Hạ Tân Triều - Chương 68: Lòng Ta Phỉ Thạch
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:28
Lượt xem: 406
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quỳ đủ một đêm, y gì bất ngờ mà phát sốt cao.
Tái Thần Tiên bắt mạch cho y, cho ép y uống thuốc, chờ đến khi y tỉnh thì gần đến hoàng hôn.
Cát An đưa bát thuốc sắc xong cho y, y nước thuốc đen tuyền uống một cạn sạch, mới tỉnh bao lâu xuống giường. cử động, đôi chân tê mỏi chịu nổi tựa như ngàn vạn con kiến đang gặm nhấm, y hít một khí lạnh.
“Công tử, ngươi làm gì ?”
Y chịu đựng cơn đau nhức và choáng váng mà xỏ giày, : “Ca ca hôm nay vẫn thuốc.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y phạt quỳ một đêm, cũng sai, đối với trưởng nửa lời oán hận, chỉ vô cùng lo lắng cho vết thương của trưởng.
Cát An ngăn y , do dự : “Đại công tử phái đến báo rằng cần công tử ngươi chăm sóc nữa, bảo ngươi cứ ở yên trong doanh trướng, đừng cả.”
Sắc mặt y cứng đờ, “Ca ca cần chăm sóc?”
Cát An thấy y như dội một gáo nước lạnh, vội vàng an ủi: “Đại công tử vẫn còn đang nổi nóng, chờ ngài nguôi giận, công tử đến gặp ngài .”
“Phải, .” Y chậm rãi xuống, uể oải , “Ca ca bây giờ chắc chắn gặp .”
Y ôm lấy đôi chân đang co , tự trách: “Huynh thương tích trong , còn chọc nổi giận...”
Cát An chuyện ồn ào tối qua, : “Công tử ngươi hễ gặp Thẩm đại nhân là đầu óc hồ đồ, hành sự lỗ mãng, cũng khó trách đại công tử nổi giận như .”
Y càng thêm áy náy, chỉ hận thể chạy ngoài quỳ thêm một ngày một đêm nữa để trưởng nguôi giận.
Không y từng nghĩ đến việc cầu xin trưởng thả Thẩm Nhạn Thanh, nhưng Thẩm Nhạn Thanh nay vẫn luôn đối đầu với trưởng và Tưởng Uẩn Ngọc, bây giờ đối phương là tù binh trong quân, nếu trưởng thật sự theo y thì ăn với tướng sĩ?
Y một làm một chịu, cũng sợ quân pháp trừng phạt, nhưng cuối cùng vẫn làm hỏng bét chuyện.
Cát An theo Kỷ Trăn lâu như , từng thấy Kỷ Quyết thật sự phạt y bao giờ, cũng khỏi thở dài thườn thượt mà xổm xuống.
Hai chủ tớ đang chìm trong cảm xúc chán nản thì Tái Thần Tiên đến tái khám cho y.
“Sốt lui, nhưng hàn khí xâm nhập cơ thể, mấy đêm nay nhớ đắp thêm chăn, đừng để cảm lạnh nữa, quá ba ngày là thể khỏi hẳn.”
Y khỏi hỏi: “Ca ca thế nào ?”
“Tiểu Tần yên tâm, buổi trưa xem cho Tần , vết thương đáng ngại.”
Y lúc mới thở phào một , Tái Thần Tiên : “ trong xe tù thì chút phiền phức.”
“Cái gì?”
Tái Thần Tiên vuốt chòm râu dài của , tặc lưỡi : “Chuyện đêm qua lão phu cũng qua, xem Tiểu Tần hỏi lão phu chỉ vì hiếu kỳ suông.”
Mặt y trắng bệch, “Tiên sinh đừng trêu chọc , ?”
