Hạ Tân Triều - Chương 7: Tranh Luận Chốn Tử Vân Lâu

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:35
Lượt xem: 353

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại sảnh Tử Vân Lâu tụ đầy những hiếu kỳ hóng chuyện, một phen luận bàn của Kỷ Trăn dấy lên sóng to gió lớn, sự xuất hiện của Thẩm Nhạn Thanh càng đẩy vở kịch lên đến cao trào.

Cả kinh đô đều năm đó là Kỷ Trăn ép hôn Thẩm Nhạn Thanh, bây giờ hai bất đồng quan điểm, tự nhiên chứng thực lời đồn Thẩm Nhạn Thanh bất mãn với Kỷ Trăn, đều ghé tai thì thầm chờ y mặt.

Tay Kỷ Trăn vẫn Tưởng Uẩn Ngọc nắm trong lòng bàn tay, ý định buông . Mà Kỷ Trăn cũng để tâm đến lời Thẩm Nhạn Thanh , quên cả rút tay về, kinh ngạc hỏi : “Chẳng lẽ ngươi cũng tán thành cái lý lẽ nam tôn nữ ti đó ?”

Thẩm Nhạn Thanh gật đầu.

Trong mắt Kỷ Trăn ánh lên vẻ kinh ngạc và thất vọng, y tin ngưỡng mộ là kẻ nông cạn như .

Những còn lập tức thêm tự tin, phụ họa : “Thẩm đại nhân là bậc kinh thế tài, lời tự nhiên sai, Kỷ công tử nên thêm chút thi thư thì hơn.”

Mắt Kỷ Trăn nóng lên, tiếng nhạo và trào phúng đồng loạt truyền tai y, khiến y còn chỗ dung , nhưng điều làm y đau lòng nhất chính là Thẩm Nhạn Thanh cùng suy nghĩ với hạng như Trương Trấn.

Sao thể như thế?

Kỷ Trăn nản lòng, dù tài ăn đến thì ngay lúc cũng mất hết sức lực để mở miệng.

Tưởng Uẩn Ngọc trầm giọng : “Vừa bảo ngươi thì , cứ ở đây mất hết mặt mũi ngươi mới vui lòng.”

Kỷ Trăn sụt sịt mũi, hung hăng trừng Tưởng Uẩn Ngọc một cái. Cả hai đều sững sờ, phảng phất như về những năm tháng thiếu thời vui đùa giận hờn.

Tưởng Uẩn Ngọc nhận gì đó đúng, bỗng nhiên hất tay Kỷ Trăn , lạnh mặt về phía chiếc bàn bên cạnh.

Kỷ Trăn nên tìm Thẩm Nhạn Thanh , đang lúc do dự thì Thẩm Nhạn Thanh chậm rãi mở miệng: “Người nên thêm thi thư, Kỷ Trăn.”

Tình thế xoay chuyển.

“Lời của thánh hiền cách xa ngàn năm, chú giải cho nó thì nhiều, truyền đến ngày nay lẽ sai lệch, chẳng qua là xem đời nay lĩnh ngộ thế nào mà thôi.”

Thẩm Nhạn Thanh , từ từ giơ tay lên, mở lòng bàn tay .

Kỷ Trăn đăm đăm , hiểu ý mà chạy chậm qua đặt tay tay đối phương.

Thẩm Nhạn Thanh nắm lấy năm ngón tay y, mới tiếp: “Theo kiến giải vụng về của , nam tôn nữ ti ý của thánh nhân cho rằng địa vị nam tử cao hơn nữ tử. Chữ ‘tôn’ là tôn quý, chữ ‘ti’ cũng chẳng là hèn mọn, mà là chỉ nam tử cần tự tôn tự ái, ngừng vươn lên, còn nữ tử khiêm tốn cẩn trọng, đức dày nâng đỡ vạn vật.”

Kỷ Trăn sùng bái gò má nghiêng của Thẩm Nhạn Thanh, mắt như ánh huỳnh quang lấp lánh.

“Vế của câu ‘chỉ đàn bà và tiểu nhân là khó gần’ chính là ‘gần thì họ khiêm tốn, xa thì họ oán hận’. Tương truyền thánh nhân chu du liệt quốc, ở nước khác thấy quân vương cận tiểu nhân mà xa lánh hiền sĩ, nên mới tức giận lời . Nữ tử ở đây lẽ chỉ những nịnh thần và sủng phi bên cạnh thiên tử, hoặc cũng ý là ‘nhữ’, là lời cảnh tỉnh bậc đương quyền. Đời dùng câu để bôi nhọ tất cả nữ tử, thật nhiều bất công.”

