Hai năm sau ôm con đi nhận cha, Đứa trẻ này thật sự là con anh đó - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:48:19
Lượt xem: 78
Tuế Tuế Bình An: Chắc một tuần nữa sẽ bản nháp nhé.
Tuế Tuế Bình An: Bạn đợi ?
Ba mày siêu đáng yêu: Dạ ạ!
Ba mày siêu đáng yêu: Thái thái vẽ tranh xỉu, u mê khen lấy khen để luôn á!!!!
Mẫn Tuế: Thái thái gì chứ... À , là nam nhé.
Tuế Tuế Bình An: Bạn cọc 300 tệ nha, chuyển qua WeChat Alipay?
Ba mày siêu đáng yêu: Alipay ạ.
Mẫn Tuế ném một mã QR nhận tiền qua. "Ting" một tiếng, 300 tệ gọn trong tài khoản.
Tuế Tuế Bình An: Mình nhận nhé, khi nào bản nháp sẽ nhắn.
Tuế Tuế Bình An: Bạn chốt nháp xong thì sẽ lên màu.
Ba mày siêu đáng yêu: Okela.
Mẫn Tuế trả lời xong tin nhắn cuối cùng, đang tính vươn vai lười biếng một cái, tay mới giơ lên, eo còn kịp ưỡn thì thấy một tiếng "Ba... ba..." cất lên đầy nũng nịu.
Nhóc tì tỉnh ngủ .
Mẫn Tuế dậy, ráng vươn cho xong cái vai còn đang dang dở, lúc mới bước tới mép giường, chạm mắt với nhóc con mới chừng hai tuổi.
Nhóc con đường nét khuôn mặt giống Mẫn Tuế. Thằng bé mở to đôi mắt xinh , vì mới ngủ dậy nên vẫn còn ngái ngủ. Vừa thấy Mẫn Tuế liền chủ động vươn hai cánh tay mũm mĩm đòi bế.
Mẫn Tuế tiện chân đá bay đôi dép lê leo lên giường, ôm bế nhóc con lòng: "Con trai, tỉnh hả?"
Dù nhóc con chẳng hiểu Mẫn Tuế đang gì, nhưng vẫn nể mặt mà "A" lên một tiếng, xem như là đáp lời.
"Có đói bụng ? mà đói thì cũng đành chịu thôi, ở nhà hết sữa bột , ngoài mua mới ." Mẫn Tuế đoạn khựng , bắt đầu thương lượng với nhóc con: "Hay là chúng uống sữa bột nữa nha? Ăn chút cháo con? Dạo vật giá leo thang quá, ba nhỏ sắp lo nổi tiền bỉm sữa cho con nè."
Mẫn Tuế công việc định.
Nói nhỉ, nguồn thu nhập chính của đều dựa việc nhận vẽ tranh minh họa. Cậu nhận mấy job đơn giản, giá nhất cũng chỉ loanh quanh hơn 800 tệ, bao giờ vượt mốc 900. Hơn nữa, việc nhận vẽ cũng mùa chứ lúc nào cũng khách. Chăm lắm thì một tháng nhận hai ba đơn, gom cỡ hơn hai ngàn tệ. Tháng nào may mắn nổ năm sáu đơn thì kiếm hơn bốn ngàn, xui xẻo thì móm, chẳng lấy một đơn. Không từng nghĩ đến việc tìm một công việc định, nhưng kẹt nỗi ở nhà còn một cục nợ nhỏ chăm bẵm đây .
Nghĩ đến đây, Mẫn Tuế chỉ đưa tay lau những giọt nước mắt chua xót.
Nhóc con im thin thít, dùng thái độ trầm mặc để tỏ rõ sự phản đối.
"Được , mua sữa bột." Mẫn Tuế đồng hồ, hơn 4 giờ chiều, đành ghé siêu thị cõng mấy hộp sữa bột về .
Mẫn Tuế lên đồ. Cậu chọn bừa một chiếc áo hoodie đen quen thuộc phối với quần jean đen, đến cả đôi tất cũng màu đen nốt. Nguyên một cây đen thui từ đầu đến chân.
"Đi thôi con trai." Mẫn Tuế bế nhóc con lên, mặc áo khoác cho thằng bé. Đó cũng là một chiếc áo phao màu đen dài đến tận mắt cá chân, bọc cục cưng kín mít từ xuống , cực kỳ ấm áp.