“Bệnh khí phổi, dưỡng bệnh ba năm rưỡi thì e là khó khỏi hẳn.” Tái Thần Tiên nghiêm mặt , “Vùng sông nước Giang Nam cho việc dưỡng bệnh, nếu thể đến nơi đó định cư thì sẽ ích vô cùng.”
Y ngập ngừng, “Giang Nam...”
Đêm qua y thấy rõ sợi dây ngũ sắc cổ tay Thẩm Nhạn Thanh sờn cũ lắm , nhưng vẫn tháo .
Tái Thần Tiên thu dọn hòm thuốc : “Tướng quân hạ lệnh thả khỏi xe tù, còn sắp xếp một doanh trướng riêng để lão phu chữa thương cho , cũng coi như là tiếng đối đãi tử tế với tù binh. Tiểu Tần đừng buồn bã ủ ê nữa.”
Y ngẩn , trong ánh mắt trêu chọc của Tái Thần Tiên, đôi mắt y đỏ hoe.
Đợi Tái Thần Tiên rời , y theo bản năng xác thực lời của đối phương, nhưng nhớ đến việc trưởng cho khỏi doanh trướng, đành dẹp bỏ ý nghĩ, sai Cát An dò la.
Cát An nhanh về nhanh, đến mười lăm phút chạy như bay trở về, thở hổn hển : “Công tử, là thật đó, Thẩm đại nhân thả khỏi xe tù , chỉ là doanh trướng của ngài trọng binh canh gác, dám đến gần.”
Y ôm lấy ngực, trái tim bên trong đập liên hồi, y ngơ ngác bật , đến chảy cả nước mắt, lẩm bẩm: “Là ca ca...”
“Không tiểu tướng quân hạ lệnh ?”
Y lắc đầu, kiên định : “Là ca ca.”
Ngoài Kỷ Quyết , ai suy nghĩ cho y như .
—
Bên trong doanh trướng, Tái Thần Tiên lượt rút từng cây kim bạc n.g.ự.c .
Thẩm Nhạn Thanh ho khẽ hai tiếng, “Đa tạ .”
“Lão phu cũng chỉ làm theo lệnh thôi.” Tái Thần Tiên , “Sau mỗi ngày lão phu đều sẽ đến châm cứu cho ngươi, bảy bảy bốn mươi chín ngày chỉ thể giúp ngươi hồi phục bảy phần công lực, ba phần còn , chính ngươi tự chú ý.”
Thẩm Nhạn Thanh uống thuốc xong, ngoài cửa trướng tiếng động, Kỷ Quyết với sắc mặt tái nhợt xuất hiện mắt.
Tái Thần Tiên chắp tay cáo lui.
Kỷ Quyết trọng thương mới khỏi, hành động bất tiện nhưng bước vẫn xem là vững vàng. Hắn chậm rãi tiến lên, : “Ngươi ý .”
Y vì mà tiếc giả truyền quân lệnh, thậm chí quỳ suốt một đêm trong tuyết, quỳ đến hai đầu gối sưng đỏ, đầu óc choáng váng cũng từng xin tha, tấm chân tình , rõ như ban ngày.
Thẩm Nhạn Thanh ánh mắt nhàn nhạt đối diện với , nhẹ giọng : “Ta ngờ Kỷ Trăn sẽ làm .”
“Ngươi ngờ tới, là sớm tính Trăn Trăn mềm lòng.” Kỷ Quyết nhíu mày, “Ngươi lấy mạng cược, c.h.ế.t thì thôi, còn sống thì Trăn Trăn sớm muộn gì cũng sẽ động lòng trắc ẩn với ngươi. Ngày 17 tháng 3, suốt 109 ngày , thương gân động cốt, mưa gió bão bùng, ngươi cũng chịu đựng giỏi thật.”
“Chỉ là ngươi giỏi công tâm kế, cũng ngờ Trăn Trăn thể phơi ngươi nhiều ngày như nhỉ.”
