Hạ Tân Triều - Chương 80: Một bữa ăn sáng
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:40
Lượt xem: 505
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một đêm mưa nhỏ, nụ hoa trong viện đều treo đầy giọt sương. Kỷ Trăn dựa bệ cửa sổ, vươn tay hứng những giọt nước rơi xuống từ mái hiên, nước mưa nện lòng bàn tay y, cái lạnh thấm tận đáy lòng.
Cát An dầm mưa chạy phòng, Kỷ Trăn vội vàng hỏi: “Thẩm Nhạn Thanh về ?”
“Về thì về ,” Cát An sờ sờ mũi, “nhưng Thẩm đại nhân sẽ qua dùng bữa.”
Nét mặt Kỷ Trăn tức khắc rũ xuống.
Kể từ lúc y bỏ thuốc Thẩm Nhạn Thanh đến nay nửa tháng, cuối cùng chịu khổ là y, nhưng Thẩm Nhạn Thanh vẫn giận y, suốt thời gian gần như chẳng đoái hoài đến y. Tuy viên phòng, nhưng chẳng khác gì đây, Thẩm Nhạn Thanh vẫn chịu ở phòng ngủ chính.
Y bàn thức ăn sắp nguội lạnh, thất vọng thở dài, cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, chỉ lười nhác dựa cửa sổ hứng bọt nước đùa nghịch.
Cứ thế đợi mãi cho đến khi trăng lên đầu ngọn cây.
Kỷ Trăn thấy tiếng động, hưng phấn chạy đón, nhưng đối diện là vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Nhạn Thanh. Y câu nệ yên, nhỏ giọng : “Ngươi về.”
Thẩm Nhạn Thanh ừ một tiếng, nhà lấy một quyển sách định ngay, Kỷ Trăn cuống đến mức ôm lấy cánh tay đối phương, Thẩm Nhạn Thanh liếc mắt một cái ngượng ngùng buông .
“Có chuyện gì ?”
Kỷ Trăn cắn môi, chẳng dám Thẩm Nhạn Thanh, giọng cũng yếu ớt như muỗi kêu, “Hôm nay chăn đệm mới, mềm mại…”
Y vẫn quen với việc tự dâng gối mời chăn thế , một câu lắp ba lắp bắp.
Thẩm Nhạn Thanh dường như ngụ ý của y, đáp một cách vô cùng hiểu phong tình: “Vậy ngươi ngủ sớm .”
Nói xong, rời hề ngoảnh . Kỷ Trăn đuổi theo hai bước, cuối cùng vẫn thể những lời lộ liễu hơn, chỉ đành ngơ ngẩn Thẩm Nhạn Thanh xa.
Đêm khuya lạnh như nước, Kỷ Trăn trằn trọc khó ngủ, trong đầu là cảnh tượng đêm đó của nửa tháng , khỏi chút khô miệng khô lưỡi. Y lật bò dậy uống hai ngụm nước lạnh, đến bên cửa sổ đẩy hé một khe cửa thì thấy phòng phía đông vẫn còn sáng ánh nến, Thẩm Nhạn Thanh cũng ngủ.
Y sẽ tự đa tình đến mức nghĩ rằng đối phương đang đợi , chỉ cho rằng Thẩm Nhạn Thanh bận rộn công vụ.
Kỷ Trăn hồi lâu, đầu óc nóng lên liền khỏi phòng, đến khi tới cửa phòng phía đông do dự dám gõ.
Ngược là Thẩm Nhạn Thanh phát hiện y , cất giọng hỏi: “Người nào?”
Kỷ Trăn phát hiện cửa khóa, y bạo gan hơn một chút, đẩy cửa bước , thấy Thẩm Nhạn Thanh đang ngay ngắn bên bàn sách, ấp úng : “Ta thấy ngươi ngủ, sợ ngươi buồn chán nên đến bầu bạn với ngươi.”
Y sợ Thẩm Nhạn Thanh đuổi , bèn xoay đóng cửa , ân cần : “Ta mài mực cho ngươi.”
