Hạ Tân Triều - Chương 59: Giao Ước Ba Điều
Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:18
Lượt xem: 460
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Trăn còn xong quần áo thấy tiếng trưởng ngoài lều, y thuận miệng đáp, Kỷ Quyết bước , thì thấy y đang loay hoay thắt đai lưng.
Y thường phục, lẽ chỉ cần tùy ý một chút là thể mặc ngay ngắn, nhưng càng vội càng luống cuống, chiếc đai lưng kéo tới kéo lui mãi mà thắt đúng chỗ .
Thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của y, Kỷ Quyết hiểu rõ trong lòng, tiến lên gạt tay y .
Kỷ Trăn ngoan ngoãn yên để trưởng thắt đai lưng giúp , y cúi mắt những ngón tay thon dài đang cử động linh hoạt, nhỏ giọng gọi một tiếng ca ca.
Kỷ Quyết dùng sức siết chặt vòng eo thon gọn của y, Kỷ Trăn bất giác kéo chúi về phía , vất vả vững thì trưởng : “Sao trở ?”
Ngay cả Kỷ Trăn cũng Kỷ Quyết đang rõ mà vẫn cố hỏi, y ngước mắt, đầu tiên chút dám đối diện với đôi mắt dịu dàng như nước của trưởng. cũng chính vì mắt là trưởng y tin cậy nhất, y giấu giếm, ngập ngừng : “Ta gặp Thẩm Nhạn Thanh.”
Kỷ Quyết thắt xong đai lưng, lùi một bước, đang định mở miệng thì trông thấy một vệt đỏ nổi bật bên gáy Kỷ Trăn, con ngươi chấn động.
Kỷ Trăn ngây thơ trưởng đang gì, vẫn thấp thỏm : “Ta ca ca cố tình điều là vì cho , nhưng ca ca cũng nghĩ cho .....”
Nói nửa chừng, Kỷ Quyết giơ tay vỗ lên cổ Kỷ Trăn, ấn ngay vệt đỏ .
Kỷ Trăn né tránh, chỉ hoang mang trưởng, mặc cho lòng bàn tay trưởng nhẹ nhàng xoa nắn da thịt . Một lát , y đột nhiên nhớ tới việc Thẩm Nhạn Thanh làm đêm qua, kinh ngạc lùi nửa bước, dùng lòng bàn tay che kín bên gáy. Gò má y ửng đỏ, giải thích khó mở lời.
Kỷ Quyết cũng truy hỏi, xoay sang bên lấy áo choàng lông chồn quấn quanh cổ Kỷ Trăn, giọng trầm xuống, “Quàng .”
Kỷ Trăn tất nhiên sẽ phản đối, khẽ “ừ” một tiếng. Vì tình tiết bất ngờ , những lời Kỷ Trăn chuẩn sẵn trong đầu đều rối tung cả lên, đúng lúc đang khó xử thì Tưởng Uẩn Ngọc vội vã vén rèm bước .
Kỷ Quyết vẫn đang quấn áo choàng lông chồn cho Kỷ Trăn, hai gần , tư thế cũng mật hơn bình thường nhiều. Tưởng Uẩn Ngọc sững mới trong, thấp giọng : “Kỷ Quyết ca, Gia Luật Tề sai tới báo, chỉ đích danh ngươi cùng.”
Lúc nghị sự, Gia Luật Tề vô cùng tán thưởng tài năng của Kỷ Quyết, còn khen Kỷ Quyết là cẩm nang hiếm . Lần hành động do Kỷ Quyết bày mưu tính kế, Gia Luật Tề Kỷ Quyết cùng cũng là lẽ đương nhiên.
Đại sự cận kề, chỉ một chút sơ suất là tan xương nát thịt, Kỷ Quyết suy nghĩ kỹ càng : “Được.”
Nửa năm nay Kỷ Trăn gần như từng rời khỏi trưởng, thỉnh thoảng ngoài chơi cũng nhiều nhất là hai ngày, nhưng sứ Khiết Đan một chuyến về mất nửa tháng. Kỷ Trăn trong lòng thầm cảm thấy bất an, nỡ rời xa trưởng, vội : “Ta cùng ca ca.”
Tưởng Uẩn Ngọc : “Ngươi ở trong quân, sẽ phái chăm sóc.”