Mẫn Tuế thuê một căn hộ studio nhỏ trong một khu chung cư nọ, đơn giản vì nó rẻ nhất. Nói là căn hộ một thì chuẩn cần chỉnh, vì nhét thêm một lớn nữa là hết chỗ chui. Phòng ngủ, phòng khách, nhà vệ sinh và nhà bếp đều gom chung trong một gian. Thậm chí thể ngay đỉnh đầu nhà bếp chính là giường ngủ (gác xép).
Mang giày xong xuôi, đeo cho thằng bé chiếc ba lô nhỏ hình con bọ rùa bảy chấm, đội luôn cái mũ áo khoác lên đầu con. Thế là từ một cục bột nếp trắng trẻo mập mạp, thoắt cái biến thành một cục than nhỏ màu đen.
Mẫn Tuế tự mang giày cho , rút sợi dây chống lạc từ ba lô bọ rùa quấn chặt tay: "Đi thôi, Dã Dã."
Nhóc con ba nhỏ "dắt" khỏi cửa, hai cha con thang máy xuống lầu. Muốn đường ngang qua một khu vườn nhỏ. Tầm giờ vẫn còn khá nhiều các cô, các dì đang tụ tập tám chuyện, tay ai nấy đều xách theo túi nilon, rõ ràng là chợ chiều về.
"Tuế Tuế, mua đồ ăn hả cháu?" Dì Vương thấy một lớn một nhỏ bước liền tủm tỉm chào Mẫn Tuế.
"Dạ , tiện thể cháu mua mấy hộp sữa bột luôn. Dì Vương, dì Lý, dì Triệu, các dì đều chợ về ạ?"
Dì Lý gật đầu: "Ừ, về ."
"Nhóc con, đây dì Vương bế cái nào." Dì Vương đặt túi thức ăn xuống đất, bước tới bế bổng Dã Dã lên, "Ây da, Dã Dã đáng yêu hơn nè, lớn lên chắc chắn là một tiểu soái ca, trai y chang ba con đó."
Dã Dã híp mắt tít thò lò, dì khen nên vui lắm, ngoan ngoãn "A" lên một tiếng đầy nũng nịu.
Dì Vương lập tức tiếng gọi "d...ì" ngọng líu ngọng lô của nhóc con làm cho sướng rơn cả . Cứ xem , đứa nhỏ mới đáng yêu, mới ngoan ngoãn hiểu chuyện làm !
"Tuế Tuế , cháu dạy Dã Dã khéo quá." Dì Lý khen ngợi.
Dì Triệu hùa theo gật đầu: " thế. À Tuế Tuế, tối nay qua nhà dì Triệu ăn cơm nhé, tối nay nhà dì hầm canh, cháu khỏi mắc công chợ nấu nướng làm gì."
Dì Triệu sống ở tầng nhà Mẫn Tuế, ở cùng bà là cháu trai đang học cấp hai. Dì Triệu là cực kỳ bụng, dì thường xuyên gọi hai cha con Mẫn Tuế sang nhà ăn cơm, món gì ngon cũng mang lên cho một phần, thỉnh thoảng còn phụ trông Dã Dã nữa.
"Dạ thôi cháu cảm ơn dì Triệu ạ." Mẫn Tuế khéo léo từ chối lời mời, "Các dì cứ trò chuyện tiếp nhé, cháu chợ đây, lát nữa trễ chẳng còn đồ ngon để mua."
Dì Vương thả Dã Dã xuống. Thằng bé mới tập nên bước chân vẫn còn loạng choạng, nhưng vẫn tung tăng lạch bạch chạy tới ôm rịt lấy chân Mẫn Tuế.
Dì Vương : "Vậy hai cha con mau , trễ quá hết đồ tươi thật."
Mẫn Tuế xoa xoa cái đầu nấm của nhóc con, bảo: "Con trai, chào tạm biệt các bà con."
Nhóc con ngẩng cái đầu nhỏ lên, mở to đôi mắt tròn xoe Mẫn Tuế, đó vui vẻ hô to: "Ba... ba!"
Mẫn Tuế: "... Thôi bỏ , làm khó con nữa."
Chào tạm biệt các bà, các dì xong, Mẫn Tuế tiếp tục công cuộc dắt con dạo.
Gần khu chung cư một cái siêu thị, xa lắm, bộ chừng 200 mét là tới.
