dứt đối với việc . Tôi tưởng như gào lên với Trần Thính trong điện thoại, rằng Diệp Gia chết. Ông căn bản cũng , cũng chẳng vô.

Từ lúc giấy chứng nhận và huân chương đưa tới, Đồng Úy vẫn đó mà chúng, cũng động, suốt một ngày. Từ đó hôm tới đội, nghĩa là cho cơ hội chuyển giao những thứ , cũng chẳng mang phần vinh dự liệt sĩ . Khi tiếng chuông năm mới vang lên, chìm trong tuyệt vọng. Đi đường phố, thanh âm ồn ào, thấy sự vui mừng của dòng , hồi tưởng năm Diệp Gia xoa hai tay hôm nay thật lạnh, đó mỉm với chúng năm mới vui vẻ.

Bất chợt hủy diệt tất cả, đem và Diệp Gia đều hóa thành tro tàn, như chúng thể xuyên qua gian , vĩnh viễn giao hòa cùng một chỗ. Tôi những tuyến xe công cộng một cách vô mục đích, cứ như . Tôi chẳng mới là điểm kết thúc, lẽ nghĩ chỉ cần lên xuống thế thôi, sẽ trở năm năm , sẽ chỗ của và Diệp Gia, sẽ trở nơi đầu tiên mắt bắt gặp Diệp Gia, đầu tiên chúng hai mắt đối diện, hoặc giả trở thời khắc thở dốc. Tôi lẽ sẽ theo mong mỏi trong lòng, cúi đầu hôn , Diệp Gia hoặc sẽ giận dữ, lẽ chỉ hung hăng mắng mười lăm phút mà còn đánh , từ nay về khinh bỉ . dù những gì thể xảy lúc khác thế nào, mãi mãi, sẽ tiếc nuối. Diệp Gia, ở trong lòng nhẹ nhàng hỏi, nếu chúng thể cùng xuyên qua thời gian, sẽ bằng lòng dừng thời khắc nào? Có sẽ là ngày 20 tháng 10 giống ?

Tôi cứ chuyến xe suốt đêm như , từ đêm khuya đến tận sáng sớm, từ lúc huyên náo đến khi yên tĩnh, mãi đến khi trời sáng hẳn mới xuống xe ánh mắt kinh ngạc của tài xế. Xuống xe, tiếp tục chậm rãi đường, đến giữa trưa mới trở về đội. Tiểu Phong vội vã tìm , nhóc khoa tin tức nhận một mẩu điện báo kỳ lạ. Cậu nhóc mở miệng những lời , trong lòng như thứ gì đ.â.m một nhát, thế là bèn cùng với Tiểu Phong chạy như điên đến khoa tin tức.

Phong điện báo quả thật kỳ quái, đầu tiên là do nó dùng thứ mật mã cổ xưa, cứ như mẩu điện báo từ lâu, tiếp theo bộ nội dung chỉ bốn chữ cái: W, H, H, L. Tôi dùng bàn tay run rẩy cầm mẩu điện báo , cũng giải thích với hối hả trở phòng làm việc của . Vừa cửa, liền vô lực trượt dọc theo cách cửa phịch xuống đất. Đặt tờ giấy ngực, dùng tất cả sức lực mới thể kiềm chế bản run rẩy. Tôi đó là Diệp Gia gửi tới, đang lặp lời hứa của với , W, H, H, L, sẽ trở về.

Mẩu điện báo khiến đợi chờ nhiều, nhưng từ đó về , Diệp Gia chẳng còn tin tức nào nữa. Tôi đến Thái Lan tìm Mạc Nhật Hoa chỉ một , nhưng ngay cả gã giống như cũng mất tích. Quán Xiêm La sớm đóng cửa, cơ hồ khắp các quán bar nơi Băng Cốc những cũng chẳng bắt gặp bé điều rượu .

nửa năm , Đồng Úy tìm . Cô vẫn trông đầy nghị lực như , cô , cô tìm bảy lính đánh thuê, họ thể xâm nhập vùng bụng Tam Giác Vàng cứu Diệp Gia. mà, cô cần một dẫn đầu, một thể sẵn sàng c.h.ế.t vì Diệp Gia. Tôi bình tĩnh , đó hỏi cô liệu thích hợp . Cô với , đó là nụ đầu tiên trong một năm rưỡi nay cô dành cho .