Thẩm Nhạn Thanh đưa mắt quanh những sắc mặt khác , khiêm tốn : “Đây chỉ là chút thiển ý, các vị nếu kiến giải khác cũng thể cùng thảo luận.”

Mọi đều trợn mắt há mồm, đặc biệt là Trương Trấn, cả khuôn mặt tức đến nghẹn thành màu gan heo.

Kỷ Trăn thấy ai dám bác bỏ lời của Thẩm Nhạn Thanh, bèn kiêu ngạo hất cằm, niềm vui sướng đặt , chỉ thể lén lút dùng lòng bàn tay cào nhẹ lòng bàn tay Thẩm Nhạn Thanh.

Thẩm Nhạn Thanh nhàn nhạt liếc y một cái, lẽ vì đang ở bên ngoài nên hiếm khi ngăn cản sự mật của y.

Tưởng Uẩn Ngọc đương nhiên thấy động tác nhỏ của Kỷ Trăn, bàn tay nắm tay Kỷ Trăn lúc nãy lặng lẽ siết thành quyền.

Tử Vân Lâu vốn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc rơi im lặng vì màn kịch vui , trong một lúc ai lên tiếng.

Cạch một tiếng, cửa sổ hoa của nhã gian lầu hai đẩy , ngay đó là tiếng vỗ tay chậm rãi mà giòn giã, đều , Kỷ Trăn cũng ngoại lệ.

Chỉ thấy một thanh niên mặc bào đang tựa bên bệ cửa sổ, đôi mắt đơn phượng hẹp dài khép hờ, đường nét khuôn mặt sắc bén, mày dài môi mỏng, vốn là tướng mạo phần bạc tình, nhưng nụ mặt làm vơi vài phần lạnh nhạt.

Kỷ Trăn đang , cũng khẽ cụp đôi mắt dài xuống, đánh giá Kỷ Trăn.

Người chính là Tam hoàng tử của triều Đại Hành, mệnh danh là ngọc diện hồ ly Lý Mộ Hồi, là dòng dõi hoàng tộc nhiều ủng hộ nhất ngoài Thái tử.

Kỷ Trăn như , vô cớ nhớ những lời đồn về , bất giác trốn lưng Thẩm Nhạn Thanh.

Khi y còn theo học ở Quốc Tử Giám thì Thái tử Lý Mộ Duy và Tam điện hạ Lý Mộ Hồi đều xuất sư, hai chỉ ghé qua vài , Kỷ Trăn từng tiếp xúc với họ, nhưng ít chuyện về hai .

Thái tử Lý Mộ Duy đoan trang trọng, còn Tam điện hạ Lý Mộ Hồi trái ngược.

Nếu chỉ là tính tình khác thì cũng chẳng gì, nhưng thủ đoạn của Lý Mộ Hồi độc ác hơn nhiều.

Kỷ Trăn từng Lý Mộ Hồi để moi tin tức từ miệng mật thám dùng đủ loại hình phạt rợn : nước sôi tưới thịt, d.a.o mỏng lóc da, khoét mắt cắt lưỡi, rút xương khoét tủy… Trăm phương ngàn kế tra tấn mà vẫn còn thoi thóp.

“Dùng móc treo lưỡi mật thám treo lên, chân chỉ thể miễn cưỡng chạm đất, chẳng bao lâu lưỡi sẽ kéo đứt.”

“Trói chặt mật thám , từng d.a.o từng d.a.o chặt đứt mười ngón tay, nếu vẫn khai thì chặt tiếp ngón chân, mật thám chỉ thể trơ mắt còn đầu ngón tay, đúng là sống bằng chết.”

“Còn , còn …”

Lúc Kỷ Trăn còn xong sợ đến toát một mồ hôi lạnh, liền gặp ác mộng hai đêm, từ đó Lý Mộ Hồi trong mắt y chẳng khác gì Tu La.

Đợi đến khi Lý Mộ Hồi y nữa, y mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nói .” Lý Mộ Hồi vỗ tay hai cái, “Thẩm đại nhân và phu nhân đồng lòng đồng đức, hôm nay bổn điện cũng coi như làm học trò một , là lên đây cùng dùng bữa, xem như là quà nhập học bổn điện tặng cho hai .”