Kỷ Trăn nghiêm túc : “Ta thể cải trang, tuyệt đối gây thêm phiền phức cho các ngươi.”
Tưởng Uẩn Ngọc phản bác y: “Chúng du ngoạn.”
Thấy hai một lời hợp sắp cãi , Kỷ Quyết đưa lựa chọn: “Mang Trăn Trăn theo.”
Kỷ Trăn khẽ hất cằm, đang định vui mừng thì trưởng : “Ngươi quyết tâm cùng thì giao ước ba điều với .”
Y cần suy nghĩ mà gật đầu.
“Một, phận của và ngươi đặc thù, e rằng sứ thần sẽ nhận , mặt nạ rời khỏi mặt.”
“Hai, luôn theo bên cạnh , chạy lung tung.”
“Ba, cũng là điều quan trọng nhất.” Sắc mặt Kỷ Quyết trở nên nghiêm nghị, “Chuyện liên quan đến đại cục, bất kể ở Khiết Đan xảy chuyện gì, ngươi đều nhúng tay .”
Câu cuối cùng, trưởng trầm nặng. Y vô cớ chút buồn bã, nhưng vẫn tuân theo ý trưởng, nghiêm túc : “Ta đều trưởng.”
Kỷ Quyết dặn dò thêm vài câu cùng Tưởng Uẩn Ngọc khỏi lều.
Tưởng Uẩn Ngọc lắc đầu: “Vẫn tùy hứng như , chiều theo ý một chút là chịu bỏ qua.”
“Thay vì để nó ở trong quân suy nghĩ miên man, bằng mang theo bên thấy an tâm hơn, việc cứ cẩn thận một chút là .”
“Kỷ Quyết ca .” Tưởng Uẩn Ngọc phía , nhếch môi , “Nếu mang nó theo, e là sẽ tìm cách trốn ngoài.....”
—
Giữa trưa, Tưởng Uẩn Ngọc chỉnh đốn quân đội, hộ tống sứ thần đến Khiết Đan.
Kỷ Trăn và Kỷ Quyết đóng giả làm phụ tá của Tưởng Uẩn Ngọc, cả hai đều đeo mặt nạ bạc, che hơn nửa khuôn mặt, dung mạo thật.
Đối mặt với câu hỏi của hai vị sứ thần, Tưởng Uẩn Ngọc vẻ nghiêm túc đáp: “Hai họ vốn là bá tánh ở biên cảnh, trong một trận hỏa hoạn bỏng mặt, ngũ quan khó phân biệt, vì mới đeo mặt nạ cả ngày.”
Sứ thần vuốt râu: “Thật đáng tiếc.”
Thẩm Nhạn Thanh bên cạnh một lời, mắt hề chớp mà chằm chằm Kỷ Trăn. Kỷ Trăn dĩ nhiên cũng cảm nhận ánh mắt nóng rực của đối phương, chỉ vờ như , nương sức trưởng nhảy lên xe ngựa, nhanh như chớp chui trong toa xe.
Thẩm Nhạn Thanh Kỷ Quyết và Kỷ Trăn nắm c.h.ặ.t t.a.y , mãi đến khi đồng liêu thúc giục mới thu hồi ánh mắt.
Từ quân doanh đến đô thành của Khiết Đan nếu xe ngựa thì mất một ngày một đêm, sứ thần và nhà họ Kỷ xe ngựa song song, Tưởng Uẩn Ngọc là cố ý vô tình, cưỡi ngựa giữa hai chiếc xe.
Dọc đường, Tưởng Uẩn Ngọc thường xuyên hái cỏ lau ven đường, thò cửa sổ xe trêu chọc Kỷ Trăn.
Vì Thẩm Nhạn Thanh đang ở xe ngựa bên cạnh, Kỷ Trăn vốn chút mất hồn, nhưng Tưởng Uẩn Ngọc trêu chọc nhiều cũng nổi hứng. Y nhoài nửa giật lấy cọng cỏ lau trong tay Tưởng Uẩn Ngọc, cao giọng : “Ngươi là một tướng quân, bắt nạt tiểu binh thì thể thống gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ha-tan-trieu/chuong-59-giao-uoc-ba-dieu.html.]
