Hạ Tân Triều - Chương 74: Phiên ngoại 1 - Khổ tận cam lai

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:34
Lượt xem: 558

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đôi mắt ảnh hưởng do vết thương ở gáy. Chờ m.á.u bầm trong não tan , lẽ sẽ thôi.” Tái Thần Tiên rút kim bạc từ đỉnh đầu Thẩm Nhạn Thanh , : “Thẩm đại nhân phúc lớn mạng lớn, nhưng nửa năm nay cơ thể tổn thương, việc đều chú ý, tránh đau lòng nóng giận. Ngươi ơn với , trong năm sáu năm tới, sẽ cẩn thận chẩn trị cho ngươi, cho đến khi ngươi khỏi hẳn mới thôi.”

Kể từ lúc Kỷ Trăn tình cờ gặp Thẩm Nhạn Thanh ở ngoại thành kinh đô đến nay năm ngày, Tái Thần Tiên ngày nào cũng đến châm cứu cho .

Cha Thẩm gia con trai còn sống, mấy ngày liền đều đến chùa miếu gần đó lễ tạ thần, hôm nay trời sáng ngoài, đến giờ vẫn về.

Kỷ Trăn đôi mắt còn trong sáng của Thẩm Nhạn Thanh, vội hỏi: “Vậy khi nào mới thể thấy vật?”

Tái Thần Tiên vuốt râu: “Chậm thì nửa tháng, lâu thì hai ba tháng, mà một hai năm cũng khả năng.”

Kỷ Trăn , nét mặt liền ỉu xìu lời nào.

Ngược , trong cuộc là Thẩm Nhạn Thanh nhẹ giọng : “Y thuật của Tái Thần Tiên cao siêu, chuyện vội.”

Kỷ Trăn cũng chẳng vui lên , y chạy ngoài bưng thuốc sắc xong, phòng đút cho Thẩm Nhạn Thanh.

Hắn bây giờ rõ, vốn thích hạ nhân đến gần hầu hạ, nên mấy ngày nay đều do Kỷ Trăn chăm sóc.

Kỷ Trăn đưa vành chén đến bên miệng Thẩm Nhạn Thanh, dặn dò: “Uống từ từ thôi.”

Đợi Thẩm Nhạn Thanh uống thuốc xong, y lấy khăn ướt lau khóe môi cho . Tuy bây giờ Thẩm Nhạn Thanh đang ở ngay mắt, nhưng y vẫn khó thể an lòng, luôn luôn thấy thì y mới thể miễn cưỡng đè nén trái tim đang đập loạn.

Thẩm Nhạn Thanh nắm lấy tay Kỷ Trăn, sờ đến vết sẹo lồi trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa nắn, hỏi: “Chỗ ?”

Lòng bàn tay Kỷ Trăn từng lửa thiêu, đó y để tâm, vết thương lành cũng bôi thuốc mỡ trị sẹo, vì thế mà vết sẹo trong lòng bàn tay chút dữ tợn.

Y lí nhí : “Không , khỏi cả ...”

Kỷ Trăn cuộn bàn tay , Thẩm Nhạn Thanh mở lòng bàn tay y , đặt lên một nụ hôn, áp tay y lên má , : “Ngươi chịu khổ .”

Hốc mắt Kỷ Trăn bỗng nóng rực, đêm qua y mới thuốc cho Thẩm Nhạn Thanh, lưng và bắp chân đều là vết bỏng. Do một thời gian dài chữa trị đúng cách, mấy mảng thịt nhỏ thậm chí còn dấu hiệu hoại tử, mà Thẩm Nhạn Thanh chẳng hề nhắc tới những ngày đêm chịu đựng đau đớn giày vò suốt hai tháng qua, ngược còn quan tâm đến vết thương lành từ lâu của y.

Y cuối cùng nhịn nữa, nước mắt rơi lách tách, nhào lòng Thẩm Nhạn Thanh nức nở: “Ngươi mau khỏe .”

Thẩm Nhạn Thanh vỗ nhẹ lưng Kỷ Trăn an ủi, hưởng thụ sự bình yên bao trắc trở.

Mấy ngày nay hai như hình với bóng, gần như lúc nào cũng dính lấy , lúc ở chung một chỗ càng cảm thấy gần bao nhiêu cũng đủ. Khi Kỷ Quyết nhà, đúng lúc thấy cảnh hai đang ôm .

