Hạ Tân Triều - Chương 6: Tử Vân Lâu Gặp Lại Cố Nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:38:33
Lượt xem: 342
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày xuân chỉ còn một cái đuôi ngắn ngủn, hai ngày mưa xuân, cuối cùng trời cũng hửng nắng.
Y tính tình yên, thấy mặt trời ló dạng thu xếp ngoài. Gần đây, Tử Vân Lâu, tửu lầu nổi danh nhất kinh đô, món ngon và rượu mới, thu hút con cháu trong thành lũy kéo đến nếm thử. Y cực kỳ xem trọng chuyện ăn uống, tự nhiên cũng góp vui.
Xe ngựa treo thẻ bài của Kỷ phủ, đường và xe cộ đều chủ động né tránh, cứ thế thông suốt một đường con phố dài treo đầy đèn lồng, nửa canh giờ lộc cộc dừng .
Tử Vân Lâu đèn đuốc huy hoàng, ngựa xe chật ních cửa, dù là ban đêm cũng náo nhiệt phi thường.
Y đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa của xe ngựa thì gã sai vặt tươi đón chào, cao giọng : “Hôm nay ngọn gió nào thổi Kỷ công tử tới đây, thật khiến cho Tử Vân Lâu vẻ vang quá đỗi. Mau mau mau, thắp hương trong nhã gian của Kỷ công tử lên.”
Y nhảy xuống xe ngựa, tiện tay ném cho gã sai vặt mồm mép lanh lợi hai lượng bạc vụn.
Hôm nay y mặc một bộ áo lụa thẳng màu xanh phỉ thúy, eo thắt dải lụa hoa văn chim công, tóc đen cài một cây trâm ngọc điểm thúy. Sắc màu tươi như những hề dung tục, ngược còn tôn lên vẻ kiều quý của y.
Y hai bước, Cát An ghé tai y : “Công tử, xem, tiểu hầu gia cũng ở đây.”
Y ngước mắt lên, một con ngựa cao to đen bóng đang buộc cọc gỗ. Tiểu hầu gia Tưởng Uẩn Ngọc ngoài thích xe ngựa, con hắc mã chính là con tuấn mã mà yêu quý, tên là Xích Kim, do Tưởng Uẩn Ngọc thắng từ một Hồ đến triều bái năm 17 tuổi.
Thiếu niên bãi ngựa sáng ngời rực rỡ như ánh dương, một cú xoay nhảy lên lưng ngựa, thúc mạnh bụng ngựa, tay ghì dây cương, chỉ trong vòng mười lăm phút khiến con danh mã mà Hồ bảo là hung dữ khó thuần cúi đầu xưng thần. Tưởng Uẩn Ngọc danh mã thì yêu thích buông tay, lập tức đặt cho nó cái tên Xích Kim, ngoài mã phu chăm sóc thì ai chạm .
Y thật từng sờ qua mấy , đó là chuyện khi y hủy hôn.
Dì của Tưởng Uẩn Ngọc là đương kim Hoàng hậu, họ là Thái tử Lý Mộ Duy, thuộc dòng dõi hoàng quốc thích, phận tôn quý vô cùng.
Y tuy dính dáng đến chuyện triều đình, nhưng cũng phụ ủng hộ Thái tử, hôn ước từ bé giữa y và Tưởng Uẩn Ngọc cũng pha trộn chút ý vị chính trị.
Khi y còn trong bụng , hai nhà Tưởng Kỷ định hôn ước, bất luận đứa trẻ trong bụng là nam nữ, đều kết thành thông gia.
Tưởng Uẩn Ngọc lớn hơn y một tuổi, tính tình ngang ngược, lúc nhỏ thích trêu chọc y, làm rối búi tóc của y thì cũng ném châu chấu giá sách của y. Đến khi học đường, coi thường Kỷ Trăn lục nghệ kém cỏi, nhiều thi cử đều đội sổ, càng thẳng thừng tuyên bố sẽ bao giờ chấp nhận hôn ước từ bé do trưởng bối định .
“Ta đường đường là tiểu hầu gia, tự hơn để xứng đôi, ai thành hôn với một kẻ ngu ngốc tứ chi bất cần, ngũ cốc bất phân như ngươi chứ?”
Y cũng chẳng chịu thiệt, lôi chuyện dung mạo mà Tưởng Uẩn Ngọc để tâm nhất để .
Tưởng Uẩn Ngọc nổi tiếng tuấn mỹ, nam nhân mang tướng nữ nhân, lúc nhỏ xinh như một tiểu cô nương, lớn hơn một chút ngũ quan tuy phát triển khí hơn nhiều, nhưng nếu kỹ vẫn vài phần sống mái khó phân.