Trước khi xuất phát, từng bảo Đồng Úy cần cùng, cô cứ ở trong nước chờ tin tức, nhưng cô vẫn kiên trì cùng , hơn nữa vẫn theo chúng đến tận sát biên giới nơi Tam Giác Vàng. Vì tránh tai mắt, đoàn chúng cải trang thành một đoàn lữ hành nhỏ, ở nơi đây chúng chẳng những cẩn thận bọn tai mắt của K, mà đồng thời còn tránh quân đội cảnh sát địa phương. Trong bảy lính đánh thuê một Myanmar, một Việt Nam, một Thái Lan, hai Nga, và một Saudi Arabia, và một da đen, nhưng chịu ở nơi nào. Hắn bảo cứ gọi là Jonathan, chúng sẽ gặp thứ hai, cho nên cần quốc tịch.

Jonathan là duy nhất từng bước vùng bụng Tam Giác Vàng, thế là đương nhiên trở thành trợ thủ của . Ban ngày chúng giả dạng làm khách du lịch tỏ hứng thú với Tam Giác Vàng, rào chắn bằng sắt quan sát trong chốc lát, phía lưới sắt chính là vùng núi và rừng rậm nguyên thủy của nó.

Về tới quán trọ, chúng tồi liền bắt đầu vạch kế hoạch hành động, quyết định ngay đêm đó tiến vùng cấm của Tam Giác Vàng. Tối , khi rời , với Đồng Úy, cô hãy yên tâm, sẽ nghĩ biện pháp đưa Diệp Gia trở về. Cô , nhẹ giọng : “Vì , cũng là vì , xin hãy mang về.”

Chúng bí mật xâm nhập vùng khe núi của Tam Giác Vàng, đầu tiên quan trọng nhất là băng qua vùng rừng rậm nguyên thủy . Trước khi xuất phát, Jonathan cho chúng mặc trang phục bảo vệ cồng kềnh. Tuy đang là mùa đông, nhưng khí hậu Nam Á vẫn nóng, mặc bộ đồ lên cảm thấy chẳng thở nổi. Hai Nga vốn dĩ sống tại nơi lạnh, hiện tại khó thể thích nghi, bèn hỏi Jonathan nhất định mặc .

Jonathan lạnh lùng , , một cùng cẩn thận bước một ao nhỏ, lúc họ kéo nọ lên thì dính đầy những con côn trùng hút máu, bao lâu cả sưng lên chết. Ngoại trừ bên ngoài, trong khu rừng rậm cũng trần ngập những loại rắn, côn trùng độc, nên dân bản xứ trông nom khu rừng đều gọi đây là khu rừng ma quỷ. Chọn tuyến đường vì nó gần vùng bụng Tam Giác Vàng nhất.

Không ai nhắc lời phản đối về bộ trang phục bảo vệ, thừa lúc bóng đêm bao phủ, chúng xuyên qua lưới sắt, vùng Tam Giác Vàng nổi tiếng. Chúng tới , che chắn bởi tầng lá cây dày đặc nơi khu rừng, ai chuyện, nhưng bốn phía cũng chẳng yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến âm thanh tiếng côn trùng, tiếng chim chóc kêu vang, ánh trăng màu bạc đôi lúc xuyên quá tầng lá dầy, chiếu lên chúng . Dù cũng chẳng ai buồn mở miệng, vì sợ chỉ mở lời sẽ gọi tới những loài sâu bọ và ma quỷ trong chốn rừng rậm âm u. Kế hoạch và Jonathan định là ngủ ban ngày và đêm, bởi do từ khi tiến Tam Giác Vàng, chúng chẳng những đề phòng bọn buôn ma túy, mà còn đề phòng dân chúng địa phương trồng cây thuốc phiện, cuộc sống của những dân họ sớm gắn bó chặt chẽ với bọn buôn lậu.

