Hạ Tân Triều - Chương 67

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:27
Lượt xem: 395

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Kỷ Quyết thiêu hủy quân lương của địch, sĩ khí tăng mạnh, thừa thắng xông lên, quân Tưởng gia liên tiếp chiếm ba tòa thành trì, tính đến nay quân hơn ba tháng.

Kỷ Trăn để chăm sóc trưởng hơn, học cách băng bó từ Tái Thần Tiên, mỗi ngày đều trưởng kiểm tra và thuốc ở miệng vết thương. Từ chỗ dám thẳng vết thương m.á.u chảy đầm đìa đến lúc thể thuốc mà mặt đổi sắc, y chỉ mất ba ngày. Nửa tháng trôi qua, vết thương vai Kỷ Quyết cuối cùng cũng dấu hiệu khép , chỉ là cơ thể vẫn còn yếu, thể tham gia chiến sự.

Kỷ Trăn băng bó xong, đỡ Kỷ Quyết dậy, bưng tới bát cháo kê thịt băm nóng hổi, : “Tái Thần Tiên ngươi ăn nhiều một chút mới mau khỏi .”

Kỷ Quyết nhận lấy, hai quầng thâm mắt Kỷ Trăn. Sau khi quân, màn trời chiếu đất, Kỷ Trăn cũng gầy nhiều, hai má còn vẻ ngọc nhuận, hình mỏng manh như thể một cơn gió cũng thể thổi bay .

“Mấy ngày nay vất vả cho ngươi .”

Kỷ Trăn lắc đầu, “So với ca ca và Tưởng Uẩn Ngọc, chút việc nhỏ của đáng là gì?”

Kỷ Quyết im lặng uống hết cháo, uống thuốc. Kỷ Trăn đỡ sấp xuống ngủ, ánh mắt liếc chiếc bàn nhỏ.

Kể từ khi Kỷ Quyết thương, lệnh bài mang theo bên liền đặt mặt bàn. Ngoài cửa binh lính canh gác ngày đêm, chỉ Kỷ Trăn và Tưởng Uẩn Ngọc thể tự do , cần lo ngoài trộm mất.

Bây giờ là giờ Hợi, vạn vật tĩnh lặng.

Kỷ Quyết : “Về nghỉ ngơi .”

“Ca ca ngủ sẽ .”

Trong trướng, tim đuốc lay động, soi bóng gương mặt Kỷ Trăn thoáng nét bất an. Y nhanh tay nhanh chân đắp chăn cho Kỷ Quyết, dọn một chiếc ghế nhỏ bên giường, nhưng ánh mắt bất giác liếc về phía chiếc bàn nhỏ.

Kỷ Quyết để lộ sắc mặt mà Kỷ Trăn một cái, cuối cùng vẫn gì, chậm rãi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Kỷ Trăn tiếng gió rít gào bên ngoài trướng, cõi lòng dường như cũng gió thổi cho tan tác. Y yên, vô cùng lo lắng tiếng tim đập thình thịch sẽ trưởng thấy, bèn giấu đầu hở đuôi mà đưa tay đè lên ngực.

Chẳng qua bao lâu, lẽ chỉ nửa giờ, Kỷ Trăn nén lòng bèn khẽ gọi một tiếng ca ca, “Ngươi ngủ ?”

Kỷ Quyết trả lời.

Kỷ Trăn đợi một lúc, xác nhận trưởng ngủ say mới rón rén đến chỗ bàn nhỏ.

Vì quá căng thẳng, lòng bàn tay y ướt đẫm mồ hôi mịn. Từ nhỏ đến lớn, y chỉ chuyện thành hôn với Thẩm Nhạn Thanh là làm trái ý trưởng, mà nay, y vì Thẩm Nhạn Thanh mà làm thêm một chuyện sai trái khiến trưởng thất vọng.

Y chần chừ mãi thể vươn tay, nhưng mắt hiện lên một Thẩm Nhạn Thanh yếu ớt mỏng manh.

Cứ kéo dài thêm nữa, e là dù Tái Thần Tiên thuật hồi xuân cũng chắc kéo Thẩm Nhạn Thanh từ quỷ môn quan trở về.

