Hạ Tân Triều - Chương 69: Tuyết Rơi Nơi Kinh Thành
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:29
Lượt xem: 421
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đông sang, tuyết rơi lả tả. Kỷ Trăn lòng thấp thỏm yên, bên ngoài một doanh trướng y từng đến.
Bên trong tiếng chuyện, y vội lấy lệnh bài mà vểnh tai lên ngóng.
Tái Thần Tiên đang châm cứu cho Thẩm Nhạn Thanh, cơ thể trắng nõn mà săn chắc cắm mười bảy cây kim châm bạc. Càng về , cảm giác đau thấu tim gan càng thêm dữ dội, dù là Thẩm Nhạn Thanh cũng đau đến toát mồ hôi lạnh đầy đầu, hai nắm đ.ấ.m siết chặt.
“Còn ba cây kim nữa.”
Tái Thần Tiên xong, vẻ mặt chút cảm xúc xoáy cây kim châm bạc n.g.ự.c , như thể nanh rắn độc cắm miếng thịt mềm nơi tim, hung hăng xé xuống một mảnh. Thẩm Nhạn Thanh tức khắc căng cứng cả , trán và bên thái dương nổi cả gân xanh, rõ ràng đến giới hạn chịu đựng.
Kỷ Trăn chọn đúng lúc , thong thả vén rèm bước .
Vì là ban ngày nên trong trướng khá sáng sủa, y cũng thể thấy rõ cảnh tượng bên trong — Thẩm Nhạn Thanh xếp bằng nệm giường, nửa trần trụi, vai, cánh tay, ngực, thậm chí cả lưng đều cắm đầy kim châm bạc. Có lẽ vì quá đau đớn, mặt còn chút huyết sắc, khớp xương siết chặt cũng nổi lên màu trắng bệch.
Kỷ Trăn sững sờ cảnh tượng .
Tái Thần Tiên thành thạo ghim kim n.g.ự.c , : “Tiểu Tần đến .”
Kim đ.â.m lớp da thịt săn chắc, Thẩm Nhạn Thanh ghim bao nhiêu kim cũng rên một tiếng, mà như đau đến chịu nổi, bật một tiếng rên rỉ từ cổ họng.
Tiếng rên kéo Kỷ Trăn về thực tại, dù che giấu tâm tư đến , y cũng khỏi để lộ cảm xúc thật, lo lắng Thẩm Nhạn Thanh đang ghim kim như con nhím.
Tái Thần Tiên lòng hiểu rõ, tay nâng lên hạ xuống, chế nhạo : “Vẫn là thương thì mới kêu đau nhỉ.”
Kỷ Trăn thâm ý trong lời của Tái Thần Tiên, chỉ nhớ mỗi chữ “đau”, mím môi yên dám tiến lên.
Thẩm Nhạn Thanh chớp mắt chằm chằm y, như thể y là linh đan diệu dược giảm đau nào đó. Hai lâu gặp mặt một cách thoải mái như thế , Kỷ Trăn đến chút tự nhiên, chỉ đành chằm chằm n.g.ự.c Thẩm Nhạn Thanh.
Thẩm Nhạn Thanh tuy bề ngoài là quan văn, nhưng y cũng đối phương nay thích thể hiện, luyện một hình rắn rỏi. Mấy ngày nay giày vò nên gầy đôi chút, nhưng lẽ nhờ Tái Thần Tiên điều dưỡng trong nửa tháng, ngoài việc gầy thì trông khỏe hơn nhiều.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Điều khác biệt so với đây là làn da trắng nõn của Thẩm Nhạn Thanh thêm ít vết sẹo mới cũ.
Vết sẹo tròn ở xương quai xanh là rõ nhất, tiếp đó là những vết đao kiếm nhỏ vụn...
Tái Thần Tiên canh đúng giờ rút từng cây kim châm bạc , để doanh trướng cho hai .
Kỷ Trăn vẫn yên tại chỗ, Thẩm Nhạn Thanh tùy ý khoác áo ngoài, thẳng , chăm chú bóng hình ngây ngẩn của y, đôi mắt đen ánh lên khát khao sâu thẳm. Hắn giơ tay lên như chạm Kỷ Trăn, nhưng trong khoảnh khắc từ từ hạ xuống, đổi thành câu hỏi: “Ngươi gần đây hơn ?”