Thẩm Nhạn Thanh một cách nhẹ nhàng mà quả quyết: “Ta mà còn sống một ngày, đừng là ba tháng, dù là ba năm, ba mươi năm, thì ?”
Kỷ Quyết thật sâu, hỏi: “Ngươi rốt cuộc mấy phần thật lòng với Trăn Trăn?”
Thẩm Nhạn Thanh dõng dạc đáp: “Lòng phỉ thạch.”
Gió thổi động, đao c.h.é.m thủng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-68-long-ta-phi-thach.html.]
Hắn chính là kẻ từ thủ đoạn như . Đánh cược tính mạng, trăm phương ngàn kế, chỉ để cầu mong Kỷ Trăn hồi tâm chuyển ý.
—
Đường hành quân đằng đẵng, đại quân ngừng tiến về phía nam. Quân doanh đổi hai nơi đóng quân, nửa tháng trôi qua, Kỷ Quyết vẫn chịu gặp Kỷ Trăn.
Y lo lắng cho vết thương của trưởng, ngày nào cũng đến doanh trướng của trưởng lượn lờ , nhưng dù y gọi thế nào bên ngoài, Kỷ Quyết cũng đáp . Binh lính gác cổng nhận lệnh, y hết lời ngon tiếng ngọt họ cũng cho .
Cũng may y còn thể tình hình vết thương của trưởng đang lên từ miệng Tái Thần Tiên, trưởng gặp y, nhưng cũng ngăn y đưa thuốc đến.
Y đưa bát thuốc sắc xong cho tướng sĩ, rèm trướng vén lên hạ xuống, y chỉ mơ hồ thấy bóng dáng trưởng, cúi đầu : “Ngày mai đến thăm ca ca.”
Y vốn tưởng Kỷ Quyết vẫn sẽ để ý đến như mấy ngày , nào ngờ xoay thấy giọng của trưởng từ trong doanh trướng vọng , “Hôm nay gặp ?”
Binh lính vén rèm lên, : “Mau , Tiểu Tần .”
Toàn bộ quân doanh ai hai họ tình cảm thắm thiết, Kỷ Quyết chịu gặp Kỷ Trăn, binh lính cũng thật lòng vui mừng cho y.
Y vui mừng khôn xiết, sợ trưởng đổi ý, vội vàng chui trong trướng. Thấy bóng lưng đang ngay ngắn bàn thấp xem xét bản đồ bố phòng, bước chân y khựng , gượng gạo yên, khẽ gọi một tiếng ca ca.
Kỷ Quyết ngước mắt lên y đang do dự dám tiến lên, “Sao thế, phạt ngươi quỳ một lúc mà xa cách với ?”
“Đương nhiên !” Y mím môi, từ từ dịch qua, cẩn thận quan sát sắc mặt của Kỷ Quyết, “Ca ca giận nữa ?”
Kỷ Quyết đáp, sắc mặt bình thản như nước.
Y vốn quen trưởng nuông chiều, liền vòng lưng , cầm lấy thỏi mực : “Để mài mực cho ca ca.”
Y thấy Kỷ Quyết phản đối, bèn sức mài mực, nhỏ giọng : “Ta thật sự sai , nếu ca ca vẫn hết giận thì phạt .”
Kỷ Quyết buông bản đồ bố phòng xuống, hỏi: “Vậy ngươi thử xem sai ở ?”
Y thành khẩn hối : “Ta nên trộm lệnh bài, càng nên giả truyền mệnh lệnh của ngươi, cũng nên, nên tự ý thả Thẩm Nhạn Thanh .”
Kỷ Quyết : “Không đúng.”
Y hoang mang cúi mắt.
Kỷ Quyết thấy tay y dính chút mực, bèn rút thỏi mực khỏi đầu ngón tay y, cầm lấy miếng vải ướt bên cạnh lau cho y, nhàn nhạt : “Ngươi sai ở chỗ hết đến khác đặt nguy hiểm.”