Kỷ Trăn nghiến răng, một tay chộp lấy lệnh bài cắm đầu thẳng. Đến cửa trướng, y áy náy đầu trưởng giường.

Đợi khi xong việc, y nhất định sẽ đến thỉnh tội với trưởng.

Kỷ Trăn xoay ngoài, mà y tưởng ngủ say từ từ mở mắt, về phía rèm trướng buông xuống.

Trong quân doanh, lửa trại đốt khắp nơi, ở ranh giới sáng tối binh lính tuần tra ngừng . Thấy Kỷ Trăn, họ chỉ liếc mắt một cái tiếp tục tuần tra.

Kỷ Trăn căng thẳng tột độ, ngừng cắm đầu về phía , lệnh bài nắm chặt trong lòng bàn tay cấn da thịt đến đau rát.

Y đến bên ngoài một doanh trướng, hai bên lửa trại soi sáng. Hai binh lính gác đang tán gẫu, ngáp một cái thật to, thấy Kỷ Trăn thì ngạc nhiên : “Tiểu Tần , ngài đến đây muộn thế ?”

Kỷ Trăn vô cùng chột , nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh giơ lệnh bài , “Tần lệnh, đêm nay thẩm vấn Thẩm Nhạn Thanh, các ngươi theo trong.”

Hai lính tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng vì Kỷ Trăn là của Kỷ Quyết, lệnh bài trong tay, nên vẫn làm theo lời y trong trướng.

Kỷ Trăn liếc chiếc xe tù khóa chặt và xiềng sắt Thẩm Nhạn Thanh, : “Mở khóa cho .”

Hai lính , vẫn hành động.

Kỷ Trăn cố ý cao giọng, “Quân lệnh như núi, các ngươi kháng lệnh ?”

Hết cách, binh lính đành làm theo, gỡ bỏ hết xiềng sắt và những vật nặng khác.

Kỷ Trăn thấp thỏm đến xe tù, đối diện với đôi mắt u tối của Thẩm Nhạn Thanh, hít sâu một , “Ra đây, cùng gặp ca ca.”

Thẩm Nhạn Thanh động, ánh mắt Kỷ Trăn đầy thấu hiểu.

Kỷ Trăn sốt ruột, “Còn mau đây.”

Y liếc mắt một cái, thấy một binh sĩ chạy khỏi doanh trướng, chắc là báo cho Tưởng Uẩn Ngọc, nhưng Thẩm Nhạn Thanh vẫn yên nhúc nhích. Bất đắc dĩ, y đành đưa tay nắm lấy cổ tay Thẩm Nhạn Thanh, run giọng : “Ngươi là một tù nhân, dám lời ?”

Kỷ Trăn mím môi, trong mắt như ý cầu khẩn.

Thẩm Nhạn Thanh lúc mới khom bước xuống khỏi xe tù. Kỷ Trăn ưỡn thẳng lưng, hư trương thanh thế quát lính: “Chuyện là cơ mật, ngươi theo.”

Tay y nắm lấy tay Thẩm Nhạn Thanh vẫn luôn run rẩy, nhưng chịu buông , cứ thế dắt khỏi doanh trướng.

Thẩm Nhạn Thanh gọi y, “Kỷ Trăn.”

Y trừng mắt đối phương, đôi mắt đỏ hoe, lời nào mà dẫn Thẩm Nhạn Thanh xuyên qua quân doanh.

Cách đó xa là một ngọn đồi, nơi đó tuy lính gác, nhưng qua mấy ngày quan sát, y thấy đó là nơi dễ trốn thoát nhất.

một lúc, Thẩm Nhạn Thanh chịu tiếp. Kỷ Trăn vốn thấp thỏm yên, sợ giận mà đầu , cứng giọng : “Ngươi lẽ nào thật sự diễu phố ?”

Ánh mắt Thẩm Nhạn Thanh khẽ lóe lên, khiến gương mặt lấm lem bùn đất của cũng bừng sáng. Phía binh lính tới, một tay kéo Kỷ Trăn doanh trướng để ẩn nấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-67.html.]