Kỷ Trăn do dự một lát chậm rãi bước về phía vài bước.
Thẩm Nhạn Thanh dường như thể chờ đợi thêm, cuối cùng khi y đến gần, liền chộp lấy cổ tay y, kéo y giữa hai chân đang buông thõng bên mép giường, kẹp chặt , hai tay cũng vòng lên eo Kỷ Trăn, ôm ghì lấy như thể tìm báu vật mất từ lâu.
Một một , khao khát vùi mặt n.g.ự.c và bụng Kỷ Trăn, tư thế mật của hai tạo thành một vòng tay khép kín.
Kỷ Trăn khống chế trong lòng, đang định giãy thì Thẩm Nhạn Thanh từ từ ngẩng đôi mắt trong veo sâu thẳm lên y, giọng nhẹ như mưa phùn, như gió thoảng, mang theo từng cơn thỏa mãn: “Ngươi đến thăm .”
“Ta...” Kỷ Trăn ngưng thở, “Ngươi buông .”
“Bây giờ buông ngươi , đến khi nào ngươi mới đến.” Thẩm Nhạn Thanh ôm chặt buông, trầm giọng : “Kỷ Trăn, cảm ơn ngươi cứu .”
Kỷ Trăn ngửi thấy mùi thảo dược ngừng tỏa từ vạt áo Thẩm Nhạn Thanh, cuối cùng nghĩ đến việc đang thương tích trong nên giãy giụa quá mức, : “Ngươi cảm ơn thì hãy cảm ơn ca ca của , là bảo Tái Thần Tiên chữa trị cho ngươi.”
Thẩm Nhạn Thanh “ừ” một tiếng, vùi mặt thật sâu lòng Kỷ Trăn.
Kỷ Trăn bao giờ thấy một Thẩm Nhạn Thanh như ... Dường như, dường như ỷ y, y cúi mắt mái tóc đen của đối phương, mặt nóng lên, vành tai cũng ửng hồng.
Khoảnh khắc yên tĩnh bình yên như thế quá xa vời với họ, xa đến mức phảng phất như mười tháng m.á.u và nước mắt qua chỉ là một cơn ác mộng thật dài, Kỷ Trăn thế mà cũng chút nỡ phá vỡ sự bình thản khó .
Khi thấy tiếng binh lính chuyện bên ngoài, y mới nhớ đang ở , đột nhiên bừng tỉnh, đẩy vai Thẩm Nhạn Thanh một cái: “Ngươi còn như , sẽ đến nữa...”
Thẩm Nhạn Thanh lúc mới lưu luyến buông tay.
Kỷ Trăn vội lùi mấy bước, giữ cách an với đối phương, hổ tức giận trừng mắt Thẩm Nhạn Thanh, nhưng nên gì.
Y quả thực chỉ đến xem thương thế của Thẩm Nhạn Thanh , lúc trông ngoài sắc mặt tái nhợt thì dường như cũng gì đáng ngại.
Kỷ Trăn yên tâm, : “Ta về đây, ngươi hãy nghỉ ngơi cho ...” Dừng một chút, y hạ giọng, “Chờ sắp đến kinh đô, ngươi hãy tự tìm cách trốn .”
Y quên rằng đãi ngộ của Thẩm Nhạn Thanh bây giờ tuy đổi nhưng vẫn là phận tù binh.
Dưỡng thể , Thẩm Nhạn Thanh trốn cũng sẽ dễ dàng hơn...
“Nếu trốn thoát thì ?”
Kỷ Trăn giận dữ: “Vậy thì ngươi cứ chờ diễu phố .”
Tuy lời lẽ hung hăng nhưng vẫn thể ý quan tâm trong đó.
Kỷ Trăn xong câu liền thẳng ngoài ngoảnh , một đoạn ngắn mới phát hiện tuyết tạnh.
Y cúi đầu, khẽ mỉm , rõ là vì tiết trời vì nguyên do nào khác.