Đáng tiếc bên cạnh Thẩm Nhạn Thanh, tay còn chạm tới thỏi mực nắm lấy. Đối phương chỉ nắm hờ cổ tay y, y cảm thấy dù cách lớp vải vẫn cảm nhận nhiệt độ cơ thể của Thẩm Nhạn Thanh, từ vùng da chạm đến cả cánh tay đều tê rần.
Thẩm Nhạn Thanh nhíu mày ngước mắt, lẳng lặng y một lúc lâu, cuối cùng ánh mắt dừng vành tai đỏ như sắp rỉ m.á.u của y, chậm rãi hỏi: “Ngươi làm gì, chẳng lẽ giấu thứ gì đó?”
Tim Kỷ Trăn đập thót, lắc đầu như trống bỏi, “Không , gì cả…”
Thấy Thẩm Nhạn Thanh vẫn đang dò xét , y chút vui, nhưng dù y cũng từng tiền sự, thể trách Thẩm Nhạn Thanh tin . Để Thẩm Nhạn Thanh xua tan nghi ngờ, y lẩm bẩm: “Không tin ngươi cứ soát.”
Ánh mắt Thẩm Nhạn Thanh lướt từ đôi má ửng hồng của Kỷ Trăn xuống dáng mảnh khảnh, môi mỏng mím , ngay khi định rút tay về, Kỷ Trăn bắt lấy tay áp sườn eo , lí nhí : “Ngươi soát …”
Hàng mi dài của Kỷ Trăn run rẩy, con ngươi bất an đảo tới đảo lui, cuối cùng đối diện với đôi mắt sâu như giếng cổ của Thẩm Nhạn Thanh.
Y mới mười bảy, gương mặt vẫn thoát nét trẻ con, thần sắc cũng mang vài phần ngây thơ, nhưng dù cũng hái xuống, giữa những con sóng mắt lưu chuyển nhuốm chút dục vọng trần trụi. Hai loại hương vị kỳ lạ như cùng xuất hiện một , quả thực sức hấp dẫn c.h.ế.t .
Thẩm Nhạn Thanh đăm chiêu y một lúc lâu, như để xác minh lời Kỷ Trăn rằng giấu thứ gì, thật sự hành động.
Hắn rút đai lưng của Kỷ Trăn , bàn tay thong thả luồn từ vạt áo lỏng lẻo, chạm đến một mảng da thịt ấm áp. Hai má Kỷ Trăn đỏ bừng, nhưng vẫn ngoan ngoãn yên để Thẩm Nhạn Thanh mặc sức làm gì thì làm.
Đầu ngón tay thon dài đẩy áo ngoài , áo ngoài liền treo hờ vai Kỷ Trăn, để lộ lớp áo trong trắng tinh.
Thẩm Nhạn Thanh với vẻ mặt trầm tĩnh đưa tay lớp áo cuối cùng, dán lên làn da tựa ngọc ấm, chậm rãi lướt xương quai xanh, xuống. Chỉ sờ soạng như thôi, Kỷ Trăn sắp vững.
Thẩm Nhạn Thanh dùng mu bàn tay cọ qua một nốt nổi lên, Kỷ Trăn tức khắc phát một tiếng rên khẽ từ cổ họng, thẹn kinh ngạc đối phương.
Lòng bàn tay vết chai mỏng nhẹ nhàng cọ đầu v* giấu lớp áo, Kỷ Trăn khó nhịn thở dốc, nhưng chỉ một lát, lòng bàn tay rút , y chỉ cảm thấy như kiến cắn một cái, cảm giác tê dại chạy thẳng lên xương sống.
Thẩm Nhạn Thanh kiểm tra quá cẩn thận, dùng mũi chân nhẹ nhàng tách hai chân y , nhưng Kỷ Trăn sớm mềm nhũn hình thù gì, chạm như , liền nắm lấy cánh tay Thẩm Nhạn Thanh như cầu xin, rên rỉ: “Ta, vững…”
“Vậy ngươi thế nào?”