Y giằng co một hồi cuối cùng cũng nắm gốc cỏ lau, cùng Tưởng Uẩn Ngọc ngươi kéo đẩy tranh giành, ngay lúc sắp cướp thành công thì rèm xe đối diện vén lên, ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Nhạn Thanh rơi mặt y.
Lực tay Kỷ Trăn lơi lỏng, cọng cỏ lau lập tức tuột khỏi lòng bàn tay, y né tránh ánh mắt của Thẩm Nhạn Thanh, hờn dỗi với Tưởng Uẩn Ngọc: “Không chơi nữa.”
Tưởng Uẩn Ngọc dùng khóe mắt liếc Thẩm Nhạn Thanh một cái.
Hai vị sứ thần thấy những tiếng động , vuốt râu : “Tướng quân và Tiểu Tần thật đúng là một cặp đôi thú vị, đường cãi ầm ĩ, thêm chút niềm vui.”
Các khớp xương của Thẩm Nhạn Thanh đặt bệ cửa sổ dần siết chặt, lướt qua Tưởng Uẩn Ngọc, thấy trong toa xe , Kỷ Trăn đang mật tựa nửa Kỷ Quyết, gì đó mà khiến Kỷ Quyết cúi mắt khẽ.
Cảnh tượng quá mức chói mắt khiến cổ họng Thẩm Nhạn Thanh ngứa ngáy, nhịn nhịn vẫn ho khan vài tiếng.
Trong đám , duy nhất danh thực với Kỷ Trăn là Thẩm Nhạn Thanh trở thành kẻ ngoài cuộc, chỉ thể trơ mắt Kỷ Trăn và Tưởng Uẩn Ngọc đùa giỡn, làm nũng với Kỷ Quyết. Hắn thậm chí còn tư cách đến gần —— vì nơi kinh đô nơi ai cũng Kỷ Trăn yêu mến Thẩm Nhạn Thanh, Kỷ Trăn thậm chí là Kỷ Trăn, mà là một lẽ tên là Tiểu Tần .
Thẩm Nhạn Thanh siết các khớp xương đến trắng bệch, khiến sứ thần khó hiểu: “Thẩm đại nhân khỏe ?”
Rèm xe đối diện Kỷ Quyết cố tình buông xuống, còn thấy cảnh tượng bên trong nữa, lúc mới thấp giọng đáp: “Hạ quan .”
Tưởng Uẩn Ngọc ngậm cọng cỏ lau ở khóe môi, khẽ lạnh một tiếng, : “Tăng tốc lên, khi trời tối đến khu rừng.”
Địa thế Mạc Bắc rộng lớn, để đến Khiết Đan cần qua một con đường cát dài và một khu rừng, vùng dân cư, tối nay đội ngũ sẽ ăn ngủ ngoài trời trong rừng.
Khi mặt trời đỏ sắp lặn xuống núi, đoàn dựng lều trong rừng để nghỉ ngơi.
Binh lính theo đều huấn luyện bài bản, dừng đốt lửa sưởi ấm, đem lương khô chia cho . Đêm thu ở Mạc Bắc cực lạnh, Kỷ Trăn và trưởng xuống ngựa đến bên đống lửa sưởi ấm, xuống, Thẩm Nhạn Thanh cũng xuống ngựa tới, ngay đối diện y.
Kỷ Trăn lập tức cảm thấy lương khô vốn khó ăn nay càng khó nuốt hơn, nghẹn đến khó chịu.
Kỷ Quyết đưa túi da chứa đầy nước cho y, vỗ nhẹ lưng y: “Ăn chậm một chút.”
Uống mấy ngụm nước xong Kỷ Trăn mới đỡ hơn, phát hiện Thẩm Nhạn Thanh vẫn luôn chằm chằm chút kiêng dè, y vốn định mặc kệ, nhưng ánh mắt của đối phương quá mức trắng trợn. Y đành trốn lưng trưởng, dựa vai trưởng gắng sức cắn miếng bánh nướng.
Thẩm Nhạn Thanh chỉ thể thấy nửa khuôn mặt của Kỷ Trăn trong ánh lửa sáng trong ấm áp, lúc ăn gì đó má phồng lên, đến xuất thần.
Tưởng Uẩn Ngọc vén áo choàng xuống đối diện Thẩm Nhạn Thanh, dùng hình che khuất Kỷ Trăn.