—
Đại quân cuồn cuộn quét ngang ngàn dặm, thắng bại, lúc chiếm thành trì cũng trả một cái giá vô cùng thảm khốc.
Đại quân và quân nhà họ Tưởng đều thương vong vô , đến tháng tư, quân nhà họ Tưởng càng Tam hoàng tử bày trận bao vây tiễu trừ trong sơn cốc. Ngay lúc tưởng chừng đến đường cùng, Tưởng Uẩn Ngọc liều c.h.ế.t một phen, tuyệt lộ phùng sinh, công phá binh trận do Tam hoàng tử Lý Mộ Hồi dẫn dắt.
Lý Mộ Hồi từng cầm quân, dù văn thao võ lược thì cuối cùng lý thuyết giấy vẫn nông cạn. Con cháu vương gia tuy kiêu dũng nhưng mấy năm nay ở kinh đô lâu xuất chiến, thắng, nhưng cũng lúc tính sai. Tưởng Uẩn Ngọc hành quân ba năm, tướng sĩ lão luyện kinh nghiệm trợ trận, thêm nữa còn đường lui, tất nhiên là đập nồi dìm thuyền, quyết tử sờn.
So sánh hai bên như , đến tháng năm, quân nhà họ Tưởng thế như chẻ tre, gì cản nổi, còn đại quân liên tiếp bại lui, buộc cố thủ kinh đô. Tưởng Uẩn Ngọc cuối cùng cũng hội quân với đội quân do Lâm phó tướng dẫn dắt tại Cẩm Châu, cách kinh đô trăm dặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-69-tuyet-roi-noi-kinh-thanh.html.]
Đến đây, gần nửa năm huyết chiến, kết cục gần như định.
Tưởng Uẩn Ngọc hạ lệnh đóng quân tại Cẩm Châu, nếu trong vòng 5 ngày đại quân hàng, gót sắt sẽ đạp vỡ cửa thành, đến lúc đó là một trận mưa m.á.u gió tanh.
Các tướng sĩ vất vả nhiều ngày, mang danh “phản tặc mưu nghịch” gần nửa năm, cuối cùng cũng thấy ánh bình minh, trong quân doanh tiếng vui cũng nhiều hơn hẳn ngày thường.
“Tiểu Tần đấy, đây cùng mấy uống một ly.”
Mấy lính tụ tập một chỗ, vẫy tay gọi Kỷ Trăn đang ngang qua.
Kỷ Trăn bầu khí thoải mái hiếm lây nhiễm, nhận lấy bình rượu lính đưa qua uống một ngụm, rượu mạnh cháy bỏng từ cổ họng xuống tận phế phủ, đốt cho cả ấm lên. Y vị cay nồng sặc cho ho mấy tiếng, khiến đám lính phá lên.
Chờ y xa một chút, lính còn to bỗng ôm đầu rống, miệng lẩm bẩm những lời rõ như “về nhà, về nhà”, y những tiếng rống đó, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Còn trăm dặm nữa là đến kinh đô nơi y lớn lên từ nhỏ, ngờ về quê hương là chuyện của một năm .
Long trời lở đất.
Kỷ Trăn xa xa thấy Tưởng Uẩn Ngọc và trưởng đang chuyện, liền chạy chậm qua, lọt tầm mắt trêu chọc của Lâm phó tướng: “Lâu gặp, Tiểu Tần vẫn hoạt bát như .”
Lâm phó tướng thương trong một trận chiến, mù một mắt, lúc mắt trái đeo một miếng che màu đen hình vòm, nhưng tính tình vẫn hào sảng như cũ.
Kỷ Trăn giơ tay đ.ấ.m nhẹ vai Lâm phó tướng, : “Lâm phó tướng cũng vẫn thích trêu như .”
Lâm phó tướng cảm khái : “Nửa năm nay đều chịu khổ , Trung Nguyên câu thơ gì nhỉ, chờ đến mây cái gì trăng...”
Y đáp lời: “Chờ đến mây tan thấy trăng sáng!”
“Tiểu Tần học vấn uyên thâm!”
Tưởng Uẩn Ngọc nhịn : “Lâm phó tướng, ngươi đừng khen nữa, chính là kẻ nổi tiếng khắp kinh đô...”