Thời điểm đầu tiên thấy mặt trời mọc ở Tam Giác Vàng, chúng thật từng nghĩ tới hóa ánh sáng mặt trời, khu rừng ma quỷ đến thế. Những cây cối xanh biếc cùng hoa văn đung đưa theo gió màu vàng óng của mặt trời, gió thổi bay những bụi mờ khiến sương mù nơi chốn xa thẳm âm u như mây như khói. Cảnh tượng khiến nghĩ nhầm bước xâm nhập vườn địa đàng, nào ai nghĩ tới tên của nó là khu rừng quỷ ma.

Jonathan nhắc nhở chúng cẩn thận, vì thể thấy sự phòng của bọn buôn lậu thuốc bên ngoài Tam Giác Vàng. Ở vài chỗ, chúng thể thấy những cây cao mấy trượng khắc những hình vẽ khác . Jonathan , đó là dấu hiện phân chia khu vực của các tay buôn lậu. Tôi đến gần cây đó, rõ hơn hình vẽ nọ, theo thói quen lấy giấy, bút chì trong ba lô , dự định ghi chép . lúc , bút trượt khỏi tay rơi xuống đất. Cúi , định nhặt lên thì cùng lúc, thấp nơi cây là bốn mẫu chữ cái, cảm giác như sét đánh khiến cứng tại chỗ. Bốn chữ qua là do hết sức cố gắng khắc lên, xiêu xiêu vẹo vẹo, mỗi một nét đều là đấu tranh với đau đớn. W, H, H, L. Hai mắt nhắm nghiền, lập tức quỳ gối cây . Hóa , Diệp Gia từng đến qua nơi , nhất định chạy trốn qua đây. Trước mắt như thể thấy Diệp Gia với tình trạng kiệt sức ngã phía cây, đấu tranh, suy nghĩ tiến về phía , nhưng bất lực, thế là lấy d.a.o nhỏ , khắc xuống bốn chữ cây, nhắc nhở bản quên lời hứa của .

Dưới màu vàng óng của ánh mặt trời, nhẹ giọng , Diệp Gia lên nào, hãy lên về phía , chỉ cần xuyên qua khu rừng , chỉ mười dặm thôi, sẽ tự do. Jonathan đến gần, hỏi làm , sờ mặt , việc gì.

Trước khi buổi đêm thứ hai ập tới, chúng tiếp tục về . Vào đêm, Jonathan thích hát một bài hát, đó là ca khúc chủ đề trong bộ phim xưa cũ M.A.S.H[4], bộ phim về giai đoạn chiến tranh Triều Tiên của Mỹ. Dù bài hát dễ , nhưng kỳ thật bộ phim đầy m.á.u và c.h.ế.t chóc. Nếu phía ngâm nga bài ca mất hứng như , nhất định sẽ rống một câu “Shut up!”. hiện tại rõ trong lòng mỗi đều đang chịu áp lực, thứ áp lực chỉ bản , thể nuốt xuống, cũng chẳng cách nào nhổ . Tôi hỏi Jonathan, nếu tới loại địa phương quỷ quái , vì còn đến nữa, Jonathan , vì mười vạn đô la của Đồng tiểu thư. Hai chúng thấp giọng gì đồng hành một đoạn cùng , lúc Jonathan mới bảo, mặc dù thời điểm con rõ đây là con đường chẳng lối về thì cũng sẽ bước lên, vì ẩn trong mỗi đều sự chán nản với cuộc sống, nhất là kẻ trả qua nhiều đấu tranh kịch liệt. Tôi , kẻ đó lẽ là Jonathan, lẽ là , nhưng sẽ là Diệp Gia, vì sẽ mãi kiên cường mà sống.