Mẫn Tuế nhấc bổng Dã Dã thả ghế xe đẩy, bắt đầu cầm "khoản tiền khổng lồ" càn quét. Cậu đẩy xe mua nguyên liệu cho bữa tối , lựa vài quả cà chua với một mớ rau xanh thả giỏ.
"Con trai, hiện tại con đang uống sữa hiệu gì nhỉ? Con nhớ ?" Mẫn Tuế đẩy xe khu vực đồ dùng trẻ em. Ở đây bỉm sữa, bột ăn dặm cái gì cũng , ngặt nỗi não cá vàng của Mẫn Tuế rớt nhịp. Đợt mới mua cho con mấy hộp mà giờ quên béng mất tên hãng.
Vốn là dân mỹ thuật, Mẫn Tuế dựa độ nhạy cảm với màu sắc của để nhớ . Cậu đinh ninh vỏ hộp sữa màu xanh lam, thế là thành công loại trừ ... đúng một loại trong mười mấy hãng sữa mặt kệ.
... Đệt.
Màu xanh lá chướng mắt lắm màu vàng đắc tội gì mấy ? Cớ làm mà cả chục hãng sữa đồng lòng lấy màu xanh lam làm màu nền hết thế ?!
Mẫn Tuế cau mày, cố lục lọi trí nhớ xem hình dáng hộp sữa trông làm , nhưng vẫn thấy hãng nào cũng từa tựa . Cuối cùng, dứt khoát lấy ba hộp trông giống trong ấn tượng nhất đưa đến mặt Dã Dã: "Con trai xem, cái nào là lương thực của con? Đoán sai là khỏi uống sữa nhé."
Chậc, một ông bố trẻ hề lấy một chút tình yêu thương trẻ em nào những lời đe dọa , quả thực là quá đáng giận mà.
Nhóc con: "..."
Dã Dã hộp bên một cái, ngoảnh sang hộp bên trái một cái, cuối cùng khóa tầm mắt hộp ở giữa. Ngay lúc Mẫn Tuế tưởng con sẽ chọn hộp ở giữa thì thằng bé vươn bàn tay nhỏ xíu múp míp , đập "bạch" một cái lên nắp hộp sữa bên .
"Hộp hả? Rồi ok, theo con. Chính con bảo hộp đấy nhé, mua về mà chịu uống là với ba nhỏ lắm đấy." Mẫn Tuế đặt hai hộp sữa rớt đài về kệ hàng, tiếp tục chuyển khu.
"Con trai, ở nhà còn bỉm ?"
"..."
"Có ? Lên tiếng ba xem nào."
"..."
"Phụt ——"
Từ phía bỗng vang lên một tiếng nén bèn bẹt. Mẫn Tuế ngoái đầu , thấy một cô bạn tay ôm bịch bỉm đang buồn hai cha con. Bị bắt quả tang đang trộm nhưng cô nàng cũng hề thấy hổ, còn thiện mỉm với Mẫn Tuế, đó chỉ bịch bỉm đang ôm giới thiệu: "Bỉm hãng xài lắm đó, êm dịu, làm hăm da trẻ nhỏ . Cháu trai dùng loại , bạn thể mua một bịch về dùng thử xem ."
Mẫn Tuế "À" lên một tiếng, gật gật đầu, đáp: "Dạ , cảm ơn bạn."
Từ nãy bạn nữ phát hiện dáng vẻ của Mẫn Tuế trông ưa , thế nhưng lúc rộ lên, đôi mắt trong veo lấp lánh như những vì , đuôi mắt cong cong càng quá đỗi. Cô nàng âm thầm ôm lấy trái tim nhỏ bé của , hít sâu một . Tiêu , là cảm giác rung động! Tiểu ca ca cũng trai quá mức quy định !!!
"Chuyện là..." Bạn nữ ấp a ấp úng, bẽn lẽn vén lọn tóc rủ bên tai gáy, rụt rè hỏi: "Bạn... bạn gái ?"
Mẫn Tuế: "..."
Bạn nữ Mẫn Tuế với ánh mắt đầy mong chờ, thầm cầu nguyện câu trả lời sẽ là một cái lắc đầu.
Mẫn Tuế túm nách nhấc bổng nhóc con lên, tỉnh bơ với cô gái: "Đây là con trai ."
Kẻ duy nhất ngoài vùng phủ sóng trong cuộc hội thoại - Dã Dã - thấy ba nhỏ vẻ đang gọi thì liền hớn hở ngóc cái đầu nhỏ lên, dõng dạc gọi: "Ba!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hai-nam-sau-om-con-di-nhan-cha-dua-tre-nay-that-su-la-con-anh-do/chuong-1.html.]
