HẠC LỆ CẨM - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 14:11:23
Lượt xem: 104
1.
Ta vốn là một thứ t.ử thừa thãi, đáng kể gì trong phủ Thừa tướng, cùng với tiểu nương chịu đủ sự bắt nạt, khinh khi.
Mẫu tuy dung mạo xinh , nhưng vì từng là nữ nhi của quan phạm tội nên luôn ghẻ lạnh.
Năm sáu tuổi, để xin cho học, mẫu quỳ cổng viện của Đại nương t.ử suốt một ngày trời. Đại nương t.ử nổi cơn bực bội, thẳng tay ban cho mẫu một trận đòn.
Đại nương t.ử : "Hạ tiện nhân, nên giữ phận, việc học hành là của các thiếu gia trong phủ, nhi t.ử của ngươi, xứng để sách!"
Mẫu rơi nguy kịch vì trận đòn đó.
Để cầu xin t.h.u.ố.c thang cho Người, chạy tìm phụ , nhưng Tiểu tư của ông vô tình chặn .
Từ xa, qua cửa sổ thư phòng, thấy phụ đang dạy đích trưởng chữ. Gương mặt ông tràn ngập sự nhân từ và tán thưởng.
Có lẽ cha còn chẳng nhớ đứa con là . Sau khi tiếng kêu , ông chỉ khẽ nhíu mày, thèm lấy một , phái hạ nhân đuổi .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ta một trốn trong bụi cỏ rấm rứt thầm, chợt thấy một giọng dễ .
"Này, ngươi Hạ Hành Cảnh ở ?"
Ta ngẩng đầu lên, thấy một tiểu công t.ử cao quý bức đang .
"Ngươi cho , sẽ trọng thưởng."
Người trông vẻ trạc tuổi đích trưởng , tưởng cũng là trưởng của , bèn lau nước mắt, cúi hành lễ, "Trưởng đang ở thư phòng luyện chữ cùng phụ ."
Hắn gật đầu, xoay định bỏ . Ta vội vàng kéo vạt áo , rụt rè cất lời: "Huynh trưởng, phần thưởng mà , vẫn cho ."
Hắn hiệu cho thị vệ phía , và nhận một túi bạc nặng trịch.
Ta cảm kích cúi đầu thật sâu, ngẩng lên thì xa.
Ta cầm bạc ban cho, chạy phố mời đaiị phu về cho tiểu nương, cuối cùng cũng cứu Người.
2.
Mẫu với , ngẩng cao đầu thì sách.
Người lấy món đồ hồi môn duy nhất còn đáng giá của , nhờ hạ nhân đổi cho một cuốn [Tam Tự Kinh], bắt đầu dạy nhận mặt chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/hac-le-cam/chuong-1.html.]
Sau , thường lén lút một chạy đến bên ngoài cửa sổ Tư Thục trong nhà để học trộm. Thỉnh thoảng phát hiện, cũng chỉ đám con nhà thế gia làm nhục một hồi.
Phu t.ử ở Tư Thục thấy chịu khó, cũng bao giờ xua đuổi, thỉnh thoảng còn bụng giúp giải đáp thắc mắc.
Ta cảm thấy mãn nguyện với những tháng ngày như .
Thoáng chốc mấy năm trôi qua, cũng càng lớn càng tuấn tú nhưng cũng xinh như Mẫu . Chỉ vì ăn uống kham khổ, nên trông gầy yếu hơn so với những cùng tuổi.
Thái t.ử chán ghét cuộc sống trong Hoàng cung, chợt nảy ý đến Tư Thục ở nhà học. Đích trưởng là bạn của Thái tử, cũng cùng đến Tư Thục để "trải nghiệm cuộc sống".
Suốt mấy tháng trời, Tư Thục canh phòng nghiêm ngặt, cơ hội đến trộm. Sau , cuối cùng cũng tìm cơ hội lẻn gần Tư Thục.
Tìm một chỗ kín đáo, định xuống giảng thì thị vệ canh gác bắt . Có lẽ vì động tĩnh quá lớn, các học trò trong Tư Thục ồ ạt xô cửa xem trò vui.
Họ vây quanh , khóe miệng chỉ là sự khoái trá hề che giấu.
Khi Thái t.ử xuất hiện, đám đông tự động tách như thủy triều rẽ lối, nhường một con đường.
Ta ngẩng đầu , vị Thái t.ử cao quý vây quanh , rõ ràng chính là tiểu công t.ử năm xưa tặng tiền cho !
Như thể vớ khúc gỗ cuối cùng khi chìm xuống, gào lên khản giọng: "Điện hạ! Ta thích khách! Ta là thứ t.ử của Thừa tướng phủ... là thứ tử!"
Hắn chầm chậm bước đến, chiếc giày gấm màu đen tuyền dừng ngay mặt . Ngón tay thon dài khẽ nâng cằm lên, ánh mắt lướt khuôn mặt một lát, khóe môi đột nhiên cong lên một đường cong đầy vẻ trêu ngươi, "Dáng dấp... quả là tồi!"
Ta hiểu là ý gì, đờ đẫn tại chỗ.
Lúc , đích trưởng Thái t.ử với vẻ đăm chiêu, bước đến mặt , thưa với Thái tử: "Điện hạ, quả thật là Thất của thần, đều là do thần ngày thường quản giáo nghiêm, mới để mạo phạm đến Thái t.ử Điện hạ. Hắn cũng vì cầu học tha thiết, Điện hạ thể tha thứ cho ?"
Ta chút ngạc nhiên, đích trưởng đến sự tồn tại của .
Thái t.ử buông tay đang kềm chế , lơ đãng : "Đã là công t.ử của Thừa tướng phủ, thì đây giảng cùng Cô ."
Thị vệ buông tay , mừng rỡ như ân sủng, theo họ học đường.
Thái t.ử xuống, ai xô đẩy, trực tiếp ngã lòng . Hắn thuận thế ôm chặt eo , khẽ nhéo một cái: "Eo thật là nhỏ."
Ta chỉ cảm thấy mặt mày đỏ bừng, luống cuống dậy, nhưng Thái t.ử ôm chặt cứng, "Cứ bên cạnh Cô ."
Môi Thái t.ử áp sát vành tai , giọng thầm thì đầy ám . Ta cảm thấy gò má nóng ran, dám thẳng mắt Thái tử, cũng trả lời thế nào.
Lúc , phu t.ử ho khan một tiếng, các học trò đều trở về chỗ của . Thái t.ử cũng buông tay đang giam cầm , để xuống bên cạnh .
Lần đầu tiên đường hoàng trong Tư Thục, chăm chú học tập, trân trọng cơ hội hiếm hoi . Chỉ là, thật khó để bỏ qua ánh mắt nóng bỏng của Thái tử.