Tảng sáng, khi chúng trong thung lũng bao la ngập nắng, khắp núi cũng là cây thuốc phiện, mỗi đều trầm mặc chẳng gì. Bông hoa màu trắng chỉ cần một đợt gió thôi qua, liền thể thấy nhụy hoa màu hồng thẫm tuyệt . Nét đó khiến ngạt thở, khiến cảnh tượng tuyệt vọng kéo dài hơn mười dặm để dâng lên một loại xúc động phóng hỏa thiêu trụi, để những rực lửa hừng hực đốt sạch, phá hủy nó, đó là tìm chốn nương tựa thoát khỏi cơn giận dữ bừng bừng.

Chưa kịp đón chào buổi đêm yên tĩnh thứ ba, chúng tổ chức buôn lậu thuốc phiện bên ngoài phát hiện. Thế là một hồi chiến trận đẫm m.á.u nổ , bắt đầu bao lâu hiểu, chúng đang đấu cùng một nhánh của quân đội. Chúng trang mỹ, lẽ chỉ là những dân chúng bình thường mặc thứ phục sức xa hoa, chẳng qua về việc g.i.ế.c như thế nào chúng lão luyện. Lúc chỉ còn và Jonathan, chúng cấp tốc lùi về . Sau đó, ngay cả cũng một phát s.ú.n.g đùi, Jonathan cõng chạy, chạy đến khi dừng phía một con sông chảy xiết, dòng nước đổ từ xuống nhanh. Jonathan đừng sợ hãi, cũng là thoát từ nơi . Nói mở ba lô, lấy phao cứu sinh thổi phồng lên, tròng qua đầu . Tôi còn thì , , hãy cầm tay . Bọn nhanh chóng đuổi tới, Jonathan ôm thả xuống dòng sông nước cuồn cuộn chảy, và dòng chảy xiết phủ lấy chúng chảy về , tiếng s.ú.n.g vang bờ. Nhìn thấy bên tản thứ màu đỏ thẫm, cả Jonathan chìm nước, mắt tối sầm. Trước khi mất ý thức, vẫn mãi nhớ rõ để nắm chặt bàn tay .

Chờ đến khi mở mắt , đầu tiên thấy là Đồng Úy, gương mặt cô vẻ tiều tụy, nhưng thần sắc bình tĩnh. Tôi , thật xin , Đồng Úy, bảy trăm vạn của cô phí hoài. Cô bảo, cả, chúng sẽ thử . “Không!” Tôi Đồng Úy , “Thứ chúng cần là một nhánh phân đội, đối phó với chúng, chúng cần quân đội.”

Sắc mặt Đồng Úy tái nhợt, bỏ cuộc ?

Tôi lắc đầu: “Không, Đồng Úy, vĩnh viễn bỏ cuộc. Tôi đang sự thật, chúng cần bảy trăm vạn, mà là bảy ngàn vạn, hoặc là vài bảy ngàn vạn.”

Chúng bình tĩnh đối diện , đó Đồng Úy , chúng sẽ biện pháp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hanh-phuc-gian-don/chuong-13.html.]

Từ ngày đó, và Đồng Úy bắt đầu hợp tác theo một dạng khác. Chúng buôn lậu ô tô, nhờ hoạt động tài chính hùng hậu trong nhà Đồng Úy, nhờ tiền bạc của cô, nhờ lợi dụng quan hệ mạng lưới quyền lực của cha, nhanh chúng trở thành phần tử buôn lậu ô tô lớn nhất thành nam. Tôi và Đồng Úy cứ như mà liều mạng vơ vét của cải, chẳng qua một tiền lớn đến thế cũng một sớm một chiều là . Trong từng giấc mộng, dù vui vẻ đầy thù hận thì tất cả đều dần mất theo năm tháng não nề . Mỗi đêm dài chẳng ngủ , bức ảnh chụp Diệp Gia mỉm mà thì thầm, Diệp Gia xin cho sức mạnh, đừng để buôn lậu thuốc phiện.