Hoàng tử lên tiếng tán thưởng, ai còn dám phản đối?

Những mặt đều ha hả phụ họa: “ đúng , Thẩm đại nhân học vấn uyên thâm, chúng xin thụ giáo.”

Kỷ Trăn sợ Lý Mộ Hồi, tự nhiên cùng bàn ăn cơm với . Y sợ Thẩm Nhạn Thanh sẽ đồng ý, nghĩ ngợi một lúc, bèn lén dùng ngón tay một chữ “” thật to lên lưng Thẩm Nhạn Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-7-tranh-luan-chon-tu-van-lau.html.]

Thẩm Nhạn Thanh nghiêng mắt y, y liền dùng ánh mắt khẩn cầu, nhẹ nhàng chọc eo Thẩm Nhạn Thanh.

Lý Mộ Hồi tựa bên cửa sổ thấy vẻ mặt căng thẳng của Kỷ Trăn, liền hứng thú cong môi.

Một con hươu non lanh lợi mà ngây ngô, miệng lưỡi vài phần lợi hại, nhưng lá gan lớn, còn làm gì y mà sợ hãi . Nếu bắt về phủ, nhốt trong lồng sắt tùy ý trêu đùa, chẳng sẽ sợ đến vỡ mật ?

“Điện hạ.” Thẩm Nhạn Thanh khẽ chắp tay, “Thần trong nhà còn việc quan trọng cần xử lý, e là phụ tấm lòng của điện hạ .”

Lý Mộ Hồi cũng vì việc phán xét khác mà chút áy náy nào, vẫn giữ nụ ba phần mặt, “Không , ngày khác tụ họp là .”

Kỷ Trăn thở phào một , Thẩm Nhạn Thanh nắm tay rời khỏi Tử Vân Lâu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trước khi khỏi cửa lớn, y đầu thoáng qua. Lý Mộ Hồi vẫn bên cửa sổ nhã gian, ánh nến bên cạnh chập chờn, soi sáng khuôn mặt tươi và đôi mắt hồ ly chút ý của .

Kỷ Trăn về phía Tưởng Uẩn Ngọc, ánh mắt hai chạm trong thoáng chốc. Y và Tưởng Uẩn Ngọc quen nhiều năm, chỉ một cái nhận tâm trạng đối phương tệ, nghĩ rằng hôm nay gặp chắc chắn khiến Tưởng Uẩn Ngọc vui.

Sớm đến đây.

Thẩm Nhạn Thanh là khi tan triều nhờ xe ngựa của đồng liêu đến đây, vốn định bàn bạc chuyện quan trọng về kỳ thi mùa xuân 10 ngày , lúc chính sự xem như bàn nữa.

Kỷ Trăn lên xe ngựa , qua tấm rèm vải mà si mê Thẩm Nhạn Thanh đang chuyện với đồng liêu.

Hôm nay Thẩm Nhạn Thanh thể là lời ý kinh , chắc chắn chuyện xảy ở Tử Vân Lâu ngày mai sẽ truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm, Thẩm Nhạn Thanh thêm một chuyện khiến bàn tán say sưa.

Kỷ Trăn khâm phục tài ăn và kinh luân đầy bụng của đối phương, trong thời gian ngắn xoay chuyển cục diện, ảo não vì trong mắt khác chỉ là một tên bao cỏ vô học, những lời tương tự từ miệng y sức thuyết phục. Điều cũng thể trách khác cho rằng y xứng với Thẩm Nhạn Thanh.

Ngay lúc y đang ủ rũ, Thẩm Nhạn Thanh lên xe ngựa.

Kỷ Trăn thấy đối phương, chuyện xứng xứng vứt đầu, chỉ còn niềm vui tràn ngập trong lòng.

Y đang định nhích sang cạnh Thẩm Nhạn Thanh thì đối diện với cặp mày chau nghiêm nghị của , tức thì sững , dám động đậy, cẩn thận hỏi: “Sao ?”

Phu xe vung roi cho xe ngựa lăn bánh, trong xe đốt hai ngọn nến đỏ, theo vòng của bánh xe, ánh nến lúc ẩn lúc hiện lướt qua ngũ quan diễm lệ của Thẩm Nhạn Thanh.