Y lườm : “Ngươi dám .”
“Ta đấy.” Tưởng Uẩn Ngọc nhướng mày, “Nổi tiếng khắp kinh đô là... đồ ngốc!”
Kỷ Quyết hai chí chóe với , bất đắc dĩ : “Lâm phó tướng chê .”
Lâm phó tướng ha hả: “Ta thấy còn ít trò quá đấy chứ?”
Mấy đùa một phen, binh lính đến báo thư từ kinh đô gửi đến. Kỷ Trăn ba còn sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc, y cũng từ từ thu nụ , : “Các ngươi bàn chuyện , về doanh trướng .”
Y theo ba bước về phía quân trướng, tiếng vui dường như chỉ là ảo giác.
Càng về cuối, dù thắng nhiều hơn bại, nhưng ở thời điểm mấu chốt , một sai lầm nhỏ cũng phép xảy , sự bất an bao trùm trong lòng mỗi giảm mà còn tăng lên.
Còn hai ngày nữa là đến kỳ hạn cuối cùng Tưởng Uẩn Ngọc đưa .
Nếu Lý Mộ Hồi tử chiến đến cùng, đó sẽ là một cảnh tượng thê thảm đến nhường nào?
Kỷ Trăn đến doanh trướng giam giữ Thẩm Nhạn Thanh nhưng . Một tháng qua, càng đến gần kinh đô, lòng Kỷ Trăn càng lo sợ, y chỉ một khuyên Thẩm Nhạn Thanh mau tìm cách trốn , Thẩm Nhạn Thanh ngoài miệng thì đồng ý, nhưng vẫn động tĩnh gì.
Những toan tính trong đó Kỷ Trăn tự nhiên — Kỷ Quyết đồng ý thành cho hai , nếu Thẩm Nhạn Thanh thoát , hẳn là đối phương cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Thẩm Nhạn Thanh cố tình rõ, chỉ hưởng thụ dáng vẻ Kỷ Trăn rõ ràng là đang lo sốt vó cho nhưng cứ giả vờ quan tâm.
Hắn từng hỏi Kỷ Trăn như : “Nếu , chẳng ngươi và cả đời thể gặp ?”
Kỷ Trăn đáp , thấy chịu , liền một bên hờn dỗi. Hắn bèn kéo tay Kỷ Trăn, ôm y lòng, cũng gì, chỉ ôm thôi, thật sự là một chốc cũng thể rời.
“Tiểu Tần ?”
Binh lính gác thấy Kỷ Trăn hồi lâu, nhịn hỏi.
Hôm nay thời tiết , chân trời sương mù dày đặc, sáng sớm còn một trận tuyết lớn.
Kỷ Trăn luôn cảm thấy chuyện chẳng lành sắp xảy , trong lòng bất an, nghĩ đến Thẩm Nhạn Thanh khuyên bảo, để ý đến nữa, bèn lắc đầu về doanh trướng của .
Cát An thấy y hồn bay phách lạc, hỏi: “Công tử, xảy chuyện gì ?”
Kỷ Trăn sờ lên lồng n.g.ự.c nặng như đeo đá, buồn bã : “Ta ...”
“Công tử đừng lo nghĩ nhiều, chúng sắp về nhà .”
Kỷ Trăn cũng tin rằng chỉ lo bò trắng răng, nhưng nỗi bất an kéo dài đến đêm cuối cùng cũng ứng nghiệm.
Đêm đó, một trận tuyết lớn như lông ngỗng trút xuống.
Dưới màu tuyết trắng, quân doanh tập kích, mưa tên lửa rơi xuống như băng, khắp nơi là ánh lửa và tiếng kêu la thảm thiết.
Mà Kỷ Trăn đang hoảng hốt chạy khỏi doanh trướng thì thấy lính buổi trưa đưa rượu cho y, lóc thảm thiết kêu “về nhà” trúng tên, ngã xuống đất còn thở.
Mưa gột xương trắng, m.á.u nhuộm cỏ xanh,
Trăng lạnh cát vàng, quỷ giữ xác .
Hỡi du hồn, hỡi du hồn, nhà ngươi ở nơi ?
Ta nhà để về.
--------------------