Hắn ghét nhất là khác trêu chọc dung mạo, khi còn học ở Quốc Tử Giám, một vị thế tử chỉ buông lời trêu một câu giống như Cửu Thiên Thần Nữ, đánh cho bầm dập mặt mày. Tưởng Uẩn Ngọc cũng vì mà cấm túc nửa tháng, trận ầm ĩ đó, chẳng ai dám chọc nữa.
Kỷ Trăn cứ hết đến khác khiêu chiến giới hạn của Tưởng Uẩn Ngọc.
Tưởng Uẩn Ngọc trêu y một , y liền gỡ gạc bằng miệng lưỡi.
“Tiểu hầu gia dung mạo như hoa như ngọc, đợi đến ngày hai thành , nhất định là ngươi trùm khăn voan gả cho . Ngươi yên tâm, khi cưới sẽ thương ngươi thật .”
Y Tưởng Uẩn Ngọc hài lòng về hôn sự , nên cứ nhất quyết dùng chuyện để làm đối phương ghê tởm.
Tưởng Uẩn Ngọc mấy lời của y làm cho khó chịu như nuốt ruồi, cảm xúc trong đôi mắt phượng biến đổi liên tục, ngay lúc y cho rằng đối phương sẽ cho một đấm, Tưởng Uẩn Ngọc chỉ hung hăng : “Muốn thành với , ngươi đợi kiếp .”
Thành thật mà , luôn Tưởng Uẩn Ngọc ghét bỏ như , trong lòng y cũng vài phần buồn bực. Tưởng Uẩn Ngọc tuy tính nết , nhưng ở học đường cũng che chở y, mỗi khi y thi cử hạng bét đám con cháu hoàng quốc thích nhạo, đối phương cũng sẽ híp mắt dọa lui đám công tử bột đó giúp y.
Lại còn chỉ cho phép y vuốt ve Xích Kim.
Nếu thật sự đến lúc thành với Tưởng Uẩn Ngọc, y chắc phản đối. Chỉ tiếc là, Tưởng Uẩn Ngọc thích y, y dám nảy sinh thêm tâm tư.
Y cho rằng đợi đến ngày Tưởng Uẩn Ngọc thể nhịn nữa sẽ đến Kỷ gia đề nghị từ hôn, nhưng chẳng ai ngờ hủy hôn cuối cùng là y.
Sau khi y năn nỉ trưởng đến Tưởng gia giải trừ hôn ước, Tưởng Uẩn Ngọc đùng đùng nổi giận đến cửa tìm y tính sổ.
Y bao giờ thấy một Tưởng Uẩn Ngọc âm trầm như , chút sợ hãi, nhưng vẫn đổi chủ ngữ những lời Tưởng Uẩn Ngọc từng để trả cho đối phương: “Ngươi đường đường là tiểu hầu gia, tự hơn để xứng đôi, , Kỷ Trăn, ngũ cốc bất phân, tứ chi bất cần, xứng với ngươi.”
Y đoán Tưởng Uẩn Ngọc tức giận như là vì y hủy hôn làm đối phương mất mặt, cho nên chủ động hạ . Tưởng Uẩn Ngọc chẳng hề nể nang, mà buông lời cay độc.
“Ngươi đương nhiên xứng với , cũng xứng với Thẩm Nhạn Thanh.”
“Hắn đường đường là một trang nguyên tam khoa, đổ tám đời vận rủi mới ngươi trúng.”
“Ngươi cho rằng hiếm lạ gì hôn ước với ngươi , ngươi chẳng qua chỉ là trò trong thành mà thôi.”
“Biết ngoài về Kỷ Trăn ngươi thế nào ?”
“Ỷ thế h.i.ế.p , lòng tham đáy, hủy hoại nhân duyên khác, cản trở tiền đồ của …”
Y ban đầu định bụng rằng dù Tưởng Uẩn Ngọc lời cay độc thế nào cũng sẽ phản bác, nhưng Tưởng Uẩn Ngọc càng càng quá đáng, y nhịn mà cứng giọng đáp: “Ta chính là thích , xứng cũng tìm cách gả cho . Ngươi và giải trừ hôn ước, hôn nhân tự do, Kỷ Trăn dù đ.â.m lưng đến nát xương thì cũng là chuyện của , ngươi lấy lập trường gì để chỉ trích ?”
Tưởng Uẩn Ngọc thoáng chốc im lặng, nặng nề y, y cũng cam lòng yếu thế mà đối mặt với .