Chúng còn kịp hành động, nhận điện thoại của Mạc Nhật Hoa một cách ngoài ý . Tôi quả thực thể tin , tay buôn ma túy với âm thanh phát như rắn đuôi chuông sẽ gọi điện cho . Tôi chỉ run rẩy hỏi, Diệp Gia , Diệp Gia . Sau một lúc lâu trầm mặc gã mới , còn sống. Tôi nhẹ nhắm mắt, đáp lời, chỉ cần còn sống là .

Mạc Nhật Hoa , ba tháng King sẽ tham gia một hội giao dịch buôn thuốc phiện, thế nên sẽ mặt ở Tam Giác Vàng, đây là cơ hội để nhóm cứu Diệp Gia. Con tim như nhảy ngoài, hỏi làm thế nào. Mạc Nhật Hoa đột nhiên trở nên bực tức , con nó, mày việc thì thôi chỉ giỏi thất bại, mày quậy một , King càng tăng thêm phòng thủ tuyến ngoài, hiện tại chỉ bằng lực lượng trong tay tao thể một cứu Diệp Gia , tao cần mày mở đường từ bên ngoài.

Tôi , sẽ hết sức. Trầm mặc một hồi, mới hỏi: “Tao còn thể tin mày chứ?”

Mạc Nhật Hoa khẽ : “Mày tin tao chẳng quan trọng, lúc đây dù tao thế nào mày cũng đánh cược một phen, nếu thành công, tao sẽ mang Diệp Gia theo đến thế giới bên .”

Tôi hít sâu một , : “Chúc chúng thành công!”

Chờ đến khi nhận thông tin về những tuyến đường thoát mà Mạc Nhật Hoa gửi tới máy tính, gọi một cuộc điện thoại cho cha. Tôi , ba , con từng van xin ba việc gì. Thế hai cha con vẫn trầm mặc như , cuối cùng ông thở dài , con .

Lúc , rốt cuộc nhận sự trợ giúp của quân đội Thái Lan, họ giúp chế trụ với phần lớn hỏa lực bên ngoài của K, thế nên thể dẫn xâm nhập bên trong, nhanh về phía nơi con đường Mạc Nhật Hoa chỉ dẫn. Đợi khi đến địa điểm dự tính , thấy tung tích họ, lúc gần như phát điên. Lại chạy tới một đoạn nữa, bất chợt phát hiện hai ngã một bụi cỏ. Tôi ngừng thở tới, liếc mắt một cái liền thấy Diệp Gia, tuy gương mặt tái nhợt quá, tuy cả gầy yếu như một phế nhân, nhưng hàng mi dài đen sẫm cả đời cũng chẳng thể quên. Mạc Nhật Hoa gục , lưng gã mấy lỗ châu mai, m.á.u từ đó ào ạt chảy ngoài, tay gã vẫn còn chôn trong mái tóc đen nhánh của Diệp Gia. Tôi bước nhanh đến, xoay Mạc Nhật Hoa , phát hiện con ngươi gã phần lồi , đồng tử phóng đại, thế là trong lòng bèn ảm đạm.

Tôi cố gắng kiềm con tim sắp nhảy khỏi lồng n.g.ự.c , thật cẩn thận ôm lấy Diệp Gia, tuy nhẹ đến mức dọa , nhưng khi tiếp xúc cơ thể ấm áp của , chạm nơi da thịt mà phía là dòng m.á.u chảy qua, mới thở một , ôm càng chặt hơn, nhanh cùng bộ đội tản khỏi Tam Giác Vàng.

Tôi dùng chăn bọc lấy Diệp Gia, tuy ở trong n.g.ự.c , nhưng vẫn chẳng thể tin đây là sự thật. Ba năm, suốt ba năm, và Đồng Úy đau khổ đấu tranh nơi cuộc đời , chỉ vì thể gặp . Tôi máy bay bay về nước suốt cả đêm, máy bay hạ cánh liền đưa Diệp Gia bệnh viện. Dọc đường từng tỉnh .