Vẻ mặt bạn nữ nháy mắt rạn nứt thành từng mảnh, khiếp sợ hỏi: "Con... con trai bạn hả? Ruột luôn?"
Mẫn Tuế thả Dã Dã ghế dành cho trẻ em xe đẩy, nghiêm túc đính chính một chút cho chuẩn xác: "Là đẻ."
Cô gái Mẫn Tuế với vẻ thể tin nổi: "Bạn trẻ măng thế mà đứa con lớn chừng á?"
Thực cô nàng cũng nghi ngờ lời Mẫn Tuế, vì đúng là đứa nhỏ nét giống , thoáng qua đuôi mắt lông mày là nhận ngay.
"Thực già lắm , năm nay 26 tuổi lận." Ăn gian bớt ba tuổi.
Mẫn Tuế xong liền sang lấy hai bịch bỉm mà cô bạn giới thiệu bỏ xe. Dã Dã ở tầm tuổi cũng nên bắt đầu tập bỏ bỉm dần , cần thiết mua trữ nhiều. Trẻ nhỏ hai tuổi là độ tuổi phù hợp để rèn luyện thói quen tự kiểm soát việc vệ sinh. Kiến thức cũng là do dì Triệu phổ cập khoa học cho đấy.
Mẫn Tuế ngó đồng hồ thấy 5 rưỡi chiều, liền lịch sự chào tạm biệt cô bạn gái kéo xe thanh toán. Lại quấn sợi dây chống lạc tay, một lớn một nhỏ dắt díu khỏi siêu thị.
"Con trai , 'khoản tiền khổng lồ' của ba hiện tại chỉ còn 600 tệ thôi. Từ giờ trở hai cha con tiết kiệm thắt lưng buộc bụng mới ." Mẫn Tuế cúi đầu lải nhải với nhóc còn cao đến đùi .
Mẫn Tuế, đường đường là một thanh niên hai mấy tuổi đầu mà dáng thong dong lề mề chẳng khác gì mấy ông cụ tập dưỡng sinh trong công viên.
Dã Dã rành rành là bỏ ngoài tai lời dặn dò của ba nhỏ. Đôi mắt tròn xoe của thằng bé tò mò ngó nghiêng cảnh vật bên đường. Dù qua khúc bao nhiêu , nhưng mỗi ngày đều sẽ gặp những con và sự vật khác , vô cùng mới mẻ.
"Nhóc con, con ba gì đấy hả?" Mẫn Tuế xách cổ con trai đột nhiên phi lạch bạch về phía hệt như đạn pháo nã khỏi nòng s.ú.n.g kéo giật , "Con làm cái trò gì đấy? Thấy mỹ nữ thấy soái ca nào mà tớn lên thế?"
Nhóc con bộc lộ thái độ ngây thơ tỏ vẻ: Cả hai đều nha.
Bản tính của trẻ con vốn dĩ là thế, lơ là dán mắt một giây thôi là y như rằng tụi nó sẽ biểu diễn cho bạn xem thế nào là mọc cánh bay lên tận trời.
Mẫn Tuế thở dài thườn thượt, cúi túm vai nhóc con xoay một vòng 180 độ: "Tổ tông của ơi, hướng cơ mà."
Nhóc con ngoan ngoãn xoay theo hướng ba chỉ.
Mẫn Tuế thẳng dậy, trong lúc lơ đãng liếc mắt sang phía đối diện đường phố, cả tức khắc như điểm huyệt, sững ngay tại chỗ.
Bên đường đang đỗ một chiếc xe thương vụ, thoáng qua là đủ giá cả đắt đỏ xa xỉ đến mức nào. Đứng ngay bên hông xe là mấy đàn ông mặc vest đen chỉnh tề.
Trong đó, một đàn ông trông vô cùng quen mắt.
Ngay lúc Dã Dã đang nạp năng lượng chuẩn biến hình thành tên lửa lao về phía nữa, nhóc tì bỗng ba nhỏ vớt thẳng lên, vác ngang qua vai ù té chạy bán sống bán c.h.ế.t. Giữa tiếng gió rít bên tai, nhóc con lờ mờ thấy ba đang hô to: "Con trai, chạy lẹ, ba còn của con tới kìa!"