Bước chân khựng , Thẩm Nhạn Thanh tuy mắt rõ nhưng thính lực , ôm Kỷ Trăn, nghiêng tai : “Có đến.”

Kỷ Trăn vội vàng , thấy là trưởng cũng thấy ngại ngùng, vội vàng lau nước mắt, dậy gọi một tiếng ca ca.

Kỷ Quyết gật đầu, quanh một vòng : “Trăn Trăn, việc bàn với Thẩm Nhạn Thanh.”

Kỷ Trăn do dự hỏi: “Ta thể ?”

Kỷ Quyết chỉ y, cuối cùng y cũng lời trưởng, trong lòng tuy bối rối nhưng vẫn lưu luyến nỡ, ngoan ngoãn đóng cửa ngoài.

Trong phòng tức khắc chỉ còn Thẩm Nhạn Thanh và Kỷ Quyết.

Thẩm Nhạn Thanh dậy, dựa trí nhớ chậm rãi đến bên bàn, giơ tay : “Kỷ đại nhân mời .”

Trước đây hai gặp mặt, phần lớn đều trong tình thế giương cung bạt kiếm, bao biến cố, ngược thể bình tĩnh chuyện.

“Trong thời gian ngươi mất tích, Trăn Trăn bôn ba nhiều. Tất cả đều cho rằng ngươi còn đời, chỉ y là tiếc công sức tìm kiếm ngươi.” Kỷ Quyết trầm ngâm : “Nếu hai duyên tình cờ gặp ở ngoại thành kinh đô, e là bỏ lỡ một thời gian nữa.”

Gương mặt Thẩm Nhạn Thanh thanh tú: “Ta cũng may mắn thể gặp y sớm hơn.”

“Hôm nay đến tìm ngươi, chỉ vì hai chuyện.” Kỷ Quyết tiếp: “Gần đây, hai chịu nhiều giày vò, Trăn Trăn lòng luôn hướng về ngươi. Là trưởng của Trăn Trăn, chuyện quá khứ thế nào tính toán nữa, bây giờ chỉ mong ngươi thể thật lòng đối đãi với y, đừng phụ tấm chân tình của y.”

Thẩm Nhạn Thanh trịnh trọng : “Xin Kỷ đại nhân yên tâm, nhất định sẽ yêu thương Kỷ Trăn suốt đời.”

“Chuyện thứ hai, là vì Tam điện hạ.”

Trong phòng im lặng trong giây lát.

“Sau khi bệ hạ kế vị, giam lỏng Tam điện hạ ở U Minh Đài. Trong thời gian đó, chỉ một gặp Trăn Trăn. Có lẽ đường lưu đày xảy nhiều chuyện , những chuyện đều truy cứu, nhưng dù thế nào, cũng sẽ để Trăn Trăn cuốn tranh chấp triều đình, càng thể để Trăn Trăn gặp .”

Nói đến đây, Kỷ Quyết dậy, thở dài: “Ngươi từng nguyện trung thành với Tam điện hạ, đây là sự thật thể chối cãi. Dù đó ngươi lấy công chuộc tội, dù đương kim bệ hạ khoan dung, trong lòng ngươi cũng hiểu rõ, ngươi khó thể làm nên nghiệp lớn.”

Thẩm Nhạn Thanh hiểu rõ, : “Kỷ đại nhân cứ thẳng.”

“Ta xem thường tài hoa của ngươi, chỉ là kinh đô quỷ quyệt, mỗi bước đều cẩn trọng, sợ ngươi lao tâm khổ tứ cuối cùng thành công dã tràng xe cát. Đợi ngươi chữa khỏi mắt, sẽ dâng tấu lên bệ hạ xin cho ngươi đến Giang Nam nhậm chức thứ sử, ý ngươi thế nào?”

Thứ sử Giang Nam là chức quan tứ phẩm, tuy sánh với chức quan chân thiên tử, Thẩm Nhạn Thanh cũng thể tiếp cận trung tâm quyền lực nữa, nhưng cũng là một phương quan phụ mẫu, thể sống một đời an . Kỷ Quyết cũng tư tâm, Kỷ Trăn và Thẩm Nhạn Thanh tình đầu ý hợp là thật, nhưng một khi Thẩm Nhạn Thanh dính dáng đến quyền thế, khó đảm bảo một ngày nào đó triều đình lật nợ cũ sẽ liên lụy đến Kỷ Trăn.

