Ánh nắng rực rỡ xuyên qua kẽ lá, lờ mờ chiếu lên khung cửa sổ đóng kín.
Giữa trưa hè khô nóng, trong sân vắng một bóng mơ hồ thấy tiếng thở dốc phập phồng đầy mờ ám. Bất chợt, một bàn tay trắng nõn đột nhiên vịn lấy bệ cửa sổ, năm ngón tay thon dài dường như vì cơ thể đang chịu đựng sự va chạm tàn nhẫn mà siết chặt đến độ các khớp ngón tay ửng hồng đều nổi bật lên.
“Thẩm Nhạn Thanh…”
Một tiếng gọi khẽ nghẹn ngào nơi cổ họng xen lẫn tiếng nức nở.
Ở phía khung cửa sổ thấy, hai chân Kỷ Trăn đang quấn quanh hông Thẩm Nhạn Thanh, một tay y bám cổ , tay còn thể vịn bệ cửa sổ mới đến nỗi đ.â.m đến văng ngoài.
Tuy Thẩm Nhạn Thanh sớm đuổi hết những khác trong phủ , nhưng ân ái giữa ban ngày rốt cuộc vẫn khiến hổ. Mặt Kỷ Trăn đỏ bừng, mắt thấy tay sắp vịn nổi nữa, Thẩm Nhạn Thanh liền dùng một tay vớt y về, hai tay ôm chặt eo Kỷ Trăn. Nửa của y định, nhưng hai chân mềm nhũn cả , chực tuột xuống.
Thẩm Nhạn Thanh khẽ m*t vành tai Kỷ Trăn, giọng khàn khàn : “Kẹp chặt .”
Kỷ Trăn xưa nay luôn ngoan ngoãn trong chuyện phòng the, đầu óc còn kịp phản ứng, hai chân theo bản năng siết . Đùi y căng cứng, kéo theo nơi đang kẹp lấy Thẩm Nhạn Thanh cũng vô thức co rút, hai tay Thẩm Nhạn Thanh đang ôm eo y bỗng siết chặt, cứ giữ nguyên tư thế đó mà thúc hông mấy chục .
Kỷ Trăn như một cọng bèo trôi nổi, chỉ thể dựa Thẩm Nhạn Thanh, vùi mặt vai , xóc nảy ngừng, tiếng thở dốc trong miệng cũng đứt quãng theo những cú lắc lư quá mạnh, “Ưm… Chậm một chút, sâu quá…”
Tiết trời mùa hạ oi ả, hai quấn quýt trong phòng hơn một canh giờ, ướt đẫm mồ hôi, mái tóc xõa tung của Kỷ Trăn ướt sũng dính , ngay cả bắp đùi trong cũng ướt đẫm một mảng.
Trán Thẩm Nhạn Thanh lấm tấm mồ hôi, đôi mắt như nóng hun đến đỏ ngầu, điên cuồng m*t lấy phần thịt cổ Kỷ Trăn, gân xanh cánh tay rắn chắc nổi lên, một tay đẩy Kỷ Trăn lên mặt bàn trải nệm gấm mềm. Ngực bụng Kỷ Trăn úp xuống, giữ eo tiến từ phía .
Y dẫm chân xuống đất, nhón cả ngón chân lên, Thẩm Nhạn Thanh dùng sức vạch m.ô.n.g y , chút vội vã mà đ.â.m .
Đã lâu như , Kỷ Trăn sớm quen với tác phong giường của Thẩm Nhạn Thanh, nhưng vẫn kinh hãi thở hổn hển, mười ngón tay siết chặt tấm nệm, thúc đến ngừng chúi về phía .
Tấm nệm thêu tay công phu, mỗi đường may đều nổi lên, đầu v* từng Thẩm Nhạn Thanh gặm cắn của Kỷ Trăn cọ qua tấm nệm, khoái cảm và đau đớn cùng lúc ập đến. Du*n* vậ* đang ngẩng đầu của y cũng cọ xát tấm nệm rũ xuống, chẳng mấy chốc tí tách làm bẩn nó.