Khi cùng bác sĩ cởi áo ngủ của Diệp Gia thì đều sợ ngây , Diệp Gia tìm một tấc da thịt hảo, cơ thể từng mỹ tinh xảo giờ đây dày đặc đủ loại vết thương, nhiều nhất là dấu răng, bắt đầu từ cổ và nơi. Cuối cùng bác sĩ cũng bình tĩnh , thấy cả run rẩy vô cùng, bèn hãy ngoài một lúc, chờ đến khi khám vết thương cho xong sẽ cho .

Tôi một phóng tới ban công hành lang bên ngoài, lấy một điếu thuốc từ túi, bật lửa nhiều mới đốt , chờ hút xong điếu thuốc lòng cũng bình tĩnh trở . , còn thể mong gì hơn chứ. Cậu còn sống về cạnh bên , đây là lời cầu nguyện mỗi đêm của ?

Dụi tắt tàn thuốc, ban công, một sớm mại đến, qua hồi lâu mới xoay trở về phòng bệnh, thấy Đồng Úy đang cửa cả run rẩy. Cô như một đứa bé bất lực, vòng tay ôm lấy chính , mắt chằm chằm xuống đất. Tôi qua, dịu dàng : “Đồng Úy, Diệp Gia ở ngay bên trong, .”

“Tôi sợ.” Đồng Úy hít bảo, “Tôi sợ dáng vẻ tàn tật tra tấn của , sợ chỉ mới thấy thôi, sẽ nhớ tới những năm gần đây tra tấn.”

Nhẹ nhàng ôm lấy Đồng Úy, với cô: “Dù tra tấn thành thế nào, vẫn luôn là Diệp Gia của chúng mà, ?”

Đồng Úy bình tĩnh trở , chậm rãi thẳng . Cô nhẹ giọng câu cám ơn, xoay phòng bệnh. Trong phòng chật ních những đồng nghiệp trong đội, tất cả nơi đó lẳng lặng Diệp Gia đang ngủ say. Vừa thấy Đồng Úy bước , liền nhường đường cho cô qua. Bước chân Đồng Úy nhẹ, cứ như sợ thức tỉnh Diệp Gia. Cô mặt Diệp Gia, thật lâu một lời.

Lúc , bác sĩ , ông thoáng qua Đồng Úy, đến mặt nhẹ giọng , đội trưởng Tống, thể ngoài với một lát . Tôi còn kịp trả lời, Đồng Úy mở miệng, cô bảo, bác sĩ cứ đem kết quả kiểm tra cho , việc gì.

Bác sĩ cô, một lúc mới thở dài : “Được , ngược đãi trong một thời gian dài… Có thể hôn mê nhiều ngày, ít nhất là ba tháng từng ăn qua thức ăn dạng rắn, vẫn dựa việc tiêm chất dinh dưỡng để kéo dài mạng sống, dày bắt đầu co … Còn nữa, tứ chi đánh gãy gân tay gân chân, đầu lưỡi cũng cắt một phần… Trong cơ thể còn tiêm một loại độc rõ độc gì.” Bác sĩ Diệp Gia , “Có thể sống đến bây giờ, chủ yếu do ý chí sống của mạnh.”

chuẩn tư tưởng, vẫn cảm thấy mắt tối sầm. Sắc mặt Đồng Úy bình tĩnh, cô bỗng nhiên mở miệng : “Tôi Diệp Gia lau , thích sạch sẽ, phiền lấy giúp một thau nước ấm, lấy tiếp một chiếc khăn sạch.”

Tôi lập tức thấp giọng phân phó đội viên lấy nước Đồng Úy. Chờ nước đến, Đồng Úy nhẹ nhàng nâng tấm chăn Diệp Gia lên, bên là cơ thể vì làm kiểm tra mà trần trụi của . Tôi tiếng các đồng nghiệp hít . Đồng Úy thủy chung vẫn bình tĩnh, cô cầm lấy khăn mặt, nhẹ nhàng lau Diệp Gia, mỗi lau là một hôn lên vết thương của , một tiếng, Diệp Gia, chào mừng về nhà. Cô cứ hôn như vây, ngay cả lúc lau hai chân cũng chẳng e dè. Lau xong , cô đắp chăn cho Diệp Gia, ghé tai nhẹ giọng một câu: “Cảm ơn , Diệp Gia, cảm ơn trở về.”