Chi bằng thật xa, rời khỏi chốn ồn ào náo động , mới thể bảo một đời thái bình.

Thẩm Nhạn Thanh dĩ nhiên cũng hiểu ý của Kỷ Quyết, để xóa tan nỗi lo của , : “Ta và Kỷ đại nhân hẹn mà gặp. Trải qua nhiều chuyện như , chỉ nguyện ở bên Kỷ Trăn dài lâu mà thôi.”

Hắn : “Nhạn Thanh cho rằng, trong thiên hạ đều qua đời, cũng cần giải thích nhiều thêm.”

Kỷ Quyết phần kinh ngạc , cuối cùng gật đầu: “Như .”

“Kỷ đại nhân, còn một chuyện nhờ.”

“Ngươi .”

Thẩm Nhạn Thanh dậy, cung kính chắp tay vái: “Ta đến U Minh Đài gặp Tam điện hạ một .”

Kỷ Quyết chăm chú Thẩm Nhạn Thanh, dường như nhận chút ẩn ý từ vẻ mặt của , nhưng sắc mặt Thẩm Nhạn Thanh điềm nhiên, manh mối. Hắn : “Chuyện sẽ tâu bẩm bệ hạ.”

“Đa tạ Kỷ đại nhân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-74-phien-ngoai-1-kho-tan-cam-lai.html.]

Ngoài cửa một bóng thấp thoáng, Kỷ Quyết liếc , khẽ cúi mắt , cuối cùng dậy cáo từ. Đi vài bước, khoanh tay : “Ngươi và Trăn Trăn thành hôn nhiều năm, cần gọi Kỷ đại nhân nữa, cứ theo y gọi một tiếng trưởng .”

Thẩm Nhạn Thanh ngẩn , nhạt : “Vâng, Kỷ Quyết .”

Kỷ Quyết mở cửa, Kỷ Trăn đang rình mò bên ngoài bắt quả tang, lúng túng thẳng : “Ca ca về ngay ?”

“Ta mà về, e là ngươi sắp xông cửa .”

Nghe Kỷ Quyết trêu chọc, Kỷ Trăn đỏ mặt, liếc Thẩm Nhạn Thanh trong phòng, rành rọt: “Bếp nhỏ đang hầm canh bồ câu non, ca ca ở dùng chung .”

“Ta còn công vụ, .”

Kỷ Trăn chút mất mát: “Vậy tiễn .”

Y gọi hai tiếng, bảo Cát An chăm sóc Thẩm Nhạn Thanh, còn thì tiễn trưởng khỏi phủ.

Ra khỏi tiểu viện, y xót xa hình gầy gò của trưởng, : “Công vụ tuy bận rộn, ca ca cũng đừng quá lao lực, gầy nhiều lắm. Mai về phủ, mang canh thập đại bổ đến cho uống bồi bổ thể.”

Kỷ Quyết trêu ghẹo: “Ngươi tự xuống bếp ?”

Kỷ Trăn gượng: “Ta làm thì khó nuốt lắm, chuyện vẫn nên giao cho đầu bếp thì hơn.”

Hai , chẳng mấy chốc đến cổng lớn.

Kỷ Quyết vỗ nhẹ lên vai Kỷ Trăn: “Tiễn đến đây thôi, về .”

Kỷ Trăn vịn cửa ló đầu , dáng vẻ tinh nghịch: “Ta ca ca lên xe ngựa mới .”

Kỷ Quyết , bước xuống bậc thang, đến bên xe ngựa vẫy tay.

Lúc Kỷ Trăn mới cong mắt chạy phủ.

Kỷ Quyết lâu, lâu đến mức còn thấy bóng dáng Kỷ Trăn nữa, mới hồn tiếng gọi “Kỷ đại nhân” của phu xe. Hắn chậm rãi thu ánh mắt, tao nhã bước lên ghế nhỏ để lên xe, im lặng ngay ngắn, bàn tay đang mở của từ từ nắm chặt .

Như , .

Kỷ Trăn , đến sân tiếng Cát An và Dụ Hòa đang la lối đấu võ mồm.