Thẩm Nhạn Thanh đỡ eo Kỷ Trăn, đôi mắt đỏ rực chằm chằm tấm lưng mỏng manh, chậm rãi phủ lên, mười ngón tay đan chặt với Kỷ Trăn từ phía . Thân của vẫn chôn sâu trong cơ thể y, thấy Kỷ Trăn đ.â.m đến mức mặt mày ửng đỏ sắp thở nổi, liền chậm rãi ma sát, tìm đến môi y.
Kỷ Trăn đầu hôn Thẩm Nhạn Thanh, ngoan ngoãn hé môi để đầu lưỡi tìm .
Lưỡi Thẩm Nhạn Thanh lướt qua vòm họng nhạy cảm, triền miên cùng Kỷ Trăn như hai con rắn đang giao phối, hôn sâu mạnh, trêu chọc đến mức Kỷ Trăn ý loạn tình mê. khi y định ngậm , thu lưỡi về, chỉ đầy tình sắc mà l.i.ế.m đôi môi ướt át của y.
Lòng Kỷ Trăn xao động, Thẩm Nhạn Thanh gần trong gang tấc, chỉ cảm thấy gầm trời ai dung mạo hơn . Thường ngày Thẩm Nhạn Thanh khoác quan bào, nghiêm nghị trong sáng, nhưng khi cởi bỏ y phục, chìm trong dục vọng mang một phong thái quyến rũ c.h.ế.t .
Thẩm Nhạn Thanh dịch một chút để Kỷ Trăn thể thấy rõ chính . Động tác của dừng , thở nặng nề y, Kỷ Trăn như một con cá mắc câu, ngây ngốc chằm chằm môi Thẩm Nhạn Thanh, kìm mà sáp gần.
Chờ y như ý nguyện nếm lưỡi Thẩm Nhạn Thanh, cự vật chôn trong cơ thể y thức tỉnh nữa.
Du*n* vậ* nóng bỏng huyệt thịt mềm mại siết chặt bao bọc, nặng nề rút đến tận gốc, sự quá nhanh khiến nơi giao hợp phát tiếng nước đầy ẩn ý, thứ cao bôi trơn vốn dùng để bôi trơn cũng khuấy động thành bọt trắng, tí tách chảy xuống từ miệng huyệt, đọng thành một vũng nước nhỏ mặt đất.
Hai tay Kỷ Trăn giữ chặt, môi lưỡi m*t lấy, nửa cũng ghìm , cả Thẩm Nhạn Thanh khống chế chặt chẽ trong lòng.
Làm quá mạnh, đ.â.m tới một độ sâu tưởng, hai mắt Kỷ Trăn tan rã, co giật, thậm chí cần an ủi hạ từng đợt b.ắ.n . Sau cao trào, cơ thể trở nên nhạy cảm đến mức chỉ chạm nhẹ cũng khó chịu, nhưng Thẩm Nhạn Thanh thích nhất là tăng thêm lực lúc .
Kỷ Trăn chịu nổi mà giãy giụa, thở hổn hển, cũng lợi hại, “Dừng , cầu ngươi…”
Thẩm Nhạn Thanh dùng môi lưỡi chặn lời cầu xin của Kỷ Trăn, vùi mái tóc mềm mại của y lòng, từng chút từng chút đ.â.m nơi yếu ớt nhất của y, tựa như đ.â.m thẳng trái tim mềm mại của Kỷ Trăn, cắm rễ nảy mầm thật sâu trong tâm khảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-79-an-no-ne.html.]
Lúc b.ắ.n trong, Kỷ Trăn đến sức để động cũng , mềm nhũn sấp bàn , nũng nịu Thẩm Nhạn Thanh hôn.
Thẩm Nhạn Thanh thích lên tiếng giường, lúc lòng bàn tay dán lên bụng nhỏ nhô lên của Kỷ Trăn, ghé tai y : “Phồng lên .”
Thứ của vẫn rút , lòng bàn tay ấn xuống, t?in* djich bên trong trào ngoài, chặn kín mít.
Kỷ Trăn đột nhiên cảm thấy trướng tê, đến khi lật , hai mắt đến đỏ hoe, tủi Thẩm Nhạn Thanh ở phía .