Kỷ Trăn đến ngây ngẩn, nhưng câu tiếp theo của Thẩm Nhạn Thanh phá vỡ những suy nghĩ miên man của y.

“Tối nay gây đủ chú ý chứ?”

Kỷ Trăn sững sờ, hiểu ý của Thẩm Nhạn Thanh, vội : “Là bọn họ chọc .”

Thẩm Nhạn Thanh ngước mắt, lạnh lùng y.

Tối nay những mặt đều là quan to quý tộc, một phen lời của Kỷ Trăn đắc tội hết tất cả , nay y là con trai của Nội các Thủ phụ, tự nhiên ai dám ngáng chân y, nhưng nếu Kỷ gia sa sút thì , y sẽ tự xoay xở thế nào?

Kỷ Trăn tính tình thẳng thắn, nấy, nào hiểu những khúc khuỷu đó, y chỉ thù tất báo.

Thấy Thẩm Nhạn Thanh tán thành cách làm của , y tức giận : “ , tự nhiên tranh cãi với bọn họ, dù cũng học cái thói im lặng tiếng nuốt giận.”

Kỷ Trăn ngẩng mặt, chẳng hề cảm thấy hành động tối nay .

nuông chiều đến trời cao đất dày.

Đừng là Kỷ Trăn, ngay cả trưởng của y là Kỷ Quyết, quan bái tam phẩm Lại Bộ thị lang, ở trong triều cũng cẩn trọng hành sự, nào dám ngang ngược như ? Kỷ Quyết xử sự trọng, làm khéo léo, một em ngây thơ như thế.

Cùng một sinh , tính cách khác một trời một vực, thật khiến nghi ngờ Kỷ Trăn là huyết mạch của Kỷ gia .

E là chỉ ngã một cú thật đau mới thể hiểu đạo lý.

Thẩm Nhạn Thanh chăm chú khuôn mặt thanh tú của Kỷ Trăn, liếc qua bàn tay Tưởng Uẩn Ngọc nắm lúc nãy, nhớ đến ánh mắt đầy hứng thú của Lý Mộ Hồi, khóe môi bất giác trĩu xuống, trong lòng cũng dâng lên một tia phiền muộn vô cớ.

Cuối cùng chỉ nhắm mắt , thờ ơ : “Tùy ngươi.”

Không khí trong xe ngựa tức thì trở nên nặng nề.

Thẩm Nhạn Thanh nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ Kỷ Trăn, Kỷ Trăn cũng khó mà hiểu lời chất vấn của Thẩm Nhạn Thanh, buồn bã tiếng nào.

Khi trở về Thẩm phủ, Thẩm Nhạn Thanh xuống xe , Kỷ Trăn theo sát nhảy xuống xe ngựa, vững thì thấy Thẩm Nhạn Thanh đến cửa, ý định đợi y.

Vừa hai cãi trong xe ngựa, Cát An rõ, nhưng thấy Kỷ Trăn mặt mày buồn bực, cũng đoán chủ tử Thẩm Nhạn Thanh làm cho tức giận. Tình cảnh như trong ba năm qua nhiều đếm xuể, Kỷ Trăn thể nhẫn nhịn đến nay thật sự là thể tưởng tượng nổi.

Trước khi còn chơi cùng tiểu hầu gia cũng thấy chủ tử chịu nhiều uất ức như .

Nếu công tử nhà thật lòng thích Thẩm đại nhân, cũng đến mức Thẩm phủ chịu những ấm ức .

Cát An đang bênh vực cho Kỷ Trăn, nhưng Kỷ Trăn chạy chậm đuổi theo Thẩm Nhạn Thanh. Chạy đến cửa, thấy Cát An còn tại chỗ, y liền thúc giục: “Còn mau theo kịp.”

Cát An thở dài một tiếng, trong lòng càng thêm chua xót — làm nô bộc, Kỷ Trăn còn đợi một chút, Thẩm Nhạn Thanh chịu vì Kỷ Trăn mà dừng một lát.

Chẳng qua là để tâm mà thôi.

Tác giả lời :

Thẩm đại nhân (oán hận): Sao nhiều thèm bà xã ngốc nghếch xinh của thế?

ps: Lời giải thích hai câu đây tình cờ lướt thấy mạng, thật thật giả giả, mỗi một ý thôi.

--------------------

Loading...