Vết mực đặc sệt lau từng chút một, “Trên thảo nguyên là một , đêm đó là một nữa.”
Y ngẩn ngơ thẳng đôi mắt trưởng ngước lên, y tự ngàn vạn cái sai, nhưng ngờ lý do trưởng tức giận là chuyện .
“Nếu ngươi bạn của Tưởng Uẩn Ngọc, của , hai đó nào mà mất mạng?” Kỷ Quyết buông tay y , : “Ta đương nhiên giận ngươi rõ mà vẫn cố phạm, nhưng càng giận hơn là ngươi vì bên cạnh mà màng đến bản . Ngươi đừng quên, đời vẫn còn để ý, quan tâm đến ngươi.”
Y vì những lời của trưởng mà cảm động áy náy, vị chua xót từ đáy lòng xộc thẳng lên chóp mũi. Y nửa quỳ xuống, tựa đầu bên chân trưởng, nghẹn ngào : “Sau sẽ như nữa.”
“Nói làm ?”
Y gật đầu thật mạnh, “Tuyệt nuốt lời.”
Kỷ Quyết lúc mới nhẹ nhàng vỗ đầu y, hỏi: “Đầu gối đỡ ?”
Y sụt sịt mũi, dậy nhảy nhót vài cái mặt trưởng, “Khỏe hơn bao giờ hết.”
Y nghĩ đến vết thương lưng Kỷ Quyết, gì cũng xem một cái mới yên tâm, Kỷ Quyết y làm phiền hết cách, đành cởi áo ngoài, cởi áo trong lưng về phía y.
Một tháng trôi qua, vết đao lưng Kỷ Quyết bắt đầu kết vảy, một vết sẹo dài trông như con rết dữ tợn bám lưng, mà ghê .
Y im lặng , dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo thô ráp, hối hận : “Nếu chăm chỉ luyện võ, thêm chút sách, là thể cùng ca ca kề vai chiến đấu ...”
Kỷ Quyết đầu , ôn tồn : “ trong mắt , Trăn Trăn như là lắm .”
Y với trưởng, Kỷ Quyết mặc áo trong, nâng tay y lên.
Trong lòng bàn tay y thêm một vật nặng trĩu, y cúi đầu , chính là lệnh bài.
“Thứ ngươi hà tất trộm?” Kỷ Quyết khẽ , “Ngươi và như một, của cũng là của ngươi.”
Y kinh ngạc hé môi.
Kỷ Quyết nắm chặt năm ngón tay y giữ lấy lệnh bài, : “Đi .”
Mi mắt y nóng lên.
Kỷ Quyết tựa như sợ đổi ý, phất tay đuổi y, “Còn là thu đó.”
Y mừng sợ dậy, hai bước đầu , chắp tay thi lễ thật sâu với Kỷ Quyết, “Đa tạ ca ca.”
Kỷ Quyết nụ giấu và bước chân nhẹ nhàng rời của y, dậy đuổi theo nửa bước, cứng rắn ép dừng .
Bên tai vang lên từng tiếng ca ca của y.
Là đứa trẻ ngây ngô ngã nhào lòng tìm kiếm sự an ủi, là thiếu niên nghịch ngợm nhảy lên lưng làm nũng dạo quanh phủ, là bào nước mắt lưng tròng tiễn trận nguyện cùng đồng sinh cộng tử...
“Ca ca, cõng , sẽ thèm để ý đến nữa .”
“Ca ca, xem, đây là con diều tự làm đó, giỏi !”
“Ca ca, thật lòng thích , cầu thành ...”
Hai chữ thành , nặng tựa Thái Sơn.
Kỷ Quyết vĩnh viễn sẽ là trưởng thương yêu Kỷ Trăn nhất.
Tác giả lời :
Đừng quá xem thường tâm cơ của Thẩm đại nhân, là loại dù c.h.ế.t cũng sẽ từ địa ngục bò về.
--------------------