Bàn tay ấm áp lướt bụng nhỏ dính đầy mồ hôi và dâm dịch, Thẩm Nhạn Thanh cúi hôn lên mắt Kỷ Trăn, vô cùng trân trọng, mang theo chút trêu chọc hỏi: “Ngươi ăn nhiều như , vẫn động tĩnh gì?”
Kỷ Trăn mơ màng mở to đôi mắt ngấn nước, một lúc lâu mới hiểu lời bậy bạ của Thẩm Nhạn Thanh, lí nhí : “Ngươi bậy…”
Thẩm Nhạn Thanh luôn lấy cớ bí dược Nam Cương để lừa y, tuy rõ là giả, nhưng mỗi khi làm xong, bụng nhỏ của Kỷ Trăn luôn phồng lên, đôi khi cũng sẽ sinh ảo giác y thật sự mang thai con của Thẩm Nhạn Thanh.
Y cúi đầu , quả nhiên bụng nhô lên một lớp mỏng, nhưng nghĩ đến thứ chứa bên trong, y hổ đến dám thêm.
Sau cuộc hoan ái kịch liệt là những lời thủ thỉ triền miên.
Thẩm Nhạn Thanh nhẹ nhàng hôn lên cơ thể Kỷ Trăn, từ mày mắt mờ ám hôn xuống đến ngực.
Ngực Kỷ Trăn phẳng lì, nhưng cũng chơi đùa quá nhiều , sờ cảm giác mềm mại, đầu v* cũng từ một hạt nhỏ ban đầu m*t đến sưng to căng mọng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thẩm Nhạn Thanh l.i.ế.m nhũ hoa của Kỷ Trăn, y rên rỉ khó nhịn như một con mèo đang động dục, hai chân bất giác nâng lên cọ xát bên hông Thẩm Nhạn Thanh, động tình lẩm bẩm gọi, “Thẩm Nhạn Thanh, Thẩm Nhạn Thanh…” Y chơi đến mức chỗ nào cũng ướt sũng, như vớt từ nước lên. Đợi Thẩm Nhạn Thanh ngẩng đầu, y liền m*t lấy yết hầu của — qua nhiều , y phát hiện Thẩm Nhạn Thanh dường như thích y làm , mỗi hôn, cằm đối phương đều căng cứng, ngay cả môi cũng mím chặt.
Kỷ Trăn ngẩng đầu, ngậm lấy yết hầu của Thẩm Nhạn Thanh mà nuốt, như cá con vờn nước mà hôn một đường đến bờ vai rắn chắc của .
Hơi thở của Thẩm Nhạn Thanh dần trở nên nặng nề, trong mắt như lửa rực cháy, nắm lấy hai má Kỷ Trăn mà ngắm nghía, chỉ hận thể xé y nuốt bụng.
Kỷ Trăn bám vai Thẩm Nhạn Thanh, lí nhí : “Đã hai …”
Thẩm Nhạn Thanh véo nhẹ mặt Kỷ Trăn, bế y lên đặt giường sập, làm từ phía , : “Giờ vẫn còn sớm.”
Kỷ Trăn ưm a thở dốc, bụng nhỏ mềm nhũn hình thù gì. Y trong lòng hôm nay sẽ kết thúc nhanh như , đành nũng nịu ôm lấy Thẩm Nhạn Thanh, nén hổ : “Vậy ngươi đừng sâu quá, ?”
Thẩm Nhạn Thanh chịu để y lấy thứ đó , thứ đều đ.â.m sâu bên trong, lúc rửa ráy chắc chắn là một cảnh tượng dâm mỹ. Một lúc lâu y mới nhận một tiếng “” như như của Thẩm Nhạn Thanh.
Không thể tin !
Lúc đặt trong nước rửa ráy, trong đầu Kỷ Trăn chỉ ba chữ .
Những ngón tay thon dài luồn , mặt nước trong vắt dần dịch trắng nhuốm đục.
Kỷ Trăn mặt đối mặt dựa lòng Thẩm Nhạn Thanh, nửa tỉnh nửa mê cảm nhận đang hôn , lẩm bẩm lên án, “Thẩm đại nhân giữ lời…”
Những tiếng còn chôn vùi trong một nụ hôn sâu.
Sóng trắng cuộn trào, một đêm hoan ái, triền miên dứt.
--------------------