Thẩm Nhạn Thanh luôn giỏi ném vấn đề cho Kỷ Trăn, đầu óc y hỗn loạn, liếc mắt quanh, bĩu môi thỏ thẻ: “Lên giường soát…”
Y e lệ Thẩm Nhạn Thanh, mềm mại hỏi: “Được ?”
Có lẽ là ảo giác của y, y thấy đôi mắt Thẩm Nhạn Thanh dường như tối sầm trong nháy mắt.
Quả nhiên, ngay đó liền Thẩm Nhạn Thanh mắng y: “Không liêm sỉ.”
Miệng thì , nhưng cuối cùng Thẩm Nhạn Thanh vẫn đưa Kỷ Trăn mềm nhũn hai chân lên giường.
Kỷ Trăn đẩy lên nệm mềm, mặt úp xuống, n.g.ự.c eo dán ván giường, Thẩm Nhạn Thanh bẻ quặt hai tay y lưng, dùng nhiều sức nhưng cũng đủ để ghìm chặt y nệm.
Y cũng giãy giụa, vùi khuôn mặt nóng bừng chăn đệm, ngửi mùi hương quen thuộc của Thẩm Nhạn Thanh, thỏa mãn khẽ hừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-80-mot-bua-an-sang.html.]
Mọi chuyện tiếp theo liền thuận lý thành chương.
Kỷ Trăn lột trần truồng, ngây ngốc Thẩm Nhạn Thanh ánh nến.
Thân hình Thẩm Nhạn Thanh trắng nõn rắn chắc, đè lên y, quả thực còn kích thích hơn bất kỳ bức tranh xuân cung nào, bữa tiệc thị giác khiến Kỷ Trăn thể rời mắt.
y quên đầu tiên nếm mùi đau khổ, hổ liếc vật bụng Thẩm Nhạn Thanh — so với du*n* vậ* xí khó coi trong tranh xuân cung, thứ của Thẩm Nhạn Thanh thể là thiên phú dị bẩm. Hắn vốn trắng, ngay cả du*n* vậ* cũng là một cây thẳng tắp hồng phấn, thậm chí thể thấy rõ những đường gân xanh nhạt quấn quanh gậy đáng kể.
Vì tư thế một một của hai , lúc du*n* vậ* của Thẩm Nhạn Thanh đang nửa dán Kỷ Trăn. Chỗ đó của Kỷ Trăn chỉ kích cỡ bình thường, tự nhiên thể so với Thẩm Nhạn Thanh, chỉ là bây giờ rõ vật khổng lồ sắp đưa cơ thể , y tức khắc vô cùng căng thẳng, hình cứng đờ làm .
Thẩm Nhạn Thanh cúi đầu, chằm chằm khuôn mặt nóng rực của Kỷ Trăn, thấp giọng: “Ngươi bầu bạn với , là kiểu bầu bạn ?”
Kỷ Trăn ấp úng nên lời, đột nhiên hôn Thẩm Nhạn Thanh.
Thẩm Nhạn Thanh quả nhiên né tránh, y thất vọng mím môi, chuyển sang hôn yết hầu của .
Kỷ Trăn xem ít tranh xuân cung, nhưng động tác vụng về, ngậm lấy yết hầu nhô lên của Thẩm Nhạn Thanh nhẹ nhàng m*t, duỗi lưỡi l.i.ế.m láp, hôn đến phát tiếng chùn chụt.
Thẩm Nhạn Thanh ngăn cản động tác của y, môi mím chặt, tựa như đang kìm nén điều gì đó, đợi Kỷ Trăn m*t một lúc, vươn tay nửa nắm lấy cổ y bắt y ngay ngắn.
Thẩm Nhạn Thanh giữ Kỷ Trăn cho y dậy, môi dán lên làn da trắng nõn của y, từ bờ vai tròn trịa hôn một đường xuống ngực. Cách hôn của khác với Kỷ Trăn, nếu Kỷ Trăn là một con mèo con, thì nghi ngờ gì nữa chính là một con dã thú nuốt chửng con mèo , cả môi lẫn răng đều để dấu vết hình tựa lụa, thậm chí còn ngậm lấy đầu v* của Kỷ Trăn.