“Ngươi làm gì mà cứ đòi dỡ tổ chim xuống, nó làm cái tổ cũng dễ dàng gì.”

“Con chim ngày nào cũng ríu rít ngừng, ồn ào làm sáng sớm ngủ ngon , hôm nay cho nó tay!”

Chuyện vặt vãnh như hạt vừng hạt đậu cũng cãi ầm ĩ.

Kỷ Trăn sân, hai họ cứ nhất quyết lôi y phân xử. Chuyện của chính y còn thu xếp thỏa, lấy thời gian mà phân xử cho họ. Y vội vàng chạy nhà trốn lưng Thẩm Nhạn Thanh, cao giọng : “Các ngươi hỏi thì cứ hỏi Thẩm Nhạn Thanh.”

Hai nào dám làm phiền Thẩm Nhạn Thanh, đều trừng mắt gì.

Thẩm Nhạn Thanh đang bên bàn thưởng , nắm lấy tay Kỷ Trăn, : “Dụ Hòa, mẫu ngươi ở quê quen Tiểu Như cô nương, sắp thành gia lập thất , bộ dạng mà để Tiểu Như cô nương thấy, nàng sẽ chê ngươi đủ chững chạc đấy.”

Dụ Hòa , vội vàng học theo dáng vẻ nghiêm nghị của chủ nhà : “Làm gì chuyện đó, Tiểu Như cô nương thích, thích như .”

Cát An phá lên ha hả: “Ngươi đỏ mặt cái gì?”

“Ai đỏ mặt, ngược là ngươi, hai mươi mấy tuổi , xem cô nương nào để ý đến ngươi ?”

Cát An trúng tim đen, tức đến ngứa răng, hừ một tiếng: “Ngươi ở Mạc Bắc chào đón thế nào , thèm chuyện với kẻ kiến thức như ngươi!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thấy hai sắp cãi , Kỷ Trăn đau cả đầu, lén lút dùng chân đá nhẹ Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh hiểu ý: “Ta và thiếu phu nhân nghỉ ngơi, tất cả lui .”

Dụ Hòa và Cát An hừ một tiếng từ trong mũi, lúc mới kết thúc cuộc tranh cãi chẳng đến .

Kỷ Trăn mỉm , dìu Thẩm Nhạn Thanh đến bên giường, : “Cát An tuổi cũng còn nhỏ, đợi một thời gian nữa cũng nên lo chuyện cưới hỏi cho ...”

Y định cúi xuống cởi giày vớ cho Thẩm Nhạn Thanh, nhưng nắm lấy tay y , kéo y lên giường, thấp giọng : “Những việc cần ngươi làm.”

Kỷ Trăn đôi mắt u tối , lẩm bẩm: “ làm cho ngươi.”

Thẩm Nhạn Thanh tự cởi giày, ôm Kỷ Trăn xuống nệm, hai tay ôm chặt lấy y, mang theo vài phần thỏa mãn : “Để Kỷ Quyết , nhất định sẽ tìm tính sổ.”

Vốn chỉ là lời đùa, Kỷ Trăn tưởng thật, vội : “Ca ca sẽ ...” Y ngẩn , ngẫm cách xưng hô trong lời của Thẩm Nhạn Thanh, ngước mắt lên: “Ngươi gọi ca ca là gì?”

Gương mặt tú lệ của Thẩm Nhạn Thanh ở ngay trong gang tấc, trả lời, mà tìm đến môi Kỷ Trăn nhẹ nhàng áp , đó đưa đầu lưỡi trong m*t hôn.

Kỷ Trăn nhanh chóng vứt nghi vấn lên chín tầng mây, lưu luyến ôm hôn Thẩm Nhạn Thanh.

Đầu hạ tiếng ve kêu, xa xa vọng tiếng đấu võ mồm.

“Lão già cô đơn!”

“Ngươi còn nữa đánh ngươi thật đấy.”

“Ngươi dám động tay, chủ nhà tha cho ngươi ...”

Tác giả lời :

Khổ tận cam lai!

Thẩm đại nhân ( lạnh): Khổ hơn hai mươi vạn chữ, ha ha.

Trăn Trăn (gật đầu như gà mổ thóc): đó đúng đó... He he

--------------------

Loading...