Tôi bỗng nhiên hiểu , bắt đầu từ lúc thấy Diệp Gia, vẫn luôn gì đó với , nghĩ đó chính là câu cần . Tiểu Phong vẫn tiếng nào bất chợt xông khỏi phòng bệnh, thấy tiếng nôn khan của nhóc vọng từ ngoài hành lang, bên tai là tiếng nức nở của các đồng nghiệp. và Đồng Úy vẫn thủy chung , đối với chúng thể gặp Diệp Gia là sự cảm thông mà ông trời trao tặng.

Kể từ hôm , và Đồng Úy luôn cẩn thận chăm sóc Diệp Gia. Rất nhanh chúng liền phát hiện, ngoại trừ cùng Đồng Úy, bất luận nào tiếp cận đều khiến cơ thể căng thẳng, thời điểm nghiêm trọng còn khiến các y tá chẳng thể truyền dịch. Vậy nên chúng cũng chẳng để những khác trị liệu cho Diệp Gia. Có sự cổ vũ của bác sĩ, chúng thử cho Diệp Gia ăn một ít thức ăn lỏng, nhưng dù ăn gì cũng đều ói . Mỗi Đồng Úy đều chuẩn ba chén cháo, đến cuối cùng cũng Diệp Gia ăn bao nhiêu phần. Cậu thống khổ, chúng hai càng thống khổ hơn. Sau đó, chúng nghĩ một biện pháp, một nhẹ ôm , chuyện tai , còn đút cháo cho ăn. Mỗi ngày, Đồng Úy đều kiên trì tắm rửa cho Diệp Gia, lúc cô tắm cho , đều xuất hiện đúng giờ, những thời khắc khác chỉ thể chờ ngoài cửa, để một ở chung với cô, bởi vì thuộc về Đồng Úy. Bởi vì đây là do nợ Đồng Úy.

Dưới sự chăm sóc của chúng , cơ thể Diệp Gia dần chuyển biến , nhưng mãi tỉnh , chất độc trong cơ thể vẫn là một thứ rễ cây ăn sâu trong và Đồng Úy. Đồng Úy mời nhiều chuyên gia nhưng vẫn chẳng thể giải, ai đảm bảo mạng sống Diệp Gia sẽ an trong quá trình giải độc, mà và Đồng Úy thì chẳng thể chịu nổi mạo hiểm . Đồng Úy mua một bệnh viện tư, Diệp Gia thu xếp ở tầng cao nhất, chúng bố trí bảo vệ nghiêm ngặt. Các đồng nghiệp phát hiện trong túi Diệp Gia một tờ giấy, phía chỉ bốn chữ: như mong . Lúc thấy bốn chữ con tim lạnh ngắt, rằng hết thảy những gì Mạc Nhật Hoa làm King đều sớm đoán .

Nửa năm , lúc đang đến bãi đỗ xe, bỗng phát hiện một tựa xe . Nhìn bóng dáng , tay cũng nắm lấy s.ú.n.g trong túi, hơn nữa còn mở chốt, trong nửa năm lúc nào cũng mang s.ú.n.g theo, thậm chí đôi khi ngay cả ngủ cũng nắm chặt. Tôi dùng s.ú.n.g chỉ bóng dáng , Diệp Gia từng qua, nếu mới là đáp án chính xác, hãy theo trực giác.

(Lời tác giả: Chương lẽ chương hấp dẫn nhất, nhưng là chương thích nhất, bởi do chiều thời gian, thích thời gian trôi như mây bay nước chảy. Đôi khi khó tránh khỏi như văn xuôi, phong cách chẳng thống nhất với lắm, chẳng qua tật khi hành văn nhiều, nghĩ nhất định cũng đoán nhiều hơn nữa, ngày mai giờ , chúng sẽ lời giải đáp.)

Loading...