Hồi lâu , Tưởng Uẩn Ngọc nghiến răng hỏi: “Ta hỏi ngươi câu cuối cùng, ngươi thật sự hủy hôn?”
Y vì thấy chút bi thương, trong mắt y ngấn lệ, bình tĩnh đáp: “Ta quyết.”
Tưởng Uẩn Ngọc bỗng xông lên nắm lấy hai vai y, nắm chặt đến mức như bóp nát xương vai của y. Ngay lúc y cho rằng Tưởng Uẩn Ngọc sẽ đánh một trận cho hả giận, đối phương chỉ nặng nề đẩy y ngã xuống ghế.
Đợi y vững , Tưởng Uẩn Ngọc xoay , giọng điệu vẫn ngạo mạn như thường lệ: “Như nhất, chỉ mong còn liên quan gì đến ngươi, ngươi và coi như dưng, xem như từng quen ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-6-tu-van-lau-gap-lai-co-nhan.html.]
Y ngơ ngẩn đó, đợi Tưởng Uẩn Ngọc sải bước biến mất khỏi tầm mắt, y mới đưa tay lên sờ mặt , chạm một tay đầy nước mắt ấm nóng.
Y và Tưởng Uẩn Ngọc quen mười bảy năm, từng vui vẻ, cũng từng cãi vã, mà đến kết cục tan rã trong vui. Dù y tình cảm với Tưởng Uẩn Ngọc, cũng khó tránh khỏi đau buồn.
Mọi , kể cả trưởng thể là cưng chiều y, đều xem trọng nhân duyên giữa y và Thẩm Nhạn Thanh.
Tưởng Uẩn Ngọc y xứng với Thẩm Nhạn Thanh, trưởng Kỷ Quyết cũng khuyên nhủ: “Ngươi và hề tương xứng, hà cớ gì cưỡng cầu?”
Vậy mà Kỷ Trăn cứ đ.â.m đầu tường chịu , lấy tất cả dũng khí và một trái tim chân thành để đánh cược cả đời, đổi lấy một cái ngoảnh đầu của Thẩm Nhạn Thanh.
Chuyện cũ mịt mờ thể níu kéo, y tiếng huyên náo ở Tử Vân Lâu kéo về thực tại.
Xích Kim phì phò thở dốc, dọa qua đường vòng. Y tiến lên sờ con tuấn mã một nữa, đáng tiếc y và chủ nhân của Xích Kim tuyệt giao, còn khả năng chạm nữa.
Y mím môi thu ánh mắt, cất bước tiến Tử Vân Lâu đông nghịt khách khứa.
Gã sai vặt nối đuôi , khắp lầu thơm nức mùi hương, y xuất hiện thu hút sự chú ý của một bàn lớn ở giữa.
Người bàn y quen nhiều, mấy là con cháu quan chút phận, còn ít con cháu của các vương gia, hầu gia, mà ở ghế chủ vị chính là Tưởng Uẩn Ngọc.
Tiểu hầu gia búi tóc đen cao, mặc áo gấm trắng tinh, tay đeo bao cổ tay màu đen bó sát, bên ngoài khoác một chiếc áo đáp hộ màu xanh đen thêu hình rắn tròn, eo thắt đai lưng. Cách ăn mặc như tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài của , trông vô cùng tiêu sái phóng khoáng, còn ai vì dung mạo quá tuấn mỹ mà nhầm thành một mỹ nhân kiều diễm nữa.
Y vô tình chạm ánh mắt của Tưởng Uẩn Ngọc, đối phương nhíu mày, dường như vui khi thấy y ở đây.
Kinh đô rộng lớn, y và Tưởng Uẩn Ngọc gần ba tháng gặp. Lần gặp vội vã đó là ở cung yến, y theo phụ tham dự, đối diện Tưởng Uẩn Ngọc từ xa, ngay cả một câu cũng .
Hôm nay tự nhiên cũng cần nhiều lời.
Y đến đây là để nếm mỹ thực, thưởng rượu ngon, gây thêm chuyện, bèn dời mắt , rảo bước nhanh hơn.
y gây sự, kẻ y yên .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vừa bước lên bậc thang thấy một tiếng lạnh: “Thân là nam nhân cam tâm gả cho khác làm vợ, thật sự làm nhục hùng phong của nam tử, đúng là trò cho thiên hạ.”
Bước chân đang lên của y khựng , y theo hướng phát tiếng , lời là Trương Trấn, con trai của Lễ Bộ thị lang, một tên công tử bột ăn chơi trác táng tiếng ở kinh đô.