Kỷ Trăn phát một tiếng khó nhịn, “Ha…”
Y cúi đầu , nhưng bàn tay đang giữ cổ y rời , chỉ thể ngoan ngoãn yên mặc cho đối phương dùng môi răng thưởng thức .
Thẩm Nhạn Thanh cắn đầu v* của y, dùng lực nhỏ, trong cơn tê dại mang theo chút đau đớn khó tả, như thể bất cứ lúc nào cũng thể cắn đứt đầu v* của y. Kỷ Trăn chút sợ hãi, giơ đôi tay mềm mại lên chống đẩy, nhỏ giọng cầu xin: “Đau…”
Thẩm Nhạn Thanh làm như thấy, cắn nốt sưng nhỏ đó kéo ngoài, thấy Kỷ Trăn phát một tiếng nấc cũng dừng .
Kỷ Trăn giãy giụa, chế ngự trong vài ba động tác, Thẩm Nhạn Thanh cuối cùng cũng chịu ngẩng mặt lên, hỏi y: “Thích như ?”
“Ta…” Kỷ Trăn cuối cùng cũng thể cúi đầu n.g.ự.c , đầy những vết đỏ véo , hai đầu v* vốn nhỏ bé cũng dâm loạn đến sưng đỏ sung huyết, như những hạt lựu ép chín, cắn thêm một miếng nữa là thể tuôn nước cốt. Y chớp mắt, nũng nịu lên, nhưng dám thích, chỉ : “Có thể cắn ?”
Thẩm Nhạn Thanh kéo y dậy nửa , một tay vuốt ve tấm lưng mềm dẻo, một tay xoa nắn bờ m.ô.n.g mềm mại, ghé tai y : “Đêm viên phòng ngươi lĩnh giáo , bây giờ đến tìm , chẳng lẽ ngươi đoán sẽ xảy chuyện gì?”
Kỷ Trăn uất ức bám lấy vai Thẩm Nhạn Thanh, vùi cả lòng đối phương, chặn đến mức lời phản bác nào. Thẩm Nhạn Thanh ôm y tách chân lên đùi , vẫn lập tức tiến , mà đỡ eo Kỷ Trăn nhẹ nhàng lắc lư lên xuống. Hai dán sát một kẽ hở, vật ở hạ cũng theo động tác lắc lư của Kỷ Trăn mà cọ xát .
Tay Thẩm Nhạn Thanh lạnh, nhưng du*n* vậ* nóng bỏng như của Kỷ Trăn. Hai cây thịt nhanh chóng cọ , hai chân Kỷ Trăn càng kẹp càng chặt, đầu v* cắn m*t đến sưng to cũng thỉnh thoảng cọ qua lồng n.g.ự.c rắn chắc của Thẩm Nhạn Thanh. Y hổn hển thở dốc, theo bàn tay Thẩm Nhạn Thanh đang đỡ eo, lắc eo phập phồng ngày càng nhanh.
Chưa đến mười lăm phút, bụng của Kỷ Trăn tê mỏi chịu nổi, run rẩy ôm chặt Thẩm Nhạn Thanh, t?in* djich b.ắ.n đều trúng bụng , thậm chí vài giọt lấm tấm b.ắ.n lên cằm Thẩm Nhạn Thanh.
Kỷ Trăn mồ hôi nóng đầm đìa, mềm nhũn ngã lòng Thẩm Nhạn Thanh thở dốc, còn hồi phục cao trào, Thẩm Nhạn Thanh từ lấy một cục thuốc cao trơn trượt lạnh băng nhét m.ô.n.g y.
Cùng với thuốc cao tiến cơ thể Kỷ Trăn còn hai ngón tay của Thẩm Nhạn Thanh.
Nửa của Kỷ Trăn đều căng cứng, cổ ngẩng cao, Thẩm Nhạn Thanh ôm cổ y, ngón tay bên nhanh chóng , phát tiếng nước lõm bõm. Đốt ngón tay cong của sức m*i m*c trong lớp thịt mềm, Kỷ Trăn như khó chịu như khoan khoái mà , hôn loạn xạ lên vai Thẩm Nhạn Thanh.