Hai trốn trong bóng tối, chỉ đôi mắt đối diện là sáng như .

Đợi binh lính qua, Thẩm Nhạn Thanh thấp giọng hỏi: “Ngươi thả ?”

“Phía một ngọn đồi, sẽ dụ đám lính chỗ khác.” Kỷ Trăn cắn răng, tung lý do chuẩn sẵn, “Ngươi đừng tưởng mềm lòng, chỉ cha ngươi tuổi già chịu nỗi đau mất con.”

Y nuốt xuống nỗi đau đớn cuộn trào, “Không nữa thì thật sự kịp .”

Thẩm Nhạn Thanh chỉ lẳng lặng y, ý định nhúc nhích, mà trong quân doanh tiếng xôn xao, rõ ràng hành động của y phát hiện.

Kỷ Trăn sức hạn, vốn cũng cho rằng thể kéo dài bao lâu, việc phát hiện nhanh chóng cũng trong dự liệu. Y sốt ruột đến mức đẩy Thẩm Nhạn Thanh, thúc giục: “Ngươi , tại ngươi ?”

“Giả truyền quân lệnh là tội chết.”

“Vậy còn ngươi?” Kỷ Trăn khản giọng hỏi , “Ngươi sợ c.h.ế.t ?”

“Ngươi cam tâm bôi nhọ trong quân doanh, cam tâm để bản hao mòn đến dầu cạn đèn tắt, cam tâm về kinh đô chịu vạn phỉ nhổ ?”

Bao ngày sợ hãi và đau khổ tuôn trào, Kỷ Trăn suy sụp : “ ngươi là Thẩm Nhạn Thanh cơ mà...”

Thẩm Nhạn Thanh từng thiên tử ngự bút điểm làm Trạng Nguyên lang điện Kim Loan, Thẩm Nhạn Thanh từng ngưỡng mộ khen ngớt lời, Thẩm Nhạn Thanh từng vì lê dân bá tánh mà quên dẹp yên dịch bệnh...

“Ngươi .” Kỷ Trăn đau đến mức ngón tay cũng co quắp, “Ta cầu ngươi , ngươi c.h.ế.t mặt , cũng , ngươi !”

Y đột nhiên đẩy Thẩm Nhạn Thanh, xoay định dụ đám lính.

Thẩm Nhạn Thanh từ phía ôm chặt lấy y, hai tay ghì chặt y lòng, cho y cơ hội tiến thêm bước nào.

“Kỷ Trăn, vui vì ngươi vẫn còn quan tâm đến an nguy của , thế là đủ .”

Thẩm Nhạn Thanh vùi đầu gáy Kỷ Trăn, ôm chặt đến mức gân xanh mu bàn tay nổi rõ.

Kỷ Trăn cảm nhận chất lỏng ấm nóng lướt qua da thịt cổ, y thành tiếng, “Thẩm Nhạn Thanh, cầu ngươi đừng chết...”

Binh lính kéo đến vây quanh hai . Tưởng Uẩn Ngọc với vẻ mặt nghiêm nghị bước từ đội ngũ chủ động rẽ thành hai hàng, thấy hai bóng đang ôm , trầm giọng : “Người , áp giải Thẩm Nhạn Thanh về.”

Thẩm Nhạn Thanh từ từ buông Kỷ Trăn , Kỷ Trăn ôm chầm lấy cánh tay , nức nở: “Ngươi luôn chê dốt nát bất tài, chậm chạp khó bảo, nhưng ngươi mới là kẻ hồ đồ nhất thế gian.”

Binh lính bắt lấy Thẩm Nhạn Thanh, rút tay đang Kỷ Trăn níu , khẽ mỉm , “Ngươi đúng lắm, nhưng cam nguyện làm kẻ ngu ngốc.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Màn kịch đào tẩu khôi hài dường như gây gợn sóng gì lớn.

Kỷ Trăn thất hồn lạc phách Tưởng Uẩn Ngọc đưa về doanh trướng của Kỷ Quyết. Y thấy trưởng sắc mặt tái nhợt, dám cũng thể lời cầu xin, chỉ chậm rãi đặt lệnh bài lên bàn nhỏ, quỳ phịch xuống đất.