Tưởng Uẩn Ngọc chỉ nhấp rượu, dường như thấy lời chế nhạo của Trương Trấn đối với Kỷ Trăn, vẻ ngầm đồng ý với hành vi của đối phương.
Y vốn định xung đột với ai, nhưng cũng học cách nhẫn nhịn, bèn hỏi : “Trương đại nhân như , chẳng lẽ là coi thường nữ tử ?”
Trương Trấn hừ một tiếng: “Ta coi trọng thì , mà coi thường thì thế nào?” Hắn một cách quái gở: “Ây da, quên mất Kỷ công tử gả cho , chẳng cũng giống như nữ tử , thật là thật là, cái miệng của , tự phạt một ly, Kỷ công tử ngàn vạn đừng để trong lòng.”
Lời lẽ ngả ngớn đến cực điểm, bàn xì xào bàn tán, lén lút trộm, đều đang xem trò của y.
Y tức giận bừng bừng, ba bước thành hai bước xuống thang, đến bàn, sắc mặt của những , : “Các vị đang đây đều cùng suy nghĩ với Trương đại nhân ?”
Y dù gia thế cũng hiển hách, bao nhiêu dám lớn tiếng trả lời, chỉ : “Từ xưa nam tôn nữ ti, nữ tử cố nhiên là thấp kém hơn một chút…”
“Thật là nực .” Y gằn hai tiếng, y như một kẻ ngốc, y cũng hoảng, cao giọng : “Các ngươi cho rằng nữ tử thấp kém, dám hỏi các vị ở đây, ai từ váy lụa của nữ tử mà đến với thế gian ?”
Nụ mặt đột ngột biến sắc.
Động tác uống rượu của Tưởng Uẩn Ngọc ngừng , ngước mắt Kỷ Trăn.
Đôi mắt y phản chiếu ánh nến, lấp lánh rực rỡ: “Trương đại nhân ví với nữ tử, ý làm nhục , nhưng hề cảm thấy nữ tử yếu đuối hơn nam tử. Ta tuy trong bụng mấy giọt mực, nhưng cũng đạo lý cân quắc nhường tu mi, cứ lấy Đậu Thiền của tiền triều mà , nếu nàng tổ chức bá tánh thề c.h.ế.t bảo vệ Ngõa Thành, Hồ sớm công phá thành trì, thành cướp bóc, nào còn đợi triều đình phái binh đến cứu viện?”
“Hôm nay các ngươi mỗi một câu nam tôn nữ ti, các ngươi dám đem những lời cho nữ quyến trong nhà ?”
Y dõng dạc : “Các ngươi xem thường nữ tử, chính là xem nhẹ mẫu , thê tử, tỷ của các ngươi, xem nhẹ tất cả nữ quyến trong phủ. Người ngay cả nhà của cũng coi thường, thì gì đến hùng phong của nam tử? Các ngươi nhân cơ hội chế nhạo , cũng tức giận, mà chỉ cho rằng các ngươi ngu chịu nổi, càng khinh thường cùng một giuộc với các ngươi.”
Mọi , sắc mặt xanh trắng xen kẽ, cứng họng đáp lời nào.
Hồi lâu , mới phản bác: “Thánh nhân câu, duy chỉ đàn bà và tiểu nhân là khó đối xử, ngươi ở học đường năm nào cũng thi hạng bét, tự nhiên hiểu .”
Y cãi thì giỏi, nhưng sách thánh hiền ít, vắt óc suy nghĩ lời phản bác, nghẹn một câu: “Lời của thánh hiền thì nhất định là đúng ?”
“Ý của ngươi là lời ngươi còn uy quyền hơn cả thánh nhân ?”
Y còn nghĩ lời đáp , Tưởng Uẩn Ngọc vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: “Tất cả im miệng.”
Nói xong dậy Kỷ Trăn: “Dừng ở đây thôi, ngươi .”
Y ngẩng mặt lên: “Ta sai, .”
So với việc khác nhạo, điều khiến y đau lòng hơn là Tưởng Uẩn Ngọc bao giờ bênh vực y nữa, thậm chí còn mặc kệ khác châm chọc y.
Tưởng Uẩn Ngọc bắt lấy tay y, dẫn y rời .
Đối phương luyện võ nhiều năm, y thể giãy , kéo về phía vài bước, phía bỗng nhiên truyền đến một giọng quen thuộc: “Lời của thánh hiền tất nhiên là sai.”
Y kinh ngạc đầu , chỉ thấy Thẩm Nhạn Thanh xuất hiện trong đại sảnh từ lúc nào, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt từ từ dừng đôi tay đang nắm lấy của y và Tưởng Uẩn Ngọc.
--------------------