Chưa đầy một nén nhang, Kỷ Trăn xuất t/inh* thứ hai, mà , khi y đang rỉ rả b.ắ.n tinh, Thẩm Nhạn Thanh liền mạnh mẽ đưa du*n* vậ* đến cửa m.ô.n.g y, cho y một chút thời gian giảm xóc nào, đỡ eo y lập tức đ.â.m nơi sâu nhất.
Kỷ Trăn phát một tiếng hét kinh hãi ngắn ngủi, eo bụng, đùi căng cứng, ngón chân tròn trịa co quắp , khoảnh khắc lấp đầy như sét đánh trúng, mắt là ánh sáng trắng. Mà Thẩm Nhạn Thanh dựa xuống, giữ nguyên tư thế Kỷ Trăn ở , hai tay nắm chặt vòng eo thon rắn chắc, hông đột ngột thúc lên .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỷ Trăn như đóng đinh ngựa gỗ, thể đẫm mồ hôi trong suốt kịch liệt xóc nảy lên xuống.
Thẩm Nhạn Thanh giường mạnh mẽ, nắm giữ quyền chủ động. Ánh mắt sâu thẳm chằm chằm Kỷ Trăn ở , tàn nhẫn, Kỷ Trăn nước mắt lưng tròng, miệng lẩm bẩm: “Sâu quá… Ưm, trướng, Thẩm Nhạn Thanh, trướng quá…”
Kỷ Trăn vững, để y dựa n.g.ự.c , hai tay ôm lấy thể đẫm mồ hôi, chân co , cứ thế mà thao Kỷ Trăn, du*n* vậ* mỗi đều đ.â.m đến nơi sâu nhất, vách thịt nóng bỏng gắt gao quấn lấy .
Kỷ Trăn rõ ràng đến giới hạn chịu đựng, đến giọng cũng đổi điệu, nhưng Thẩm Nhạn Thanh chịu giảm lực, cứng rắn ấn , tuỳ tâm sở dục mà chi phối thể thê tử của .
Thẩm Nhạn Thanh khi l..m t.ì.n.h thích lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng vài tiếng rên khẽ, giường là tiếng cơ thể va chạm bạch bạch và tiếng dâm dịch rút lõm bõm — Kỷ Trăn dễ nước, bên nước chảy làm ướt cả eo bụng hai , bên nước mắt thấm ướt cả mái tóc. Khóc , kêu cũng nũng nịu, chỉ là quá chịu thao, đầy một canh giờ co giật cao trào năm .
Một của Thẩm Nhạn Thanh bằng ba của khác, hai xuống giường mất hai canh giờ cũng là chuyện thường tình. Kỷ Trăn mệt lả, rót đầy một bụng tinh, mồ hôi nóng đầm đìa giường.
Bụng của y phồng lên, thoáng qua còn tưởng là mang thai ba tháng, đến khi lòng bàn tay Thẩm Nhạn Thanh đè lên bụng y, dịch trắng đục liền nối đuôi trượt từ miệng , làm ướt cả hai bên đùi trong, giường cũng ẩm ướt, như đứa trẻ ba tuổi gì tè dầm giường.
Thẩm Nhạn Thanh lấy chăn sạch bọc y bế lên, Kỷ Trăn mệt vô cùng, nhưng dù giường đối xử tàn nhẫn thế nào, xuống giường vẫn ỷ Thẩm Nhạn Thanh. Y vùi mặt lòng , miệng lí nhí gì đó.
Thẩm Nhạn Thanh ghé sát .
Kỷ Trăn một cách mơ hồ: “Thẩm Nhạn Thanh, thích ngươi…”
Thẩm Nhạn Thanh im lặng một lúc, gì, mặc quần áo chỉnh tề bế y về phòng ngủ chính.
Kỷ Trăn cuối cùng cũng như ý nguyện, cùng Thẩm Nhạn Thanh chung chăn chung gối trong phòng ngủ chính.
Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉
Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà dạo chơi xíu nghen~
Có nhiều món vui vui lắm á 🤭
Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈
Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