Kỷ Quyết hiếm khi đỡ y dậy.

Tưởng Uẩn Ngọc giận dữ : “Ngươi giỏi lắm, dám to gan đến mức trộm lệnh bài, ngươi nếu là khác thì sẽ xử trí thế nào , dù c.h.é.m đầu cũng chịu 50 roi quân. Kỷ Trăn, quân lệnh như núi, ngươi đừng tưởng sẽ dung túng cho ngươi...”

Kỷ Trăn làm chuyện nên làm, cũng phản bác, lắp bắp : “Ta, sai , ngươi cứ phạt .”

Tưởng Uẩn Ngọc chỉ dọa y một chút, ngờ y thật sự chịu đánh roi quân vì Thẩm Nhạn Thanh, nhất thời trong lòng ngũ vị tạp trần, bực bội vén áo bào xuống.

Một lúc lâu , Kỷ Quyết lấy lệnh bài, lạnh lùng : “Ngươi ngoài quỳ , quỳ đến hừng đông mới dậy.”

Đã là đầu đông, bên ngoài trời rét căm căm, cách hừng đông ít nhất bốn canh giờ, quỳ một trận như , hai chân chỉ sưng đỏ đau nhức, mà chắc chắn sẽ đổ bệnh một trận.

Hơn 20 năm qua, Kỷ Quyết bao giờ phạt nặng Kỷ Trăn như , ngay cả Tưởng Uẩn Ngọc cũng kinh ngạc thôi. Hắn liếc hình mỏng manh của Kỷ Trăn, nhịn cầu xin: “Kỷ Quyết ca...”

“Ngươi cũng , quân lệnh như núi, thể vì nó là của mà coi như chuyện gì xảy , làm gương cho khác.”

Nếu là đây, Kỷ Trăn nhất định sẽ làm nũng giở trò để cho qua chuyện, nhưng bây giờ y dập đầu thật mạnh, “Ta nhận phạt.”

Y , chút do dự ngoài trướng, vén áo quỳ hai gối xuống đất.

Lòng bàn tay Kỷ Quyết siết chặt, mặt như nửa điểm đau lòng, với Tưởng Uẩn Ngọc: “Ngươi về nghỉ .”

Tưởng Uẩn Ngọc thấy Kỷ Quyết ý định đổi, bèn dậy ngoài trướng, thấy Kỷ Trăn quỳ thẳng tắp, tức giận bất đắc dĩ, nhịn : “Ngươi thích đến ?”

Trước điệu đà đến mức va chạm một chút là rơi nước mắt, bây giờ chịu vì Thẩm Nhạn Thanh mà quỳ suốt một đêm đông, ngay cả một câu xin tha cũng .

Kỷ Trăn cụp mắt xuống, ngầm thừa nhận.

Tưởng Uẩn Ngọc hít sâu một , phất tay áo bỏ .

Nửa đêm tuyết bắt đầu rơi nhẹ, Kỷ Trăn lạnh đến run cầm cập, tay chân đông cứng như băng, ý thức cũng còn tỉnh táo.

Tưởng Uẩn Ngọc lén đến xem mấy , Kỷ Trăn lung lay sắp đổ trong đêm lạnh, như thể thể ngất bất cứ lúc nào, nhưng cố gắng chống đỡ để giữ tỉnh táo. Ngay cả những binh lính qua thiết với y cũng chút đành lòng.

từ đầu đến cuối, Kỷ Quyết, luôn thương yêu Kỷ Trăn nhất trong mắt , nửa phần d.a.o động, thậm chí từng khỏi doanh trướng xem một .

Đến khi trời hửng sáng, Kỷ Trăn hình phạt kết thúc, thể mới mềm nhũn đột ngột ngã xuống đất.

Từ trong bóng tối, Tưởng Uẩn Ngọc kinh hãi kêu lên: “Kỷ Trăn!”

Trong trướng, Kỷ Quyết thức trắng đêm ngón tay khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn xuất hiện.

--------------------

Loading...