Lần Thẩm Nhạn Thanh thấy Kỷ Trăn nữa, nhíu mày, ánh mắt va chạm với Tưởng Uẩn Ngọc trong một thoáng, ánh lửa sáng tối chập chờn, ngay cả hai vị sứ thần cũng ngửi mùi thuốc s.ú.n.g tên.
Tưởng Uẩn Ngọc là của phế Thái tử, còn Thẩm Nhạn Thanh trung thành với tam điện hạ, hợp là chuyện thường tình. Sứ thần chỉ cho rằng hai chính kiến bất đồng nên hiềm khích, vui vẻ hòa giải: “Thẩm đại nhân cũng ăn chút bánh nướng chứ?”
Thẩm Nhạn Thanh gật đầu: “Đa tạ.”
Hắn thong thả uống nước ăn bánh, thấy Kỷ Trăn dậy, cũng theo bản năng lên.
Thẩm Nhạn Thanh động, Tưởng Uẩn Ngọc liền phắt dậy, Kỷ Quyết cũng ngước mắt đầy nặng nề. Cảnh tượng thể là giương cung bạt kiếm khiến hai vị sứ thần ngơ ngác , đều chút kinh ngạc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỷ Trăn chỉ là đến tê chân nên dậy hoạt động gân cốt, hành động nhỏ của gây sóng gió, y mờ mịt về phía trưởng cầu cứu.
Kỷ Quyết ôn hòa : “Ta cùng ngươi gần đây dạo, ?”
Kỷ Trăn gật đầu ngừng, đưa tay dắt trưởng. Kỷ Quyết nửa nương theo lực của Kỷ Trăn dậy, nắm ngược tay y khóa trong lòng bàn tay, dắt Kỷ Trăn trong rừng.
Thẩm Nhạn Thanh bước nửa bước, Tưởng Uẩn Ngọc giơ tay ngăn : “Thẩm đại nhân, bản tướng quân chỗ rõ về danh mục quà tặng, mượn một bước chuyện.”
Thẩm Nhạn Thanh thấy nhà họ Kỷ rừng, bèn cùng Tưởng Uẩn Ngọc đến nơi .
Không khác, Tưởng Uẩn Ngọc cũng vòng vo, lạnh lùng : “Không nhảm nữa, ngươi dám làm gì bất lợi với Kỷ Trăn, nhất định sẽ lấy cái đầu cổ ngươi.”
Đêm qua Kỷ Trăn mới hết lòng bảo vệ Tưởng Uẩn Ngọc, hôm nay Tưởng Uẩn Ngọc vì Kỷ Trăn mà buông lời tàn nhẫn, hai cứ như vì đối phương mà suy nghĩ, dường như Thẩm Nhạn Thanh mới là kẻ ác nhân chia rẽ uyên ương.
Hắn đối mặt với lời uy h.i.ế.p của mắt một cách bình thản, chỉ nhẹ giọng : “Tướng quân đùa , và Kỷ Trăn bái thiên địa, tình đầu ý hợp với y, nỡ làm y tổn thương dù chỉ một li?” Không đợi Tưởng Uẩn Ngọc mở miệng, sắc mặt lạnh , “Ngược nhắc nhở tướng quân một câu, Kỷ Trăn năm đó vì mà giải trừ hôn ước với ngươi, mong tướng quân đừng quên phận của y, giữ chút thể diện.”
Những lời ai cũng thấy như đang tranh giành tình cảm, là hành vi mà đây Thẩm Nhạn Thanh cực kỳ khinh thường, ngờ một ngày sẽ khác thường đến thế, phong độ quân tử đều mất sạch.
Tưởng Uẩn Ngọc trong khoảnh khắc trợn mày trừng mắt đầy tàn khốc.
Thẩm Nhạn Thanh tự thất thố, khẽ chắp tay, xoay về.
Phía , Tưởng Uẩn Ngọc dõng dạc : “Ta khéo ăn bằng Thẩm đại nhân, nhưng việc quá khứ, chỉ xem hiện tại.”
Thẩm Nhạn Thanh như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m trúng, bước chân khựng , gió đêm hiu quạnh ập đến, thổi bay lớp cát bụi mặt đất.
Ngày hôm qua thể níu kéo, xuân qua , còn dấu vết.
Tác giả lời :
Truyện còn tên là "Thẩm Trạng Nguyên Răng Sắt Miệng Đồng".
--------------------